Những Ngày Tươi Đẹp

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Violet 26 Tháng Tư

❊ ❊ ❊

26 tháng Tư

Hôm Chủ nhật, khoảng mười giờ rưỡi sáng, Kate Finch xuất hiện ở trước cửa nhà tôi. Chị trông như thể đã không ngủ trong nhiều tuần. Khi tôi mời chị vào, chị lắc đầu. “Em có biết Theo ở chỗ nào không?”

“Em không nghe được tin gì từ cậu ấy nữa.”

Chị bắt đầu gật gù. “Được rồi.” Chị cứ gật gật mãi. “Được rồi. Được rồi. Chỉ là nó vẫn luôn báo tin vào mỗi thứ Bảy cho mẹ hoặc chị, qua email hoặc thư thoại khi nó biết mẹ hoặc chị đang không có mặt ở đó. Ý chị là tất cả các ngày thứ Bảy. Ngày hôm qua cả nhà đã không nghe tin gì từ nó, và rồi sáng nay cả nhà nhận được cái email kỳ lạ này.”

Tôi cố nén cái cảm giác ghen tị vì anh báo tin cho họ chứ không phải tôi. Rốt cuộc thì họ cũng là gia đình của anh. Còn tôi thì chỉ là tôi, người quan trọng nhất cuộc đời anh, ít nhất là trong một quãng thời gian ngắn. Nhưng được rồi. Tôi hiểu. Anh đã bước tiếp. Tôi cũng đã bước tiếp.

Chị đưa tôi một mảnh giấy. Đó là một email, gửi lúc 9:43 sáng. Em đang nhớ lại lần cả nhà đến Indianapolis để ăn ở quán pizza nơi có cây đại phong cầm trồi lên từ giữa sàn. Kate chắc tầm mười một tuổi, em mười, Decca thì còn bé tí. Mẹ có ở đó. Bố nữa. Khi tiếng đàn vang lên - lớn đến nỗi làm bàn ghế rung bần bật - sô diễn ánh sáng bắt đầu. Nhớ không? Giống như cực quang vậy. Nhưng cái làm em nhớ nhất là tất cả mọi người. Chúng ta hạnh phúc. Chúng ta dễ chịu. Từng người một trong chúng ta. Quãng thời gian hạnh phúc đã đi lâu rồi, nhưng nó đang quay trở lại. Mẹ, bốn mươi mốt không phải già. Decca, đôi khi vẻ đẹp nằm trong những lời lẽ khắc nghiệt - tùy xem ta đọc chúng như thế nào. Kate, hãy cẩn trọng với trái tim chị, và hãy nhớ rằng chị tốt đẹp hơn gã đó. Chị là một trong những người tốt nhất trên đời. Cả nhà mình đều thế.

“Chị đã nghĩ rằng em có thể biết tại sao nó viết cái này, hoặc có thể em đã nghe được tin gì từ nó.”

“Bây giờ em không biết, và trước giờ cũng không. Em xin lỗi.” Tôi đưa chị email và hứa sẽ cho chị biết nếu bằng cách thần kỳ nào đó mà anh liên lạc với tôi, và sau đó chị bỏ đi, còn tôi đóng cửa lại. Tôi tựa vào cửa bởi vì lý do nào đó tôi cảm thấy cần phải lấy lại hơi.

Mẹ xuất hiện, nhíu mày. “Con có ổn không?”

Tôi suýt nói hẳn rồi, vâng, tuyệt vời, nhưng tôi cảm thấy mình như bị chia đôi, nên tôi chỉ ôm mẹ và ngả đầu vào vai bà, ủ mình trong tình mẹ chừng vài phút. Rồi tôi lên tầng, bật máy tính và đăng nhập vào Facebook.

Có một tin nhắn mới, vào lúc 09:47, bốn phút sau khi anh gửi email cho gia đình anh.

Những lời sau được viết trong Những con sóng: “Nếu bầu trời xanh ấy có thể ở lại mãi mãi; nếu lỗ hổng ấy có thể tồn tại mãi mãi; nếu khoảnh khắc này có thể ở lại mãi mãi… Tôi cảm thấy mình sáng lòa lên trong bóng tối… Tôi đã diện đồ. Tôi đã chuẩn bị. Đây chỉ là khoảng lặng nhất thời; cái khoảnh khắc tăm tối ấy. Những nghệ sĩ đã nâng cây vĩ cầm… Đây là mong ước của tôi. Đây là thế giới của tôi. Tất cả đã được quyết định và sẵn sàng… Tôi bắt rễ, nhưng tôi cũng chảy trôi… ‘Đến đi,’ tôi nói, ‘đến đi.’”

Tôi viết điều duy nhất tôi có thể nghĩ ra: “Ở lại,” em nói, ở lại.”

Cứ năm phút tôi lại kiểm tra một lần, nhưng anh không trả lời. Tôi gọi cho anh, nhưng hộp thư thoại vẫn đầy. Tôi cúp máy và gọi Brenda. Nó trả lời ngay khi tiếng chuông đầu tiên vang lên. “Này, tao đang định gọi cho mày. Tao nhận được một email kỳ lạ từ Finch sáng nay.”

Thư của Brenda đã được gửi lúc 09:41 và chỉ đơn giản viết, Một người con trai nào đó chắc chắn sẽ yêu em vì chính con người em. Đừng bỏ cuộc.

Thư cho Charlie được gửi lúc 9:45 và viết, Bình yên nhé cu.

Có gì đó không ổn.

Tôi tự nhủ đó chỉ là cảm giác đau khổ khi bị bỏ rơi, khi anh biến mất không một lời tạm biệt.

Tôi nhấc điện thoại để gọi Kate nhưng nhận ra tôi không có số của chị, vì vậy tôi nói với mẹ là tôi sẽ về, rồi lái xe đến nhà Finch.

Kate, Decca và cô Finch đang ở đó. Khi thấy tôi, cô Finch bắt đầu khóc, và rồi trước khi tôi kịp ngăn cô, cô đã ôm tôi rất chặt mà nói, “Violet, may quá có cháu ở đây. Có lẽ cháu có thể giải quyết được chuyện này. Cô nói với Kate có lẽ Violet sẽ biết nó đang ở đâu.”

Qua mái tóc của cô Finch, tôi nhìn Kate: Giúp em với.

Chị nói, “Mẹ,” và chạm một cái vào vai cô. Cô Finch buông tôi ra, chấm chấm nước mắt và xin lỗi vì đã quá xúc động.

Tôi hỏi Kate liệu tôi có thể nói chuyện riêng với chị được không. Chị dẫn tôi qua cửa kính trượt ra ngoài hiên nhà, nơi chị châm một điếu thuốc lá. Tôi tự hỏi liệu đây có phải là nơi Finch tìm thấy chú hồng tước.

Chị nhíu mày nhìn tôi. “Có chuyện gì vậy?”

“Cậu ấy mới viết cho em. Hôm nay. Vài phút sau cái email cậu ấy gửi cho chị. Cậu ấy cũng gửi email cho Brenda Shank-Kravitz và Charlie Donahue.” Tôi không muốn chia sẻ thư của anh với chị, nhưng tôi biết tôi phải làm thế. Tôi lấy điện thoại ra, và chúng tôi đứng dưới bóng cây khi tôi cho chị xem những dòng anh viết.

“Chị thậm chí không biết nó có tài khoản trên Facebook,” chị nói, và sau đó yên lặng đọc. Khi đọc xong, chị nhìn tôi, hoang mang. “Được rồi, tất cả cái đó có nghĩa gì?”

“Đó là một cuốn sách chúng em tìm được. Sách của Virginia Woolf. Chúng em đã dẫn lại những câu trong đó để trao đổi với nhau.”

“Em có sách ở đây không? Chắc phải có đầu mối gì đó ở những đoạn trước hay sau đó.”

“Em có mang đây.” Tôi lấy cuốn sách ra khỏi túi. Tôi đã đánh dấu những đoạn đó, và bây giờ tôi chỉ cho chị những chỗ anh trích ra. Anh đã chọn lựa và nhặt lấy một số câu văn từ nhiều trang và đặt chúng lại với nhau theo cách riêng của anh. Giống như những lời bài hát anh viết từ đống giấy nhắn.

Kate đã quên bẵng điếu thuốc lá, tàn thuốc trĩu xuống đung đưa, dài cỡ một cái móng tay. Chị không thể hiểu những người này đang làm cái quái gì, chị chỉ tay vào sách, “chứ đừng nói đến chuyện làm cách nào những thứ này dẫn ta đến chỗ Theo.” Chị đột nhiên nhớ ra điếu thuốc lá và hít một hơi dài. Khi phả khói ra, chị nói, “Đáng lẽ nó sẽ đến trường đại học New York, em biết đấy.”

“Ai ạ?”

“Theo.” Chị vứt điếu thuốc xuống sân và lấy giày di đi. “Nó đã nhận được thư nhập học.”

Đại học New York. Tất nhiên rồi. Sao lại có thể có một chuyện như vậy, rằng đáng lẽ chúng tôi đều nhập học ở đó, nhưng rốt cuộc cả hai đều không đi.

“Em không - cậu ấy không bao giờ nói với em về trường đại học.”

“Nó cũng đã không nói cho chị hay mẹ. Nhà chị chỉ biết được chuyện khi có người từ trường đại học New York cố gắng liên lạc với nó vào mùa thu, và chị là người đầu tiên nhận được tin nhắn.” Chị cố gượng cười. “Theo chị thì bây giờ nó ở New York.”

“Chị có biết liệu mẹ chị có nhận được những tin nhắn đó không? Tin nhắn của mẹ em và các bác sĩ tâm lý ấy?”

“Decca có nói về bác sĩ, nhưng mẹ hầu như không bao giờ kiểm tra điện thoại cố định. Nếu có bất kỳ tin nhắn nào chị đã nghe rồi.”

“Nhưng đã không có tin nào.”

“Không.”

Bởi vì anh đã xóa chúng.

Chúng tôi trở lại vào trong nhà, và cô Finch đang nằm trên ghế, mắt nhắm nghiền, trong khi Decca ngồi gần đó sắp xếp những mảnh giấy trên sàn. Tôi không thể không nhìn nó, bởi vì nó làm tôi nghĩ tới Finch cùng những mẩu giấy nhắn của anh. Kate nhận ra và nói, “Đừng hỏi chị nó đang làm gì. Lại một dự án nghệ thuật khác của nó đấy.”

“Chị có phiền nếu em ngó qua phòng cậu ấy không?”

“Cứ xem đi. Cả nhà vẫn để mọi thứ y như cũ - em biết đấy, để nó còn trở lại.”

Nếu anh quay lại.

Trên tầng, tôi đóng cửa phòng ngủ của anh lại và đứng đó một lúc. Căn phòng vẫn có mùi của anh - một hỗn hợp hương xà phòng, thuốc lá và mùi gỗ nồng đặc trưng của Theodore Finch. Tôi mở của sổ cho không khí tràn vào bởi căn phòng có cảm giác quá chết chóc và cũ kỹ, và rồi tôi đóng cửa lại, sợ hương xà phòng, thuốc lá và mùi của Finch sẽ bay đi. Tôi tự hỏi liệu chị, em hay mẹ anh đã bao giờ đặt chân vào căn phòng này kể từ khi anh biến mất chưa. Mọi thứ vẫn y nguyên, các ngăn kéo vẫn còn mở từ khi tôi ở đây lần cuối cùng.

Tôi lục tung tủ quần áo và bàn viết một lần nữa, và rồi phòng tắm, nhưng không tìm được gì. Điện thoại tôi rung lên, và tôi lao đến. Đó là Ryan, tôi mặc kệ. Tôi bước vào buồng thay đồ, nơi bóng đèn chiếu ánh sáng cực tím đã được thay bằng một bóng đèn cũ thông thường. Tôi tìm trong các ngăn để đồ và những bộ quần áo còn lại, những bộ anh đã không mang đi. Tôi kéo chiếc áo phông đen của anh ra khỏi móc áo và hít vào mùi của anh, và rồi tôi nhét nó vào túi xách của tôi. Tôi đóng cửa lại sau lưng mình, ngồi xuống, và nói thành tiếng, “Được rồi, Finch. Giúp em đi. Anh hẳn đã phải để lại cái gì đó chứ.”

Tôi để mình cảm nhận thấy sự nhỏ bé chật chội của cái buồng thay đồ đè lên tâm trí, và tôi nghĩ về trò tiểu xảo với cái lỗ đen của ngài Patrick Moore, khi ông đột nhiên biến mất tăm. Tôi chợt nhận ra buồng thay đồ của Finch là gì - một lỗ đen. Anh vào đây và biến mất.

Sau đó tôi kiểm tra trần nhà. Tôi nghiên cứu bầu trời đêm anh tạo ra, nhưng nó chỉ giống như một bầu trời đêm, không hơn. Tôi nhìn vào bức tường đầy giấy nhắn của chúng tôi, đọc từng cái một cho đến khi tôi biết chắc không có mẩu giấy nào mới được thêm vào. Bức tường thấp đối diện với cửa có một giá để giày trống không, nơi anh từng treo cây đàn ghita của mình. Tôi ngồi dậy quay lại kiểm tra bức tường tôi vừa dựa vào. Ở đó cũng có những mẩu giấy nhắn mà vì một lý do nào đó lần trước khi đến đây tôi đã không để ý đến.

Chỉ có hai dòng, mỗi từ được viết trên một mẩu giấy riêng. Dòng đầu tiên viết: gì, ở lại, chẳng có, lý do, khiến, anh.

Dòng thứ hai: vùng nước, ngươi, đi, đến, đó, hợp với, nếu, nơi.

Tôi với lấy từ “chẳng có”. Tôi ngồi bắt tréo chân và cúi người về trước, suy nghĩ về những từ đó. Tôi biết tôi đã nghe thấy chúng trước đây, mặc dù không theo thứ tự này.

Tôi lấy các từ ở dòng thứ nhất ra khỏi bức tường và bắt đầu sắp xếp lại:

Anh ở lại khiến chẳng có lý do gì.

Chẳng có anh gì khiến lý do ở lại.

Chẳng có lý do gì khiến anh ở lại.

Giờ đến dòng thứ hai. Tôi bóc chữ “đi” khỏi tường và đặt nó xuống đầu tiên. Tiếp theo là “đến”, và cứ như vậy cho đến khi nó ghép thành: Đi đến vùng nước nếu nơi đó hợp với ngươi.

Đến lúc tôi xuống dưới nhà, chỉ còn Decca và cô Finch ở đó. Cô bảo tôi Kate đã đi ra ngoài để tìm Theo và không biết khi nào mới trở về. Tôi không còn sự lựa chọn nào khác ngoài nói chuyện với mẹ Finch. Tôi hỏi liệu cô có ngại đi lên tầng không. Cô leo lên cầu thang như một người già hơn tuổi thật của cô rất nhiều, và tôi chờ cô ở đầu cầu thang.

Cô ngập ngừng bước lên bậc cuối cùng. “Chuyện gì thế, Violet? Cô không nghĩ cô có thể đối diện với cái gì bất ngờ đâu.”

“Đó là manh mối dẫn tới chỗ cậu ấy.”

Cô theo tôi vào phòng anh và đứng một lúc, nhìn xung quanh như thể mới nhìn thấy nó lần đầu. “Nó sơn mọi thứ thành màu xanh lúc nào vậy?”

Thay vì trả lời, tôi chỉ vào buồng thay đồ. “Trong này.”

Chúng tôi đứng trong buồng thay đồ của anh, và cô lấy tay che miệng trước sự trống trải của nó. Tôi cúi người xuống trước bức tường và chỉ cho cô những mẩu giấy nhắn.

Cô nói, “Dòng đầu tiên đó. Đó là những gì nó đã nói sau khi con hồng tước chết.”

“Cháu nghĩ cậu ấy đã trở lại một trong những nơi chúng cháu từng đến, một trong những nơi có nước.” Những dòng sau được viết trong Những con sóng, anh đã viết thế trên tin nhắn Facebook. Lúc 9:47 sáng. Cùng thời điểm trò chơi khăm Sao Mộc - Sao Diêm vương diễn ra. Vùng nước ấy có thể là Mỏ đá Empire Bloomington, Thất Trụ hoặc con sông chảy phía trước trường trung học, hoặc khoảng một trăm nơi khác. Cô Finch đưa cái nhìn trống rỗng lên bức tường, và thật khó mà biết cô có lắng nghe chút nào không. “Cháu có thể chỉ đường và cho cô biết chính xác phải tìm cậu ấy ở đâu. Có một vài nơi cậu ấy có thể đã đến, nhưng cháu khá chắc cậu ấy đang ở đâu.”

Rồi cô quay sang tôi, đặt tay cô lên tay tôi và siết thật chặt, đến nỗi tôi gần như có thể cảm thấy chỗ đó đang tím bầm lên. “Cô ghét phải nhờ cháu thế này, nhưng cháu có thể đi không? Cô chỉ quá… lo lắng, và… cô không nghĩ cô có thể… ý cô là, trong trường hợp có chuyện… hoặc nếu con trai cô ở đó.” Cô lại khóc tiếp, theo cái kiểu dữ dội và đáng sợ, và tôi sẵn sàng hứa bất cứ điều gì miễn là cô ngừng lại. “Cô chỉ cần cháu đưa con trai cô về nhà.”

Nguyễn Thùy Dung —★— NHỮNG NGÀY TƯƠI ĐẸP ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hội Nhà Văn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jennifer Niven

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.