Những Ngày Tươi Đẹp

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Finch Ngày 30 (Và Tôi Vẫn Tỉnh)

❊ ❊ ❊

Ngày 30 (và tôi vẫn tỉnh)

Trong phòng thể chất, Charlie Donahue và tôi đứng trên sân bóng chày, ở một điểm cách xa gôn ba. Chúng tôi đã phát hiện ra đây là nơi tuyệt nhất để đến nếu ta cần trò chuyện. Nó không cần nhìn mà vẫn tóm gọn quả bóng đang bay vút về phía chúng tôi, rồi ném nó trở lại chốt nhà. Tất cả các thầy thể dục tại trường Bartlett đều tìm cách tuyển mộ nó ngay từ khi nó mới bước vào trường này, nhưng nó từ chối đi theo cái suy nghĩ lối mòn rằng người da đen thường xuất sắc trong thể thao. Những hoạt động ngoại khóa của nó là chơi cờ vua, làm kỷ yếu, và tham gia câu lạc bộ bài u cơ bởi vì, như nó nói, đây sẽ là những thứ giúp nó nổi bật lên khi nộp đơn vào trường đại học.

Ngay lúc này, nó khoanh tay và cau mày nhìn tôi. “Có đúng là mày suýt dìm chết thằng Roamer không?”

“Kiểu kiểu thế.”

“Lúc nào cũng phải kết thúc những gì đã bắt đầu chứ.”

“Tao nghĩ tránh bị tống vào trại trước khi có cơ hội lên giường là một ý hay đấy chứ.”

“Thực ra vào tù có thể làm tăng cơ hội mày được ngủ với gái đấy.”

“Đấy không phải là thứ cơ hội tao đang tìm kiếm.

“Thế rốt cuộc là mày làm sao? Nhìn mày kìa.

“Ước gì tao có thể nhận lời khen ấy, nhưng đối diện thực tế đi, trên khắp quả đất này đồng phục thể dục ở đâu mà chả hấp dẫn.”

“Cái thằng hot boy này.” Nó gọi tôi thế mặc dù tôi không còn là gã người Anh ấy. Tạm biệt Fiona. Tạm biệt căn hộ. Tạm biệt phòng thu Abbey Road. “Y tao là, mày đã là Finch Bô Nhếch được ít lâu rồi. Trước đó, mày làm Finch Nổi Loạn trong vài tuần. Mày đang trượt dốc đấy.”

“Có lẽ tao thích Finch Bô Nhếch.” Tôi đang chỉnh lại cái mũ len thì đột nhiên nghĩ tới chuyện này - Violet thích Finch nào? Ý nghĩ đó hơi rạo rực trong lòng tôi, và tôi có thể cảm thấy tâm trí của tôi dính chặt lấy nó. Cô thích Finch nào? Nếu nó chỉ là một phiên bản của Finch thực sự thì sao?

Charlie mời tôi một điếu thuốc và tôi lắc đầu.

“Mày làm sao vậy? Nó là bạn gái của mày à?”

“Violet á?”

“Mày đã phang được chưa, nói tao nghe?”

“Bạn tao ơi, mày đúng là một con heo thuần túy và trọn vẹn. Trong khi tao thì có một khoảng thời gian rõ là vui vẻ thôi.”

“Rõ ràng là khoảng thời gian đó không quá vui vẻ rồi.

Tới lượt Roamer đánh bóng, có nghĩa là chúng tôi phải chú ý, bởi vì nó không chỉ là ngôi sao bóng chày của trường (chỉ đứng sau Ryan Cross), mà nó còn thích nhắm thẳng bóng vào chúng tôi mà đánh. Nếu không sợ gặp rắc rối, nó hẳn sẽ đến đây ngay bây giờ mà dùng gậy đập vỡ đầu tôi vì đã suýt dìm chết nó.

Quả đúng vậy, bóng bay thẳng về phía chúng tôi, và, với điếu thuốc kẹp giữa hai hàm răng, Charlie lùi lại đằng sau một bước, hai bước, một bước nữa, như thể nó không việc gì phải vội, như thể nó biết nó sẽ đón được quả này. Nó giơ găng tay ra và bóng rơi tọt vào đó. Roamer hét lên khoảng một ngàn năm trăm câu chửi khi Charlie ném trả quả bóng ngay sau đó.

Tôi hất đầu về phía thầy Kappel, giáo viên của chúng tôi, cũng là một huấn luyện viên bóng chày. “Mày biết là mỗi khi mày làm như thế, mày khiến người ta chết trong lòng một ít đấy chứ?”

“Thầy Kappy hay Roamer?”

“Cả hai.”

Nó toét miệng nở một nụ cười hiếm hơi. “Tao biết.”

Trong phòng thay đồ, Roamer dồn tôi vào góc tường. Charlie không còn ở đây. Thầy Kappel đang trong phòng làm việc. Những thằng chưa đi dần biến mất dạng, như thể chúng đang cố gắng trở nên vô hình. Roamer rướn tới gần đến nỗi tôi có thể ngửi thấy mùi món trứng nó đã ăn trong bữa ăn sáng. “Mày chết rồi, thằng khốn.”

Dù tôi muốn đá văng đít thằng Gabe Romero này kinh khủng, tôi sẽ không làm thế. 1) Bởi vì nó không đáng để tôi gặp rắc rối. Và 2) bởi vì tôi nhớ cái ánh nhìn trên khuôn mặt Violet lúc bên sông khi cô nói tôi thả nó ra.

Nên tôi đếm. Một, hai, ba, bốn, năm…

Mình sẽ kiềm chế. Mình sẽ không đấm vào mặt nó.

Mình sẽ cư xử tốt.

Rồi nó xô mạnh tôi vào tủ và, thậm chí trước khi tôi kịp chớp mắt, đấm vào mắt tôi, và rồi vào mũi. Tất cả những gì tôi có thể làm là đứng vững trên đôi chân mình, và lúc này tôi đang đếm điên cuồng bởi vì tôi muốn giết thằng chó đẻ đó.

Tôi tự hỏi, nếu tôi đếm đủ lâu, liệu tôi có thể quay ngược thời gian, về tận đầu năm lớp tám, trước khi tôi trở nên kỳ cục, trước khi có bất cứ ai chú ý đến tôi, trước khi tôi mở miệng nói chuyện với Roamer, trước khi mọi người gọi tôi là “thằng lập dị”, khi tôi lúc nào cũng thức, khi tất cả mọi thứ có vẻ ổn và có phần bình thường, dù bình thường nghĩa là gì chăng nữa, và khi mọi người thực sự nhìn tôi - không soi mói, hay là để dè chừng xem tôi sẽ làm gì tiếp theo, mà là nhìn tôi theo kiểu, Ồ này, chào anh bạn. Tôi tự hỏi, nếu tôi đếm ngược, liệu tôi có thể quay trở lại và đưa Violet Markey đi với tôi và rồi cùng cô đi tiếp để chúng tôi có nhiều thời gian hơn. Bởi vì thời gian là thứ tôi sợ.

Và tôi.

Tôi sợ chính mình.

“Có vấn đề gì ở đây à?” Thầy Kappel đứng nhìn chúng tôi từ cách đấy vài mét. Thầy cầm gậy bóng chày trong tay, và tôi có thể nghe thấy thầy nói với vợ ở nhà, “Vấn đề không phải là học sinh mới. Vấn đề là những đứa lớp trên, một khi chúng bắt đầu tập luyện và tăng vụt lên về thể chất. Đó là khi ta phải tự bảo vệ mình, dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa.”

“Không có gì ạ,” tôi nói với thầy. “Không sao ạ.”

Nếu đó là thầy Kappel mà tôi biết, thầy sẽ không bao giờ mang chuyện này nói với thầy hiệu trưởng Wertz, nhất là khi có một trong những cầu thủ bóng chày giỏi nhất của thầy can dự. Tôi chờ lời đổ tội giáng xuống. Tôi đã sẵn sàng nghe xem hình phạt ở lại sau giờ hay hình phạt đuổi học của tôi sẽ ra sao, ngay cả khi tôi là người duy nhất chảy máu. Nhưng rồi thầy Kappy nói, “Chúng ta xong rồi, Finch. Em có thể đi.”

Tôi quệt máu trên mặt và vừa mỉm cười với Roamer vừa đi ra.

“Đừng nhanh vậy chứ, Romero,” tôi nghe thầy Kappy quát, và tiếng Roamer khúm núm cơ hồ khiến cơn đau này cũng bõ.

Tôi dừng lại ở ngăn tủ của mình đế lấy sách, và trên mặt chồng sách có cái gì đó trông như viên sỏi ở đồi Hoosier. Tôi cầm nó lên, lật lại, và quả đúng vậy: Đến lượt cậu, trên đó đề.

“Cái gì thế?” Brenda hỏi. Cô lấy viên đá từ tay tôi và ngắm kỹ. “Em không hiểu. ‘Đến lượt cậu ư? Đến lượt anh làm gì?”

“Đó là một câu đùa riêng tư. Chỉ có những người thực sự gợi cảm và sành điệu mới biết nó có nghĩa gì.”

Nó đấm tay tôi. “Thế thì chắc là anh chẳng hiểu gì rồi. Mắt anh sao thế?”

“Bạn trai em. Roamer ấy?”

Nó nhăn mặt. “Em chưa bao giờ thích hắn.”

“Thật không?”

“Im đi. Em hy vọng anh đã đấm vỡ mũi hắn.”

“Anh đang cố vượt lên cái khát vọng tầm thường đó.”

“Xì.” Nó vừa đi với tôi vừa tán gẫu sang chuyện khác: Anh thực sự thích Violet Markey à theo kiểu bên nhau trọn đời hay qua đường thôi? Thế còn Suze Haines? Anh chẳng đã từng có gì đó với con bé ấy à? Còn ba đứa nhà Briana và mấy đứa trong hội tết dây nữa? Anh sẽ làm gì nếu Emma Watson rơi từ trên trời xuống ngay bây giờ? Liệu anh sẽ sờ soạng hay sẽ bảo cô ấy để anh yên? Anh nghĩ tóc em nhuộm tím hay xanh thì đẹp hơn? Anh có nghĩ em cần phải giảm cân không? Nói thật đi. Anh có nghĩ có anh chàng nào sẽ chịch em hay yêu em vì chính con người em không?

Tôi trả lời, “Đúng,” “Anh không nghĩ vậy,” “Tất nhiên,” “Em không bao giờ biết được,” mà trong đầu cứ nghĩ về Violet Markey, kẻ phá khóa.

Nguyễn Thùy Dung —★— NHỮNG NGÀY TƯƠI ĐẸP ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hội Nhà Văn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jennifer Niven

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.