Những Ngày Tươi Đẹp

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Violet 154 Ngày Trước Lễ Tốt Nghiệp

❊ ❊ ❊

154 ngày trước Lễ tốt nghiệp

Sáng thứ Sáu. Văn phòng cô Marion Kresney, tư vấn viên của trường, một phụ nữ có đôi mắt nhỏ, nhân hậu và một nụ cười quá to so với khuôn mặt. Theo bằng chứng nhận treo trên đầu cô, cô đã làm việc tại trường trung học Bartlett được mười lăm năm. Đây là cuộc gặp thứ mười hai của chúng tôi.

Tim tôi vẫn đập loạn xạ và bàn tay tôi vẫn đang run kể từ khi ở trên gờ tường đó. Tôi nổi da gà khắp người và giờ chỉ muốn nằm xuống. Tôi chờ cô Kresney nói: Tôi biết em đã làm gì vào tiết đầu, Violet Markey. Bố mẹ em đang trên đường tới đây. Các bác sĩ đang chờ, sẵn sàng hộ tống em tới cơ sở y tế tâm thần gần nhất.

Nhưng chúng tôi bắt đầu câu chuyện như mọi khi.

“Em có khỏe không, Violet?”

“Em vẫn khỏe, cô thế nào ạ?” Tôi ngồi xuống, tay để dưới mông.

“Tôi khỏe. Hãy nói về em nhé. Tôi muốn biết em đang cảm thấy thế nào.”

“Em vẫn bình thường.” Cô chưa đề cập đến chuyện ở tháp chuông không có nghĩa là cô không biết. Cô gần như không bao giờ hỏi thẳng vào bất cứ chuyện gì.

“Em ngủ thế nào?”

Các cơn ác mộng xuất hiện một tháng sau vụ tai nạn. Cô hỏi tôi về chúng mỗi lần tôi gặp cô, bởi tôi đã phạm sai lầm khi kể về chúng với mẹ, người sau đó đã kể lại với cô. Đây là một trong những lý do chính tại sao tôi ở đây và tại sao tôi không kể với mẹ bất cứ điều gì nữa.

“Em ngủ ngon ạ.”

Cô Kresney luôn cười, dù có chuyện gì chăng nữa. Tôi thích cô ở điểm này.

“Em có gặp ác mộng không?”

“Không ạ.”

Tôi từng viết chúng ra, nhưng tôi không làm thế nữa. Tôi có thể nhớ được từng chi tiết một. Như giấc mơ bốn tuần trước, tôi đã bị tan chảy theo đúng nghĩa đen. Trong giấc mơ, bố tôi nói: “Con đã đến tận cùng rồi, Violet. Con đã chạm tới giới hạn của mình. Chúng ta ai cũng có giới hạn, và giới hạn của con là lúc này.” Nhưng con không muốn thế. Tôi nhìn hai chân tôi biến thành vũng nước rồi biến mất. Tiếp theo là đôi tay. Tôi không đau, và tôi nhớ mình đã nghĩ: Mình không cần bận tâm đến việc này vì mình không đau chút nào cả. Chỉ là mình đang biến mất mà thôi. Nhưng tôi vẫn bận tâm bởi, từng chút một, phần còn lại của cơ thể tôi hóa vô hình trước khi tôi tỉnh dậy.

Cô Kresney xoay người trên ghế, nụ cười gắn chặt trên bờ môi. Tôi tự hỏi không biết liệu cô có cười trong giấc ngủ không.

“Chúng ta nói về trường đại học nhé.”

Cùng thời gian này năm ngoái, hẳn tôi sẽ thích nói về chuyện học đại học lắm. Eleanor và tôi đã từng đôi lần nói chuyện đó sau khi bố mẹ đi ngủ. Chúng tôi sẽ ngồi bên ngoài nếu trời đủ ấm, ngồi trong nhà nếu trời quá lạnh. Chúng tôi đã tưởng tượng những nơi chúng tôi sẽ đến và những người mà chúng tôi sẽ gặp, cách xa Bartlett, Indiana, nơi có dân số 14.983 người, nơi chúng tôi có cảm giác không khác gì những sinh vật lạ từ một hành tinh xa xôi nào đó.

“Em đã nộp hồ sơ vào trường Đại học California - Los Angeles, Đại học Stanford, Đại học Berkeley, Đại học Florida, Đại học Buenos Aires, Argentina, Đại học Bắc Caribe và Đại học Quốc gia Singapore. Đây là một danh sách rất đa dạng, nhưng còn trường Đại học New York thì sao?”

Kể từ mùa hè năm lớp sáu, chương trình dạy viết văn của trường Đại học New York đã là mơ ước của tôi. Tất cả là nhờ chuyến thăm New York với mẹ tôi, một giáo viên đại học và nhà văn. Bà đã làm luận án tốt nghiệp tại Đại học New York, và trong suốt ba tuần, bốn người chúng tôi đã sống ở đó và kết bạn với những giáo viên và bạn học cũ của bà - những tiểu thuyết gia, nhà soạn kịch, biên kịch và nhà thơ. Tôi đã định nộp đơn xin học sớm vào tháng Mười. Nhưng rồi vụ tai nạn xảy ra và tôi thay đổi quyết định.

“Em bị lỡ hạn nộp đơn.” Đợt tuyển sinh cuối đã quá hạn nộp đơn được một tuần. Tôi đã điền tất cả mọi thứ, thậm chí đã viết bài luận giới thiệu bản thân, nhưng lại không gửi chúng đi.

“Chúng ta nói về việc viết lách nhé. Hãy nói về trang web của em đi.”

Cô đang muốn nói tới trang Eleanor&Violetcom. Eleanor và tôi mở trang này sau khi chúng tôi chuyển đến Indiana. Chúng tôi muốn tạo ra một tạp chí trực tuyến được viết bởi hai quan điểm (rất) khác nhau về thời trang, cái đẹp, lũ con trai, sách, cuộc sống. Năm ngoái, một người bạn của Eleanor là Gemma Sterling (ngôi sao của loạt video trực tuyến nổi tiếng Rant) đã nhắc tới chúng tôi trong một cuộc phỏng vấn, và số lượng người theo dõi trang của chúng tôi đã tăng gấp ba lần. Nhưng tôi đã không đụng vào trang web đó kể từ khi Eleanor mất, bởi làm vậy để làm gì? Trang web ấy là về chị em tôi. Thêm nữa, vào khoảnh khắc chúng tôi đâm xe qua hàng rào cây cầu, từ ngữ của tôi cũng chết theo.

“Em không muốn nói về trang web đó.”

“Cô tin mẹ em là một tác giả. Lời khuyên của bà hẳn sẽ rất có ích.”

“Nhà văn Jessamyn West từng nói: ‘Viết lách khó khăn đến nỗi các nhà văn, những người đã trải qua cảnh địa ngục trên trần gian, sẽ thoát khỏi mọi hình phạt sau này.”

Cô tỏ ra hào hứng với ý này. “Em có cảm thấy mình đang bị trừng phạt không?” Cô muốn ám chỉ vụ tai nạn. Hoặc có lẽ cô đang đề cập đến việc phải ở đây, trong văn phòng này, ngôi trường này, thành phố này.

“Không ạ.” Tôi có cảm thấy mình nên bị trừng phạt không? Có. Nếu không tại sao tôi lại để tóc mái?

“Em có tin rằng em chịu trách nhiệm cho những gì đã xảy ra không?”

Lúc này tôi giật giật đám tóc mái. Tôi để mái xéo. “Không ạ.”

Cô lại ngồi xuống. Nụ cười của cô thoáng méo đi. Cả hai chúng tôi đều biết tôi đang nói dối. Tôi tự hỏi cô sẽ nói gì nếu tôi kể với cô rằng một giờ trước, người ta phải thuyết phục tôi trèo xuống khỏi gờ tường của tháp chuông. Cho đến lúc này, tôi khá chắc rằng cô không biết gì.

“Em đã lái xe lại chưa?”

“Chưa ạ.”

“Em đã cho phép bản thân lên xe ô tô với bố mẹ chưa?”

“Chưa ạ.”

“Nhưng họ muốn em làm thế lắm đấy.” Đây không phải là một câu hỏi. Cô nói điều này như thể cô đã nói chuyện với bố hoặc mẹ, hoặc cả hai người, mà có lẽ là vậy thật.

“Em chưa sẵn sàng.” Đây là bốn từ thần kỳ. Tôi đã phát hiện ra rằng chúng có thể giúp ta thoát khỏi gần như bất cứ việc gì.

Cô nhoài người về phía trước. “Em đã nghĩ đến việc trở lại nhóm cổ vũ chưa?”

“Chưa ạ.”

“Còn Hội học sinh?”

“Chưa ạ.”

“Em vẫn chơi sáo trong dàn nhạc chứ?”

“Em ngồi hàng cuối.” Chuyện đó thì không thay đổi kể từ trước vụ tai nạn. Tôi vẫn luôn ngồi ghế cuối cùng, vì tôi chơi sáo không tốt lắm.

Cô lại ngồi xuống. Trong một thoáng, tôi nghĩ cô đã chịu thua. Rồi cô nói: “Cô rất lo về tình hình của em, Violet ạ. Nói thật, em lẽ ra đã tiến xa hơn bây giờ rất nhiều. Em không thể tránh xa xe ô tô mãi được, đặc biệt là vào mùa đông như bây giờ. Em không thể cứ đứng mãi một chỗ như vậy. Em cần nhớ rằng em là người sống sót, và điều đó có nghĩa…”

Tôi sẽ không bao giờ biết điều đó có nghĩa là gì bởi ngay khi tôi nghe đến từ “người sống sót”, tôi đứng dậy và đi ra ngoài.

Trên đường đến phòng học tiết thứ tư. Hành lang trường.

Ít nhất mười lăm người - vài người tôi biết, vài người không, vài người mấy tháng rồi đã không nói chuyện với tôi - chặn tôi lại trên đường đến lớp để nói rằng tôi đã can đảm biết bao khi ngăn Theodore Finch tự kết liễu đời mình. Một cô gái làm báo trường còn muốn phỏng vấn tôi.

Trong số tất cả những người mà tôi có thể “cứu”, Theodore Finch là lựa chọn tệ nhất có thể vì cậu là huyền thoại của trường Bartlett. Tôi không biết cậu nhiều đến thế, nhưng tôi đã nghe tiếng cậu. Ai cũng biết tiếng cậu. Một số người ghét cậu vì họ nghĩ cậu dị mà lại còn hay đánh nhau, thường bị đuổi khỏi trường và thích gì làm nấy. Một số người tôn thờ cậu vì cậu dị mà lại còn hay đánh nhau, thường bị đuổi khỏi trường và thích gì làm nấy. Cậu chơi ghita cho năm, sáu ban nhạc khác nhau, và năm ngoái cậu đã sáng tác một bài hát mới. Nhưng cậu khá… cực đoan. Như lần cậu đến trường trong bộ dạng từ đầu đến chân sơn tuyền một màu đỏ, mà hôm đó thậm chí còn không rơi vào Tuần lễ Tinh thần*. Cậu nói với một số người rằng cậu phản đối phân biệt chủng tộc và với những người khác cậu lại nói mình phản đối việc ăn thịt. Năm đầu trung học, cậu đã mặc áo choàng hằng ngày trong suốt một tháng, dùng bàn đập vỡ một cái bảng phấn ra làm đôi, và trộm tất cả số ếch đã bị mổ từ lớp khoa học rồi làm đám tang cho chúng trước khi chôn chúng ở sân bóng chày. Diễn viên gạo cội Anna Faris đã từng nói rằng bí quyết để sống sót qua thời trung học chính là “náu mình”. Finch hành động hoàn toàn ngược lại.

Spirit Week: một dạng lễ hội ở nhiều trường trung học ở Hoa Kỳ. Trong tuần này, các học sinh sẽ ăn mặc theo một số chủ đề nhất định.

Tôi đến tiết văn học Nga trễ năm phút, nơi cô Mahone và mớ tóc giả của cô giao cho chúng tôi viết một bài mười trang về cuốn Anh em nhà Karamazov. Ai cũng rên rỉ trừ tôi, bởi dù cô Kresney có nghĩ gì đi chăng nữa, tôi vẫn đang trong Hoàn cảnh Đặc biệt.

Tôi thậm chí cũng không lắng nghe khi cô Mahone phổ biến những gì cô yêu cầu trong bài luận. Thay vào đó tôi cố kéo một sợi chỉ trên váy tôi. Tôi bị đau đầu. Có lẽ tại cặp kính. Mắt Eleanor cận nặng hơn mắt tôi. Tôi tháo kính ra và đặt lên bàn. Cặp kính đó chị đeo thì sành điệu. Tôi đeo thì xấu xí. Đặc biệt với đám tóc mái này. Nhưng có lẽ, nếu tôi đeo kính đủ lâu, tôi có thể giống chị. Tôi có thể thấy những gì chị đã thấy. Tôi có thể là cả hai cùng một lúc để không ai phải nhớ chị nữa, nhất là tôi.

Vấn đề là, có những ngày tốt và những ngày tồi tệ. Tôi cảm thấy cơ hồ có lỗi khi nói rằng không phải ngày nào cũng tồi tệ. Sẽ có một thứ gì đó thình lình hút hồn tôi - một chương trình truyền hình, một chuyện cười bố kể, một lời nhận xét trên lớp - và tôi cười như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Tôi cảm thấy bình thường trở lại, bất kể như thế có nghĩa là gì. Vài buổi sáng tôi thức dậy và hát trong khi chuẩn bị đến trường. Hoặc có khi tôi bật nhạc lên và nhảy. Hầu hết mọi ngày, tôi đi bộ đến trường. Những ngày khác tôi đi xe đạp, và đôi khi tâm trí đánh lừa tôi, khiến tôi nghĩ rằng mình chỉ là một cô gái bình thường đang dạo chơi trên xe đạp.

Emily Ward chọc vào lưng tôi và đưa cho tôi một mẩu giấy nhắn. Vì cô Mahone thu điện thoại của chúng tôi vào đầu mỗi tiết học nên chúng tôi phải dùng cách truyền thống: tin nhắn viết trên giấy vở.

Có đúng là em ngăn Finch tự tử không? x Ryan. Chỉ có một Ryan trong phòng này - một số người sẽ nói rằng chỉ có một Ryan trong trường, thậm chí là trên cả thế giới - và đó là Ryan Cross.

Tôi nhìn lên và bắt gặp ánh mắt anh, cách bàn tôi hai bàn. Anh quá đẹp trai. Anh có đôi vai rộng, mái tóc vàng nâu ấm áp, đôi mắt xanh lục, và chút tàn nhang đủ khiến anh có vẻ dễ gần. Cho tới tháng Mười hai, anh vẫn là bạn trai tôi, nhưng giờ chúng tôi đã thôi hẹn hò.

Tôi để mảnh giấy trên bàn trong năm phút rồi mới trả lời lại. Cuối cùng, tôi viết: Em chỉ vô tình ở đó. x V. Chưa đầy một phút sau, mẩu giấy được truyền lại cho tôi, nhưng lần này tôi không mở nó ra. Tôi nghĩ tới việc không biết bao nhiêu cô gái sẽ thích nhận được một mẩu giấy như thế từ Ryan Cross. Con bé Violet Markey của mùa xuân năm ngoái hẳn cũng là một trong số đó.

Khi chuông reo, tôi ngồi nán lại. Ryan ngập ngừng một phút, chờ xem tôi làm gì, nhưng khi tôi chỉ ngồi đó, anh tới lấy điện thoại của mình và đi ra ngoài.

Cô Mahone nói, “Sao thế, Violet?”

Mười trang từng chẳng là vấn đề gì. Giáo viên mà yêu cầu mười thì tôi sẽ viết hai mươi. Nếu họ muốn hai mươi trang, tôi sẽ nộp ba mươi trang. Viết lách từng là việc tôi làm tốt nhất, hơn cả việc làm con gái hoặc bạn gái hay em gái. Viết lách từng là con người tôi. Nhưng giờ viết lách lại là một trong những việc tôi không thể làm được.

Tôi hầu như không phải nói ra bất cứ điều gì, thậm chí không cả “Em chưa sẵn sàng.” Điều đó nằm trong những luật bất thành văn của cuộc sống, mục Làm Thế Nào Để Ứng Phó Với Một Học Sinh Vừa Mất Đi Người Thân Và, Chín Tháng Sau, Vẫn Cảm Thấy Đau khổ.

Cô Mahone thở dài rồi đưa trả điện thoại cho tôi. “Nộp cho cô một trang hoặc một đoạn văn, Violet. Chỉ cần em làm hết sức thôi.” Hoàn cảnh Đặc biệt đã cứu tôi ngày hôm đó.

Bên ngoài lớp học, Ryan đang chờ. Tôi có thể thấy anh đang cố tìm ra vấn đề để có thể đưa tôi trở lại với anh và biến tôi thành người bạn gái vui vẻ mà anh từng biết. Anh nói, “Hôm nay trông em đẹp lắm.” Anh đủ tế nhị để không nhìn chằm chằm vào tóc tôi.

“Cám ơn anh.”

Qua vai Ryan, tôi thấy Theodore Finch khệnh khạng bước tới. Cậu gật đầu với tôi như thể cậu biết điều gì đó mà tôi không biết, rồi tiếp tục bước đi.

Nguyễn Thùy Dung —★— NHỮNG NGÀY TƯƠI ĐẸP ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hội Nhà Văn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jennifer Niven

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.