Ngày 20 tháng Sáu
Hôm nay là một ngày hè oi ả. Bầu trời xanh trong vắt. Tôi đỗ xe rồi đi bộ lên bờ kè và đứng một lúc lâu bên bờ cỏ của Hố Xanh. Tôi phần nào mong đợi mình sẽ thấy anh.
Tôi tháo giày và lao xuống nước, lặn thật sâu. Tôi đang tìm anh qua cặp kính bơi, mặc dù tôi biết tôi sẽ không tìm thấy anh. Tôi mở mắt khi bơi. Tôi trở lại mặt nước, dưới bầu trời rộng lớn, hít một hơi, và lại lặn xuống lần nữa, lần này sâu hơn. Tôi thích nghĩ rằng anh đang dạo chơi trong một thế giới khác, thấy những điều không ai có thể tưởng tượng ra được.
Năm 1950, nhà thơ Cesare Pavese đang ở đỉnh cao sự nghiệp văn chương của mình, được các đồng nghiệp và cả đất nước của ông ca ngợi là tác giả Italia đương thời vĩ đại nhất. Vào tháng Tám năm đó, ông đã dùng một liều thuốc ngủ chết người, và mặc dù ông viết nhật ký hằng ngày, không ai có thể thực sự giải thích tại sao ông làm thế. Nhà văn Natalia Ginzburg nhớ về ông sau khi ông chết: “Dường như đối với chúng tôi nỗi buồn của ông là nỗi buồn của một cậu bé, một nỗi sầu muộn mơ màng đầy xúc cảm của một cậu bé vẫn chưa trở về mặt đất, mà vẫn đi trong thế giới khô cằn, đơn độc của những giấc mơ.”
Đoạn văn bia đó hẳn cũng có thể được viết cho Finch, nhưng tự tôi đã viết cho anh:
Theodore Finch - Tôi đã sống. Tôi đã cháy rực rỡ. Và rồi tôi đã chết, nhưng tôi không chết hẳn. Bởi vì một người như tôi không thể, và sẽ không bao giờ, chết như những người khác. Tôi sẽ nán lại như những truyền thuyết về Hố Xanh. Tôi sẽ luôn ở đây, trong hương hoa và trong lòng người ở lại.
Tôi bơi đứng giữa làn nước, dưới bầu trời thênh thang, Mặt trời và cả khoảng xanh ấy, những thứ nhắc tôi nhớ về Theodore Finch, như mọi thứ khác nhắc tôi nhớ về anh, và tôi nghĩ về văn bia của chính mình, vẫn đang chờ được viết nên, và tất cả những nơi tôi sẽ đến. Không còn bắt rễ, mà là vàng rực, chảy trôi mãi. Tôi cảm thấy cả ngàn khả năng bừng lên trong tôi.