Những Ngày Tươi Đẹp

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Violet Tháng Năm - Tuần 1, 2 Và 3

❊ ❊ ❊

Tháng Năm - tuần 1, 2 và 3

Ở trường, tất cả các học sinh dường như đều để tang. Có rất nhiều người mặc quần áo đen, và bạn có thể nghe thấy tiếng sụt sịt trong mỗi lớp học. Ai đó đã dựng một hộp kính lớn ở hành lang chính, gần văn phòng hiệu trưởng làm nơi tưởng niệm Finch. Ảnh kỷ yếu của anh đã được phóng to, và người ta để hộp mở để mọi người đều có thể ghi lại vài dòng xung quanh tấm ảnh đó - Finch thân mến, tất cả đều bắt đầu như vậy. Mọi người yêu thương và nhớ bạn. Chúng mình yêu bạn. Chúng mình nhớ bạn.

Tôi muốn giật tất cả chúng xuống và xé nhỏ rồi vứt vào đống giấy nhớ ghi những từ ngữ xấu xa, giả tạo, bởi vì đó chính xác là nơi chúng thuộc về.

Các thầy cô giáo nhắc nhở rằng chúng tôi chỉ còn năm tuần học nữa, tôi đáng lẽ phải cảm thấy vui sướng, nhưng thay vào đó tôi không cảm thấy gì cả. Tôi không cảm thấy gì rất nhiều lần vào những ngày này. Tôi đã khóc vài lần, nhưng phần lớn thời gian tôi thấy trống rỗng, như thể cái thứ làm cho tôi có cảm giác, làm tôi đau đớn, cười vui và yêu đã bị phẫu thuật cắt bỏ, để lại tôi trống hoác như một cái vỏ.

Tôi nói với Ryan rằng từ giờ chúng tôi chỉ có thể là bạn, và thế cũng tốt bởi vì anh cũng không muốn chạm vào tôi. Không ai muốn. Giống như họ sợ tôi có thể mắc bệnh truyền nhiễm. Đây là một phần của hiện tượng tự tử tập thể.

Tôi ngồi cùng Brenda, Lara và mấy đứa nhà Briana vào bữa trưa cho đến ngày thứ Tư sau đám tang Finch, khi Amanda bước tới, đặt khay đồ ăn xuống, và nói với tôi mà không nhìn vào những đứa con gái khác, “Tao rất tiếc về chuyện Finch.”

Trong khoảnh khắc, tôi nghĩ Brenda sẽ đánh nó, và tôi có chút mong muốn nó làm thế, hoặc ít nhất tôi muốn xem chuyện gì sẽ xảy ra nếu nó làm vậy. Nhưng khi Bren chỉ ngồi đó, tôi gật đầu với Amanda. “Cảm ơn.”

“Đáng lẽ tao không nên gọi cậu ấy là thằng lập dị. Và tao muốn mày biết là tao đã chia tay với Roamer.”

“Quá muộn rồi,” Brenda lầm bầm. Nó đột nhiên đứng dậy, va vào bàn khiến mọi thứ kêu lách cách. Brenda cầm cái khay của mình lên, bảo sẽ gặp tôi sau, rồi bỏ đi.

Vào thứ Năm, tôi gặp thầy Embry vì thầy hiệu trưởng Wertz và hội đồng nhà trường đã yêu cầu tất cả bạn bè và bạn học của Theodore Finch có ít nhất một buổi gặp với tư vấn viên, mặc dù hai vị Phụ Huynh Đó, như bố mẹ gọi cô chú Finch, vẫn khăng khăng đó là một tai nạn, mà như vậy tức là chúng tôi được thoải mái để tang anh công khai theo cách bình thường, lành mạnh, không phải ngại ngùng gì hết. Không cần phải xấu hổ hay ngượng ngùng vì đây đâu phải là tự tử.

Tôi đăng ký thầy Embry thay vì cô Kresney vì thầy là người tư vấn cho Finch. Từ sau bàn làm việc, thầy nghiêm nghị nhìn tôi, và tôi chợt tự hỏi liệu thầy có chuẩn bị đổ lỗi cho tôi như tôi đổ lỗi cho bản thân mình không.

Mình nhẽ ra không bao giờ nên gợi ý đi theo lối cầu Phố A. Nếu hai chị em đi đường khác thì sao? Eleanor vẫn sẽ ở đây.

Thầy Embry hắng giọng. “Thầy rất tiếc về chuyện Finch. Em ấy là một thanh niên tử tế nhưng mất phương hướng. Đáng lẽ em ấy phải nhận được nhiều sự giúp đỡ hơn.”

Điều này làm tôi chú ý.

Rồi thầy nói thêm, “Thầy cảm thấy mình có trách nhiệm.”

Tôi muốn gạt hết máy tính và sách của thầy xuống sàn nhà. Thầy không thể cảm thấy có trách nhiệm. Em mới là người chịu trách nhiệm. Đừng cố gắng tước điều đó khỏi em.

Thầy nói tiếp, “Nhưng thầy không có trách nhiệm phải làm vậy. Thầy đã làm những gì thầy cảm thấy có thể làm. Thầy có thể làm được nhiều hơn không? Có thể. Đúng. Chúng ta luôn có thể làm nhiều hơn. Đó là một câu hỏi khó trả lời, và rốt cuộc, một câu hỏi vô ích. Em có thể đang cảm thấy một vài cảm xúc và có một vài suy nghĩ tương tự như vậy.”

“Em biết em đáng lẽ có thể làm nhiều hơn. Em đáng lẽ nên nhận ra được điều gì đang xảy ra.”

“Chúng ta không thể lúc nào cũng thấy những gì người khác không muốn chúng ta thấy. Đặc biệt là khi họ bỏ nhiều công sức để che giấu nó.” Thầy Embry lấy một tập sách mỏng từ bàn mình và đọc: “‘Bạn là người sống sót, và như sự phân công không mong muốn đó hàm ý, việc bạn sống sót - việc bạn sống sót về mặt cảm xúc - sẽ phụ thuộc vào việc bạn học cách đối mặt với bi kịch của bạn như thế nào. Tin xấu là: Sống sót qua việc này sẽ là trải nghiệm tồi tệ thứ nhì cuộc đời bạn. Tin tốt là: Điều tồi tệ nhất đã qua rồi.’”

Thầy đưa cho tôi tập sách. SOS: Sổ tay cho những người sống sót sau tự tử.

“Thầy muốn em đọc nó, nhưng thầy cũng muốn em nói chuyện với thầy, với bố mẹ em, với bạn bè em. Chúng ta hoàn toàn không muốn em kìm nén tất cả những cảm xúc ấy bên trong. Em gần gũi nhất với em ấy, có nghĩa là em sẽ cảm thấy tất cả sự giận dữ, mất mát, chối bỏ và đau khổ em sẽ cảm thấy trước bất kỳ cái chết nào, nhưng cái chết này thì khác, do đó đừng khắc nghiệt với bản thân.”

“Gia đình cậu ấy nói rằng đó là một tai nạn.”

“Thế thì nó cũng có thể là vậy. Mọi người sẽ đối mặt với nó theo cách của họ. Mối quan tâm duy nhất của thầy là em. Em không thể chịu trách nhiệm cho tất cả mọi người - chị gái em, hay là Finch. Điều đã xảy ra với chị em - em ấy đã không được lựa chọn. Và có lẽ Finch cũng cảm thấy em ấy không có lựa chọn nào hết, mặc dù em ấy có.” Thầy cau mày nhìn vào một điểm phía trên vai tôi, và tôi có thể thấy thầy đang tua lại tất cả trong tâm trí mình - từng buổi nói chuyện hay gặp gỡ với Finch - giống như tôi đã làm suốt kể từ khi chuyện đó xảy ra.

Điều tôi không thể, và sẽ không đề cập với thầy là tôi thấy Finch ở khắp mọi nơi - trong các hành lang ở trường, trên đường phố, trong khu phố của tôi. Khuôn mặt ai đó, hoặc là một dáng đi, một tiếng cười, sẽ gợi tôi nhớ về anh… Giống như tôi được vây quanh bởi một ngàn Finch khác nhau. Tôi không biết như thế có phải là bình thường không, nhưng tôi không hỏi.

Về nhà, tôi nằm trên giường và đọc toàn bộ tập sách, và bởi vì nó chỉ dài ba mươi sáu trang, tôi không mất nhiều thời gian. Sau đó, thứ khắc ghi trong tâm trí tôi là hai câu này: Hy vọng của bạn nằm ở việc chấp nhận cuộc sống như giờ nó đang bày ra trước mặt bạn, rằng nó đã mãi mãi đổi thay. Nếu bạn có thể làm điều đó, sự bình an mà bạn hằng tìm kiếm sẽ đến với bạn.

Mãi mãi đổi thay.

Tôi đã mãi mãi đổi thay.

Vào bữa tối, tôi cho mẹ xem tập sách thầy Embry đưa tôi. Bà đọc nó trong khi ăn, không nói một lời, trong khi bố và tôi cố gắng tiếp tục cuộc trò chuyện về đại học.

“Con đã quyết định học trường nào chưa, V?”

“Có lẽ là đại học California, Los Angeles.” Tôi muốn nói bố hãy chọn một trường cho tôi, bởi vì nó có quan trọng gì đâu? Chúng đều như nhau cả thôi.

“Chúng ta có lẽ nên cho họ biết sớm.”

“Chắc vậy ạ. Con sẽ liên hệ với họ ngay.”

Bố nhìn mẹ cầu cứu, nhưng bà vẫn đang đọc quên cả ăn. “Con đã nghĩ đến việc xin nhập học trường đại học New York vào mùa xuân chưa?”

Tôi nói, “Chưa ạ, nhưng có lẽ con nên đứng lên bắt tay vào việc đó. Bố mẹ có phiền không?” Tôi muốn thoát khỏi cuốn sách và họ và bất kỳ cuộc nói chuyện nào về tương lai.

Bố trông có vẻ nhẹ nhõm. “Tất nhiên là không. Đi đi.” Ông vui vì tôi sẽ đi, và tôi vui vì tôi sẽ đi. Thế này dễ chịu hơn, bởi nếu không tất cả chúng tôi có thể phải đối diện với nhau, với Eleanor và với cái điều đã xảy ra với Finch. Trong khoảnh khắc đó, tôi thấy may mắn vì mình không phải một vị phụ huynh, và tôi tự hỏi liệu mình có bao giờ sẽ trở thành một người mẹ. Thật là một cảm giác khủng khiếp khi yêu thương một ai đó mà không tài nào giúp họ được.

Thực ra thì, tôi biết chính xác cảm giác đó là như thế nào.

Tại buổi sinh hoạt toàn trường vào ngày thứ Năm tuần thứ hai sau đám tang Finch, họ mời một chuyên gia võ thuật từ Indianapolis đến để nói chuyện với chúng tôi về các biện pháp an toàn và làm thế nào để có thể tự vệ, như thể tự tử là thứ có thể tấn công chúng tôi trên đường phố, và sau đó họ cho chúng tôi xem một bộ phim về chủ đề thanh thiếu niên sử dụng ma túy. Trước khi tắt đèn, thầy hiệu trưởng Wertz thông báo rằng phim có một số nội dung khá nhạy cảm, nhưng điều quan trọng là chúng tôi được thấy sử dụng ma túy trên thực tế là như thế nào.

Khi bộ phim bắt đầu chiếu, Charlie nghiêng người qua và nói với tôi lý do duy nhất khiến họ chiếu bộ phim này là vì vẫn đang có tin đồn rằng Finch đã sử dụng ma túy, và đó là lý do tại sao anh chết. Những người duy nhất biết điều này không đúng là Charlie, Brenda và tôi.

Khi một trong những diễn viên tuổi thành niên bị sốc thuốc, tôi bỏ ra ngoài. Bên ngoài hội trường, tôi nôn ọe vào một thùng rác.

“Mày không sao chứ?” Amanda đang ngồi trên sàn nhà, lưng dựa vào tường.

“Tao không nhìn thấy mày trong phòng chiếu.” Tôi rời khỏi cái thùng rác.

“Tao không thể chịu được phim đó quá năm phút.”

Tôi ngồi xuống sàn nhà, cách nó vài mét. “Cái gì hiện ra trong đầu mày khi mày nghĩ về nó?”

“Về…”

“Việc kết liễu đời mình. Tao muốn biết cảm giác đó thế nào, người ta nghĩ về cái gì. Tao muốn biết lý do.’

Amanda nhìn chằm chàm hai bàn tay nó. “Tao chỉ có thể kể với mày tao đã cảm thấy thế nào. Xấu xí. Kinh tởm. Ngu ngốc. Nhỏ bé. Vô giá trị. Bị bỏ quên. Chỉ là tao cảm thấy mình không còn lựa chọn nào nữa. Như thể đó là điều hợp lý nhất để làm bởi vì còn lựa chọn nào khác nữa đâu? Mày sẽ nghĩ, ‘Chẳng ai thèm nhớ mình. Họ sẽ không biết mình đã chết. Thế giới sẽ tiếp diễn, và sẽ không có vấn đề gì nếu mình không có mặt ở đây. Có lẽ sẽ tốt hơn nếu mình chưa bao giờ ở đây.’”

“Nhưng không phải lúc nào mày cũng cảm thấy như vậy. Ý tao là, mày là Amanda Monk. Mày nổi tiếng. Bố mẹ mày tốt với mày. Anh em mày tốt với mày.” Mọi người đều tốt với mày, tôi nghĩ, bởi vì họ sợ đến mức không dám làm khác đi.

Nó nhìn tôi. “Vào những lúc ấy, những thứ đó chẳng có nghĩa lý gì sất. Như thể những thứ đó là chuyện của người khác bởi vì tất cả những gì mày cảm thấy là cái bóng tối bên trong, và cái bóng tối đó đã gần như thống trị mày. Mày thậm chí còn không nghĩ về những gì có thể xảy ra với những người mà mày bỏ lại, bởi vì tất cả những gì mày có thể nghĩ là về chính mình.” Nó vòng tay ôm đầu gối. “Finch đã bao giờ gặp bác sĩ chưa?”

“Tao không biết.” Vẫn còn rất nhiều điều tôi không biết về anh. Tôi nghĩ giờ đây tôi sẽ không bao giờ biết được điều đó. “Tao không nghĩ bố mẹ anh ấy muốn thừa nhận có điều gì đó không ổn.”

“Cậu ấy đã cố gắng điều chỉnh bản thân vì mày.”

Tôi biết nó muốn làm cho tôi thấy khá hơn, nhưng điều này chỉ làm tôi thấy tệ hơn.

Ngày hôm sau, trong tiết Địa lý Hoa Kỳ, thầy Black đứng trên bảng, nơi thầy viết NGÀY 4 THÁNG 6 rồi gạch chân. “Đã đến lúc rồi… các em… sắp tới lúc nộp bài rồi… nên hãy tập trung… tập trung… tập trung. Nếu có bất kỳ… câu hỏi nào… hãy đến gặp tôi, nếu không tôi rất mong… các em… nộp bài đúng hạn… sớm hơn thì càng tốt.”

Khi chuông reo, thầy nói, “Tôi muốn… nói chuyện với em, Violet.” Tôi ngồi ở chỗ của mình, bên cạnh bàn Finch đã từng ngồi, và đợi. Sau khi người cuối cùng rời đi, thầy Black đóng cửa lại và thả người xuống ghế mình. “Tôi muốn kiểm tra xem… em có cần bất kỳ sự giúp đỡ nào không… và cũng để nói với em… rằng cứ thoải mái nộp bất cứ cái gì… em có cho đến nay… Tôi… hiển nhiên hiểu rằng… có những hoàn cảnh… đặc biệt.”

Hoàn cảnh đặc biệt. Đó là tôi. Đó là Violet Markey. Violet tội nghiệp đã đổi-thay-mãi-mãi và cái thứ Hoàn cảnh đặc biệt của nó. Phải đối xử với nó thật cẩn thận, bởi vì nó mong manh và có thể vỡ tan nếu mọi người kỳ vọng rằng nó sẽ làm được như những người khác.

“Cảm ơn thầy, nhưng em không sao.” Tôi có thể làm được. Tôi có thể cho họ thấy tôi không phải là một con búp bê sứ cần được nâng niu cẩn thận. Tôi chỉ ước gì Finch và tôi đã cùng nhau thực hiện tất cả những chuyến dạo chơi của chúng tôi, và có thể ghi chép lại mỗi nơi tử tế hơn một chút. Chúng tôi đã bận bịu tận hưởng hiện tại đến nỗi tôi không còn giữ lại gì nhiều để nộp bài, ngoại trừ một quyển sổ mới ghi chép được một nửa, vài tấm ảnh, và một bản đồ được đánh dấu.

Buổi tối hôm đó, tôi tra tấn bản thân bằng cách đọc các tin nhắn Facebook của chúng tôi, từ những tin nhắn đầu tiên. Và rồi, mặc dù tôi biết anh sẽ không bao giờ đọc được, tôi mở quyển sổ của chúng tôi và bắt đầu viết.

Thư gửi người đã tự tử

Từ Violet Markey

Anh ở đâu? Và tại sao anh bỏ đi? Em đoán em sẽ không bao giờ biết câu trả lời. Có phải vì em đã làm anh giận? Vì em đã cố giúp? Vì em đã không trả lời khi anh ném đá lên cửa sổ phòng em? Sẽ thế nào nếu em trả lời? Anh sẽ nói với em điều gì? Liệu em có thể thuyết phục anh ở lại hay thuyết phục anh không làm những gì anh đã làm? Hay dù thế nào đi chăng nữa thì điều đó sẽ vấn xảy ra?

Anh có biết bây giờ cuộc sống của em đã mãi mãi thay đổi không? Em đã từng nghĩ đúng là như vậy, bởi vì anh đã bước vào cuộc đời em và cho em thấy Indiana và, nhờ đó, buộc em ra khỏi phòng mình mà bước vào thế giới. Ngay cả khi chúng ta không dạo chơi, chỉ ngồi trên sàn buồng thay đồ của anh, anh cũng cho em thấy cả thế giới. Em đã không biết rằng cuộc đời em rồi thay đổi mãi mãi bởi vì anh đã yêu em và rồi bỏ đi, theo một cách dứt khoát như vậy.

Thế nên em nghĩ, sau cùng, không có bản Tuyên Ngôn Vĩ Đại nào cả, ngay cả khi anh từng khiến em tin là có. Em đoán là chỉ có một bài tập ở trường mà thôi.

Em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh vì đã rời bỏ em. Em chỉ ước anh có thể tha thứ cho em. Anh đã cứu sống em.

Và, cuối cùng, tôi chỉ viết: Tại sao em đã không thể cứu sống anh?

Tôi tựa lưng vào ghế, và phía trên bàn tôi là khung ý tưởng cho Mầm được dán đầy giấy nhắn. Tôi đã thêm một mục mới: Hỏi chuyên gia. Mắt tôi lướt qua chúng và dừng lại ở mẩu giấy mô tả nội dung của tạp chí. Mắt tôi dừng lại ở dòng cuối: Bạn bắt đầu ở đây.

Trong một phút, tôi đứng lên khỏi ghế và tìm kiếm khắp phòng. Lúc đầu, tôi không thể nhớ mình đã làm gì với tấm bản đồ. Tôi cảm thấy nỗi hoảng loạn chạy giần giật trong máu, khiến tôi run rẩy, bởi nếu tôi đã đánh mất nó thì sao? Sẽ lại là một mảnh khác của Finch biến mất.

Và rồi tôi tìm thấy nó trong túi khi kiểm tra lần thứ ba, như thể nó bỗng từ đâu xuất hiện. Tôi trải nó ra và nhìn vào những điểm được khoanh tròn còn lại. Tôi còn năm chỗ nữa phải tự mình khám phá. Finch đã viết các con số bên cạnh mỗi nơi để tạo nên một thứ tự.

Nguyễn Thùy Dung —★— NHỮNG NGÀY TƯƠI ĐẸP ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hội Nhà Văn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jennifer Niven

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.