Những Ngày Tươi Đẹp

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Violet 145 Ngày Cho Tới Tự Do

❊ ❊ ❊

145 ngày cho tới tự do

Cậu bỏ qua lối rẽ mà đi xuyên thẳng qua khoảnh cỏ ở giữa đường để sang phía bên kia và trở lại đường liên bang, lái xe theo hướng ngược lại. Lát sau, chúng tôi rẽ vào một con đường nông thôn yên tĩnh.

Chúng tôi đi tiếp khoảng hơn một cây rưỡi, Finch bật nhạc lên rồi hát theo. Cậu gõ nhịp trên vô lăng bằng thép, và sau đó chúng tôi đặt chân tới một thị trấn nhỏ chỉ rộng bằng mấy khu nhà. Finch nhoài người qua táp lô và giảm tốc để chiếc xe bò đi chậm chạp trên đường. “Cậu có thấy bất kỳ biển tên đường nào không?”

“Biển đằng kia ghi: ‘Nhà thờ’.”

“Tốt. Rất xuất sắc.” Cậu quành vào ngã rẽ và chỉ đi thêm một khối nhà nữa đã tấp xe vào lề đường. “Chúng ta tới rồi.” Cậu ra khỏi xe, tới cửa xe bên tôi, mở cửa và chìa tay ra đợi tôi. Chúng tôi đi bộ về hướng một nhà máy khổng lồ trông như đã bị bỏ hoang. Tôi có thể thấy thứ gì đó chạy dọc tường nhà máy, trải khắp toàn bộ chiều dài của nó. Finch cứ bước đi mãi rồi đột ngột dừng lại ở phía xa của bức tường.

Trước khi tôi chết… là những gì viết trên bức tường trông như một tấm bảng đen khổng lồ. Và dưới các chữ cái màu trắng khổng lồ đó là biết bao những hàng chữ, cột chữ, tất cả đều viết Trước khi tôi chết tôi muốn____. Những khoảng trống đã được lấp đầy bởi những dòng chữ viết bằng phấn đủ màu, nhòe nhoẹt và mất nét, phân nửa do mưa và tuyết, với đủ các loại nét chữ viết tay khác nhau.

Chúng tôi vừa đi vừa đọc. Trước khi tôi chết tôi muốn có con. Sống ở London. Nuôi một con hươu cao cổ. Nhảy dù. Chia cho 0. Chơi đàn piano. Nói tiếng Pháp. Viết một cuốn sách. Du hành đến hành tinh khác. Trở thành người bố tốt hơn bố tôi. Hài lòng về bản thân. Tới New York. Được biết tới bình đẳng. Sống.

Finch huých vào tay tôi và đưa cho tôi một mẩu phấn xanh dương.

Tôi nói, “Chẳng còn lại chỗ nào.”

“Thế chúng ta tạo vài chỗ vậy.”

Cậu viết Trước khi tôi chết tôi muốn và vạch một đường dài. Cậu viết thế một lần nữa. Rồi cậu viết thêm chục lần nữa. “Sau khi chúng ta điền kín những chỗ này, chúng ta có thể tiếp tục viết ở mặt tiền tòa nhà và mặt tường phía bên kia. Đây là một cách hiệu quả để tìm ra lý do tại sao chúng ta lại ở đây.” Và tôi biết khi nói “ở đây”, cậu không ngụ ý cái vỉa hè này.

Cậu bắt đầu viết: Chơi ghita như Jimmy Page. Sáng tác một bài hát sẽ thay đổi thế giới. Đi tìm Bản Tuyên Ngôn Vĩ Đại. Trở nên có giá trị. Trở thành người tôi đáng ra phải trở thành và chỉ thế là đủ. Biết tới cảm giác có một người bạn thân. Trở nên có ý nghĩa.

Suốt một lúc lâu, tôi chỉ đứng đó đọc, và rồi tôi viết: Ngừng sợ hãi. Ngừng suy nghĩ quá nhiều. Lấp đầy những lỗ hổng còn đó. Lái xe trở lại. Viết. Thở.

Finch đứng sát vai tôi. Cậu ở gần tới nỗi tôi có thể cảm thấy hơi thở của cậu. Cậu nhoài người về phía trước và viết thêm: Trước khi tôi chết tôi muốn trải qua một ngày hoàn hảo. Cậu lùi lại, đọc lại thật kỹ, và lại bước về phía trước. Và gặp Boy Parade. Trước khi tôi kịp nói bất cứ điều gì, cậu bật cười, xóa nó đi, và thay bằng: Và hôn Violet Markey.

Tôi đợi cậu xóa dòng này nữa, nhưng cậu thả phấn xuống, xoa bụi khỏi tay mình rồi chùi tay trên quần bò. Cậu nở một nụ cười méo xệu rồi đăm đắm nhìn môi tôi. Tôi chờ cậu chủ động. Tôi tự nhủ, Cứ để cậu ấy thử!. Rồi tôi lại nghĩ, Mình mong cậu ấy sẽ hôn thật! và chỉ cần nghĩ thế thôi các dòng điện đã xuyên vọt qua tôi. Tôi tự hỏi liệu hôn Finch có khác nhiều so với hôn Ryan không. Tôi mới chỉ hôn vài chàng trai trong cuộc đời mình, và tất cả họ về cơ bản đều chẳng khác gì nhau.

Cậu lắc đầu. “Không phải ở đây. Không phải lúc này.” Nói rồi cậu đi về phía xe hơi. Tôi đi theo sau cậu, và khi chúng tôi đã lên xe, khi động cơ xe đã nổ và nhạc đã bật, cậu nói, “Trước khi cậu kịp nghĩ ngợi gì, tớ phải nói là chuyện vừa xong không có nghĩa là tớ thích cậu.”

“Sao cậu cứ nói thế mãi vậy?”

“Bởi vì tớ nhìn thấy cái cách cậu nhìn tớ.”

“Ôi trời ơi. Cậu thật là không thể tin được.”

Cậu bật cười.

Trở lại trên đường, tâm trí tôi chạy như điên. Trong một khoảnh khắc tôi muốn Theodore Finch hôn tôi không có nghĩa là tôi thích cậu. Chỉ là đã một thời gian rồi tôi không hôn ai khác ngoài Ryan.

Trong quyển sổ của chúng tôi, tôi viết Trước khi tôi chết tôi muốn… nhưng tôi chỉ viết tới đó, bởi cái câu mà Finch nói cứ bồng bềnh trên trang giấy: Và hôn Violet Markey.

Trước khi Finch đưa tôi về, cậu lái đến quán Quarry ở trung tâm Bartlett, nơi người ta thậm chí không kiểm tra chứng minh thư của chúng tôi. Chúng tôi đi thẳng vào. Nơi này đông đúc và đầy khói thuốc, ban nhạc thì chơi ầm ĩ. Dường như ai cũng biết cậu, nhưng thay vì lên chơi cùng ban nhạc trên sân khấu, cậu nắm tay tôi và hai chúng tôi nhảy với nhau. Mới phút trước cậu còn giật lắc điên cuồng, phút sau đã lại cùng tôi nhảy điệu tango.

Tôi hét lên để át tiếng ồn, “Tớ cũng không thích cậu.” Nhưng cậu chỉ lăn ra cười lần nữa.

Nguyễn Thùy Dung —★— NHỮNG NGÀY TƯƠI ĐẸP ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hội Nhà Văn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jennifer Niven

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.