Thứ Bảy
Sáng hôm sau, khi tôi xuống cầu thang, Theodore Finch đang ngồi tại bàn ăn với bố mẹ tôi. Cái mũ đỏ của cậu mắc lên lưng ghế còn cậu thì đang uống nước cam, trước mặt cậu là một cái đĩa không. Môi cậu rách, má cậu có một vết bầm.
“Cậu trông xinh hơn khi không đeo kính đấy”, cậu nói.
“Cậu đang làm gì ở đây?” Tôi chòng chọc nhìn cậu, nhìn cả bố mẹ.
“Tớ đang ăn sáng. Bữa ăn quan trọng nhất trong ngày. Nhưng lý do thực sự tớ đến đây là vì tớ muốn giải thích chuyện ngày hôm qua. Tớ nói với bố mẹ cậu đó là ý của tớ và rằng không phải cậu muốn trốn học. Rằng cậu chỉ cố gắng giúp tớ tránh gặp rắc rối bằng cách cố thuyết phục tớ quay trở lại.” Finch lấy thêm hoa quả và một chiếc bánh xốp nữa.
Bố nói, “Chúng ta cũng đã thảo luận về một số nguyên tắc cơ bản cho bài tập nhóm của hai đứa.”
“Vậy con vẫn có thể làm bài tập đó?”
“Theodore và bố đã thống nhất, đúng không?” Bố lấy bánh xốp và đưa đĩa cho tôi.
“Vâng, thưa chú.” Finch nháy mắt với tôi.
Bố nhìn cậu chằm chằm. “Một sự thống nhất không được phép xem nhẹ.”
Finch tỏ vẻ nghiêm chỉnh. “Vâng, thưa chú.”
Mẹ nói, “Bố mẹ đã nói với bạn con rằng bố mẹ đặt niềm tin ở cậu ấy. Bố mẹ đánh giá cao việc cậu ấy lôi được con lên xe ô tô. Bố mẹ muốn con vui vẻ, miễn có chừng mực là được. Chỉ cần giữ an toàn, và không trốn tiết.”
“Được ạ.” Tôi thấy choáng váng quá. “Cảm ơn bố mẹ.
Bố quay sang Finch. “Chúng ta sẽ cần số điện thoại của cháu và thông tin liên lạc của bố mẹ cháu.”
“Bất cứ điều gì chú cần, thưa chú.”
“Có phải bố cháu là ông Finch ở Công ty Kho bãi Finch?”
“Vâng, thưa chú.”
“Ted Finch, cựu cầu thủ khúc côn cầu á?”
“Chính người đó ạ. Nhưng bố con cháu đã không nói chuyện hàng năm rồi. Bố bỏ đi khi cháu mười tuổi”.
Tôi nhìn cậu chằm chằm trong khi mẹ nói, “Cô rất tiếc.”
“Thực sự thì nhà cháu ổn hơn khi không có bố, nhưng cảm ơn cô.” Cậu cười với mẹ tôi một nụ cười buồn và đau đớn, và không giống như câu chuyện cậu kể với bà, nụ cười đó là thực. “Mẹ cháu làm việc tại Công ty Bất động sản Broome và hiệu Bookmarks. Bà ít khi về nhà, nhưng nếu cô chú có bút, cháu sẽ ghi cho cô chú số điện thoại của mẹ cháu.”
Tôi là người mang giấy bút đến, đặt chúng xuống bên cạnh cậu, cố gắng nhìn vào mắt cậu, nhưng mái đầu đen của cậu đã cúi xuống tập giấy và cậu đang viết những chữ cái in hoa: Linda Finch, rồi sau đó là tất cả số điện thoại của bà: số cơ quan, số nhà và số di động, và rồi Theodore Finch, Con, tiếp theo là số di động của chính cậu. Các chữ cái và con số nằm gọn gàng ngay ngắn, như thể do một đứa trẻ đang chờ được chấm điểm viết. Khi tôi đưa tờ giấy cho bố, tôi muốn nói, Đó cũng là một lời nói dối. Đó thậm chí không phải là chữ viết thật của cậu ấy. Cái cậu này chẳng có cái gì là gọn gàng và cẩn thận cả.
Mẹ mỉm cười với bố, và nụ cười đó có nghĩa là “bớt căng thẳng đi được rồi đấy.” Bà nói với Finch, “Thế kế hoạch học đại học của cháu thế nào?” Và cuộc trò chuyện trở nên rôm rả. Khi bà hỏi Finch liệu cậu đã nghĩ gì về việc cậu muốn làm sau khi tốt nghiệp đại học chưa, tức là sự nghiệp ấy, tôi chú ý lắng nghe bởi vì tôi thực sự không biết câu trả lời.
“Mỗi ngày một khác ạ. Cháu chắc chắn cô đã đọc cuốn Chuông nguyện hồn ai?
Mẹ nói ừ với cả hai câu đó.
“Vâng, Robert Jordan biết mình sẽ chết. ‘Chỉ có bây giờ,’ cậu nói, ‘hai ngày, đó chính là đời mày, và tất cả những gì xảy ra trong đó sẽ được tính theo tỷ lệ.’ Không ai trong chúng ta biết chúng ta còn bao nhiêu thời gian, có lẽ một tháng nữa, có lẽ năm mươi năm nữa - cháu thích sống như thể cháu chỉ còn có hai ngày đó mà thôi.” Tôi quan sát bố mẹ trong khi Finch nói. Cách cậu nói nghe bình thản nhưng lặng lẽ, và tôi nghĩ cậu nói thế là để tỏ lòng thành kính với người đã khuất, với Eleanor, người đã sớm rời bỏ thế giới này.
Bố uống một chút cà phê và ngả người ra sau, trông ông rõ là đang thoải mái. “Người Hindu ngày xưa tin rằng sống một cách trọn vẹn nhất là việc làm đúng đắn. Thay vì mong cầu sự bất tử, họ khao khát được sống một cuộc sống khỏe mạnh, trọn vẹn…” Bố nói liên tục mười lăm phút sau đó, về ý niệm xa xưa nhất của người Hindu về thế giới bên kia, nơi người chết đoàn tụ với Mẹ Thiên Nhiên để trở lại trần thế trong một hình hài khác. Bố trích dẫn một bài tụng ca cổ thời Veda: “‘Cầu cho mắt ngươi đi tới Mặt trời, Và linh hồn ngươi đi tới ngọn gió…’”
‘“Hoặc đi đến vùng nước nếu nơi đó thích hợp với ngươi,”’ Finch nói nốt.
Bố tròn xoe mắt, và tôi có thể thấy bố đang cố gắng hình dung xem cậu nhóc này là người như thế nào.
Finch nói, “Cháu hình như có gì đó liên quan đến nước.”
Bố đứng lên, với lấy chỗ bánh, và để hai cái lên đĩa của Finch. Trong thâm tâm, tôi thở phào nhẹ nhõm. Mẹ hỏi về bài tập “Dạo chơi Indiana” của chúng tôi, và trong suốt phần còn lại của bữa sáng, Finch và tôi nói về vài nơi chúng tôi đã đi qua, và một số nơi chúng tôi đang lên kế hoạch đi. Đến khi chúng tôi ăn xong, bố mẹ đã chuyển sang “Gọi chú là James” và “Gọi cô là Sheryl”, thay vì cô chú Markey. Tôi đồ là chúng tôi sẽ ngồi đó cả ngày với bố mẹ, nhưng rồi Finch quay sang tôi, đôi mắt xanh của cậu nhảy múa. “Tia Cực Tím, thời gian không còn nhiều đâu. Chúng ta cần bắt đầu ngay thôi.”
Khi ra bên ngoài, tôi nói, “Tại sao cậu làm thế? Nói dối bố mẹ tớ?”
Cậu vuốt tóc ra khỏi mắt và đội chiếc mũ đỏ lên.
“Bởi vì đấy không phải là lời nói dối nếu ta cảm thấy chuyện đang xảy ra đúng như vậy.
“Thế là sao? Ngay cả chữ viết của cậu cũng dối trá.” Vì lý do nào đó, đây là điều khiến tôi điên tiết nhất. Nếu cậu không thành thật với họ, có thể cậu cũng không thành thật với tôi. Tôi những muốn bảo, Cậu còn nói dối những gì nữa?
Cậu dựa người vào bên cửa ghế phụ đang mở, mặt trời ở sau lưng cậu nên tôi không thể nhìn thấy khuôn mặt cậu. “Đôi khi, Tia Cực Tím ạ, ta cảm thấy nhiều thứ là thật ngay cả khi chúng không phải như thế.”