Vào tháng Sáu năm 2013, hai ngày sau khi hoàn thiện cuốn sách thứ bảy và gửi tới nhà xuất bản ở New York, tôi nảy ra ý tưởng cho một câu chuyện mới, dù lúc đó tôi đã kiệt sức và sẵn sàng cho kỳ nghỉ tôi vốn rất cần - bởi tôi đã viết liền một xê ri truyện trong vòng vài năm trước đó.
Dù vậy, ý tưởng này hoàn toàn khác biệt. Đầu tiên, nó khá riêng tư. Thứ nữa, đây là câu chuyện dành cho thiếu niên. Tôi đã dành cả sự nghiệp của mình cho tiểu thuyết người lớn và tiểu thuyết phi hư cấu nhưng, về mặt sáng tạo, tôi đã sẵn sàng cho những điều khác biệt.
Tôi muốn viết thứ gì đó sắc sảo.
Tôi muốn viết thứ gì đó đương thời.
Tôi muốn viết thứ gì đó khắc nghiệt, gay gắt, bi thảm nhưng hài hước.
Tôi muốn viết thứ gì đó dưới góc nhìn của người con trai.
Tới tháng Bảy, tôi ký hợp đồng với người đại diện (nhà vô địch, cộng sự, biên tập viên) phi thường nhất, tuyệt vời nhất một người có thể có. Cảm ơn chị, Kerry Sparks có một không hai, vì đã tin tưởng vào năm mươi trang bản thảo đầu tiên ấy, và vì đã tin tưởng vào tôi. Chẳng ai có thể biết được niềm tin và lòng nhiệt huyết của chị có ý nghĩa như thế nào ở giai đoạn cụ thể ấy trong cuộc đời tôi. Mỗi sáng tỉnh dậy, tôi đều thấy biết ơn cuộc đời vì đã mang Kerry và tất cả những thành viên xuất sắc tại Văn phòng Đại diện Văn học Levine Greenberg ở Rosan (đặc biệt cảm ơn Monika Verma và Elizabeth Fisher). Họ khiến tôi trở nên ngọt ngào.
Tôi cũng xin gửi lời cảm ơn tới Allison Wortche, biên tập viên xuất chúng của tôi, người không những hiểu biết và sâu sắc, mà còn ấm áp và tốt bụng, và dành nhiều công sức cho Finch và Violet không kém gì tôi. Câu chuyện của họ sẽ khác rất nhiều nếu không có bàn tay khéo léo của chị. Chị và cả ê kíp tại nhà xuất bản Knopf cũng như nhà xuất bản Random House Children’s Books (Chủ tịch và Đại diện Xuất bản Barbara Marcus; Phó Chủ tịch và Giám đốc Xuất bản Nancy Hinkel; Phó chủ tịch cấp cao và Phó Đại diện Xuất bản Judith Haul; Isabel Warren-Lynch, Alison Impey và Stephanie Moss ở bộ phận Thiết kế; Artie Bennett cũng như hai át chủ bài Renée Cafiero và Katharine Wiencke của bộ phận Biên tập; Tổng biên tập Shasta Clinch; Tim Terhune và Barbara Cho ở bộ phận Sản xuất; Pam White và Jocelyn Lange ở bộ phận Bản quyền; Felicia Frazier, John Adamo, Kim Lauber, Lynn Kestin, Stephanie O’Cain, Adrienne Waintraub, Laura Antonacci, Dominique Cimina, Lydia Finn và tất cả mọi người ở bộ phận Kinh doanh, Marketing và Quan hệ công chúng) đã tạo ra môi trường tươi sáng nhất để tôi có thể sống, hít thở và làm việc, và tôi cảm động tới phát điên khi làm việc với mọi người.
Tôi cũng vô cùng cảm động khi được làm việc với nhà đại diện về phim ảnh phi thường của tôi, Sylvie Rabineau, và Văn phòng Đại diện Văn học RWSG.
Cảm ơn bạn bè và người thân đã luôn kiên định ủng hộ tôi, thậm chí cả những khi tôi bù đầu với công việc tới mức không thể chịu nổi (mà những lúc ấy thì chiếm phần lớn thời gian). Tôi không thể làm được gì nếu thiếu mọi người. Đặc biệt cảm ơn Annalise, em họ yêu quý của tôi, người đã tư vấn cho tôi về mọi vấn đề liên quan đến lứa tuổi teen, và cũng là người cho tôi ý tưởng về “___là cuộc sống.”
Cảm ơn anh, Louis, tình yêu của cuộc đời em, người cộng sự của em không chỉ trên một mà nhiều phương diện, người đã phải chịu đựng không biết bao nhiêu giờ lo lắng, suy nghĩ, phác thảo, ghi lại những thông tin về tự tử, đặt câu hỏi (“Nếu Violet và Finch gặp nhau trên bờ tường tháp chuông thì sao nhỉ?” “Nếu Finch và Roamer từng làm bạn của nhau thì sao nhỉ?” “Nếu Amanda cũng tham gia Cuộc sống Là Cuộc sống thì sao nhỉ?”), chưa kể đến hàng giờ nghe nhạc của nhóm One Direction (nhóm nhạc Boy Parade của riêng tôi). Hơn ai khác (trừ ba bé mèo của tôi), anh đã thực sự trải nghiệm cuốn sách này với tôi.
Cảm ơn John Ivers (Tia Chớp Xanh, Cực Xanh) và Mike Carmichael (Quả bóng sơn lớn nhất thế giới) vì đã xây dựng nên những địa điểm đỉnh cao, độc đáo, đáng tới thăm, và vì đã để tôi sử dụng tên thật của các vị.
Cảm ơn biên tập viên đầu tiên của tôi, Will Schwalbe, người thầy thông thái và cũng là người bạn yêu dấu của tôi. Tôi cũng xin cảm ơn Amanda Brower và Jennifer Gerson Uffalussy vì đã tạo cơ hội cho tôi gặp gỡ Kerry Sparks.
Cảm ơn Briana Harley, nhóm chuyên gia một-người đáng tin cậy nhất trong nhóm chuyên môn về thanh thiếu niên, cảm ơn Lara Yacoubian, trợ lý giỏi nhất thế giới.
Cảm ơn các cô gái và chàng trai ở Mầm vì những gì các bạn đã làm và vì chính con người các bạn, đặc biệt là Louis, Jordan, Briana, Bailey, Shannon, Shelby và Lara. Các bạn là những cô gái (và chàng trai) đẹp nhất ở bất cứ đâu.
Cảm ơn những người bạn hào phóng (những người yêu cầu không để lộ tên) đã chia sẻ những câu chuyện về bệnh tâm lý, trầm cảm và chuyện tự tử của riêng mình, cảm ơn những chuyên gia tại Hiệp hội Nghiên cứu Hành vi Tự sát Hoa Kỳ, Bệnh viện Đa khoa Mayo và Viện Sức khỏe Tâm thần Quốc gia.
Trên tất cả xin được cảm ơn người mẹ, người đồng nghiệp xinh đẹp của tôi, Penelope Niven, người đã khiến thế giới này ngọt ngào hơn rất nhiều chỉ bằng cách có mặt trên đời. Bà là người bạn thân nhất của tôi. Bà là tất cả.
Chúng tôi từng nói với nhau, “Mẹcon là thứ tốt đẹp nhất cuộc đời.” Và bà quả đúng như thế. Và bà sẽ mãi như thế. Từ thời ấu thơ, bà đã dạy tôi rằng đỉnh núi cao vẫn đang chờ đợi tôi, và chưa bao giờ bà ngừng hối thúc tôi tiếp tục trèo lên. Cái chết đột ngột của bà vào ngày 28 tháng Tám năm 2014 là sự kiện tồi tệ nhất cuộc đời tôi. Cuốn sách này, và mọi cuốn sách về sau, được ra mắt độc giả là nhờ có bà và để dành tặng bà. Xin được trích lời Theodore Finch, Mẹ là tất cả màu sắc hòa làm một, ở độ sáng vẹn tròn nhất.
Cuối cùng, xin được cảm ơn cụ tôi là Olin Niven. Và người con trai tôi yêu, người đã ra đi khi còn quá sớm, người đã để lại cho tôi một bài hát.
Và chúng ta sẽ lại bay xa, chỉ hai tuần nữa
có lẽ sẽ có một bữa ăn đồ Trung Quốc lúc ấy nhé
Em khiến tôi hạnh phúc, em khiến tôi mỉm cười.