Những Ngày Tươi Đẹp

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Violet Tuần Tiếp Theo

❊ ❊ ❊

Tuần tiếp theo

Tôi đi học trở lại, chuẩn bị sẵn tinh thần rằng tất cả mọi người đã biết chuyện. Tôi đi bộ qua các hành lang, đứng cạnh ngăn tủ cá nhân, ngồi trong lớp, chờ các giáo viên và bạn cùng lớp ném cho tôi cái nhìn biết-tỏng hoặc nói, “Có đứa mất zin rồi kia.” Tôi thực sự có cảm giác hơi thất vọng khi họ không tỏ ra như vậy.

Người duy nhất đoán ra chuyện là Brenda. Chúng tôi ngồi trong căng tin nghịch chiếc bánh ngô burrito mà một nhân viên nhà bếp Indiana đã thử làm, và nó hồi tôi đã làm gì cuối tuần vừa rồi. Miệng tôi đầy burrito, và tôi đang cố gắng quyết định xem nên nuốt vào hay nhổ ra, có nghĩa là tôi không trả lời ngay lập tức. Nó nói: “Ôi trời ơi, mày đã ngủ với anh ấy.”

Lara và ba đứa nhà Briana ngừng ăn. Mười lăm hay hai mươi cái đầu quay về hướng chúng tôi vì khi cần thì giọng của Brenda có thể rất to. “Mày biết anh ấy sẽ không bao giờ nói lời nào với bất cứ ai. Ý tao là, anh ấy rất ga lăng. Đấy là nếu mày đang thắc mắc.” Nó bật mở nắp lon soda và uống hết một nửa.

Đúng thế, tôi cũng hơi thắc mắc một chút. Rốt cuộc thì, đó là lần đầu tiên của tôi, nhưng anh thì không. Anh là Finch và tôi tin anh, nhưng ai mà biết được - con trai cũng buôn chuyện chứ - và mặc dù Ngày Đó không hẳn là hư hỏng, tôi vẫn cảm thấy có chút hư hỏng, nhưng cũng có phần nào trưởng thành.

Trên đường ra khỏi căng tin, chủ yếu để thay đối chủ đề, tôi nói với Brenda về Mầm và hỏi liệu nó có muốn tham gia hay không.

Đôi mắt nó nheo lại, như nó đang cố đoán xem tôi có nói đùa hay không.

“Tao nghiêm túc đấy. Có rất nhiều thứ tao chưa hình dung ra, nhưng tao biết mình muốn Mầm phải độc đáo.”

Bren ngả đầu ra phía sau cười lớn, kiểu hơi đáng sợ. “Được rồi,” nó nói, cố lấy lại hơi. “Tao tham gia.”

Khi tôi thấy Finch ở tiết Địa lý Hoa Kỳ, anh trông mệt mỏi như thể không ngủ chút nào. Tôi ngồi bên cạnh anh, phía bên kia phòng đối diện với chỗ Amanda, Roamer và Ryan đang ngồi, rồi sau đó anh kéo tôi xuống cầu thang và hôn tôi như thể anh sợ tôi biến mất. Cái cảm giác cấm đoán khiến cho dòng điện bị trở nên dữ dội hơn, và tôi muốn trường học đóng cửa mãi mãi để chúng tôi không phải đến đây lần nào nữa. Tôi tự nhủ rằng chúng tôi có thể cứ thế phóng đi trong Thằng Lỏi, về phía Tây hoặc Đông, Bắc hay Nam, cho đến khi chúng tôi bỏ lại Indiana xa phía sau. Chúng tôi sẽ lang thang khắp đất nước và sau đó là khắp thế giới, chỉ Theodore Finch và tôi.

Nhưng lúc này, từ giờ cho đến cuối tuần, chúng tôi chỉ gặp nhau ở trường, hôn nhau dưới gầm cầu thang hay trong những góc tối. Đến chiều chúng tôi lại mỗi người mỗi ngả. Vào ban đêm, chúng tôi trò chuyện trên mạng.

Finch: Có thay đổi gì không?

Tôi: Nếu anh muốn hỏi về bố mẹ em, thì không.

Finch: Khả năng họ tha thứ và quên đi thì thế nào?

Sự thật là, khả năng đó không cao lắm. Nhưng tôi không muốn nói điều này bởi vì anh đã có đủ sự lo lắng rồi, và kể từ đêm ấy, có điều gì đó như bị kìm nén ở anh, như thể anh đứng đằng sau một bức màn.

Tôi: Họ chỉ cần thời gian thôi.

Finch: Anh ghét phải đóng vai Romeo trong chuyện này, nhưng anh muốn gặp riêng em. Tức là chúng ta không bị bao quanh bởi toàn bộ học sinh ở Bartlett High.

Tôi: Nếu anh đi tới đây và em lẻn ra hoặc lén cho anh vào, bố mẹ chắc chắn sẽ nhốt em trong nhà mãi mãi.

Chúng tôi bàn bạc trong cả tiếng tiếp theo nhằm nghĩ ra các kịch bản dữ dội để cho chúng tôi gặp nhau, trong đó có cả việc giả vờ bị người ngoài hành tinh bắt cóc, kéo chuông báo động lốc xoáy của cả thành phố, và đào một đường hầm dưới mặt đất kéo dài từ phía nhà anh tới nhà tôi.

Đồng hồ điểm một giờ sáng khi tôi nói với anh tôi cần chợp mắt một chút, nhưng cuối cùng tôi chỉ nằm trên giường, mắt mở to. Đầu óc tôi vẫn tỉnh táo và quay cuồng, giống như cái hồi trước mùa xuân năm ngoái. Tôi bật đèn và phác thảo các ý tưởng cho Mầm - mục hỏi một phụ huynh, danh sách những cuốn nên đọc, các bài hát hằng tháng, danh sách những nơi những cô gái như tôi có thể tham gia. Một trong những mục tôi muốn tạo ra là mục Dạo chơi, nơi độc giả có thể gửi hình ảnh hoặc video của những địa điểm họ yêu thích, những địa điểm kỳ vĩ, nhỏ bé, kỳ quái, thơ mộng, hay không-tầm-thường-chút-nào.

Tôi gửi email cho Brenda và gửi cho Finch một tin nhắn, biết đâu anh vẫn còn thức. Và rồi, dù thế này là hơi cầm đèn chạy trước ô tô, tôi viết cho cả Jordan Gripenwaldt, Shelby Padgett, Ashley Dunston, ba đứa nhà Briana, và đứa chuyên đưa tin Leticia Lopez, mời họ góp bài. Và cả Lara bạn của Brenda, và các cô gái khác mà tôi biết là các cây viết lách hay nghệ sĩ có tài, hay có gì đó độc đáo mà kể: Thân gửi Chameli, Brittany, Rebekah, Emily, Saiyda, Priscilla, Annalise… Eleanor và tôi đã Eleanor&Violetcom, nhưng theo kinh nghiệm của tôi, càng nhiều tiếng nói càng tốt.

Tôi nghĩ đến việc hỏi Amanda. Tôi viết cho nó một lá thư và lưu trong thư mục nháp của tôi. Khi tôi thức dậy vào sáng hôm sau, tôi xóa nó đi.

Vào thứ Bảy, tôi ăn sáng với bố mẹ và rồi nói với họ tôi sẽ đạp xe đến nhà Amanda. Họ không chất vấn tôi về lý do tôi muốn đi chơi với người mà tôi chẳng thân thiết lắm hoặc về việc chúng tôi định làm gì hoặc khi nào tôi sẽ về. Vì lý do nào đó, họ tin Amanda Monk.

Tôi lái xe qua nhà nó và tiếp tục đi xuyên qua thành phố để đến nhà Finch, và mọi chuyện thật dễ dàng, mặc dù ngực tôi nhói lên một cách kỳ lạ vì tôi đã nói dối bố mẹ. Khi tôi đến nơi, Finch bắt tôi bò theo lối thoát hiểm khi có hỏa hoạn và leo vào cửa sổ để tôi không gặp mẹ hoặc chị em anh.

“Anh có nghĩ họ thấy không?” Tôi phủi bụi khỏi quần bò.

“Anh không nghĩ thế. Họ thậm chí còn không ở nhà.” Anh phá lên cười khi tôi véo tay anh, và rồi anh đưa tay ôm lấy mặt tôi và hôn, nụ hôn ấy khiến cảm giác nhoi nhói trong lòng tôi biến mất.

Bởi vì giường anh chất đống đầy quần áo và sách, anh kéo tấm chăn ra khỏi tủ quần áo và chúng tôi nằm đó trên sàn nhà, chăn quấn xung quanh mình. Bên dưới chăn, chúng tôi trút bỏ quần áo và bắt đầu quay cuồng với nhau, và sau đó chúng tôi nói chuyện như trẻ con, chăn trùm kín đầu. Chúng tôi nằm đó thì thầm, như thể ai đó có thể nghe thấy chúng tôi, và lần đầu tiên tôi nói với anh về Mầm. “Em nghĩ rằng nó có thể thực sự thành công, và đó là nhờ có anh,” tôi nói. “Khi em gặp anh, em đã dứt bỏ tất cả những thứ đó rồi. Em nghĩ chúng chẳng còn quan trọng gì nữa.”

“Một là, em sợ mọi thứ chỉ là để lấp chỗ trống, nhưng những từ ngữ em viết ra sẽ vẫn còn đó ngay cả khi em không còn ở đây nữa. Và hai là, em đã dứt bỏ rất nhiều thứ, nhưng em vẫn có thể quay lại dù em có gặp anh hay không.”

Vì lý do nào đó, tôi không thích nghe điều này, cứ như thể tồn tại một vũ trụ song song mà ở đó tôi không biết Finch. Nhưng rồi chúng tôi lại trùm chăn thảo luận về tất cả các nơi trên thế giới chúng tôi muốn tới thăm, rồi chẳng hiểu sao lại chuyển sang tất cả các nơi trên thế giới mà chúng tôi muốn làm chuyện đó.

“Chúng ta cần bắt đầu ngay thôi,” Finch nói, vẽ những vòng tròn lười biếng lên vai tôi, xuống cánh tay tôi, tới hông tôi. “Chúng ta sẽ dạo qua khắp từng bang, và sau khi chúng ta đi hết rồi, chúng ta sẽ băng qua đại dương và bắt đầu dạo chơi ở đó. Nó sẽ là một chuyến Dạo-chơi-tẹt-ga.”

“Dạo-chơi-hết-nấc.”

“Dạo-chơi-tới-bến.”

Không cần tra máy vi tính, chúng tôi thay nhau liệt kê những nơi chúng tôi có thể đi. Và rồi không hiểu sao tôi lại có lại cảm giác đó, như thể anh bước vào sau một bức màn. Và rồi cảm giác nhoi nhói trở lại và tôi không thể không nghĩ đến tất cả những gì tôi đã làm để được ở đây - lén lút sau lưng bố mẹ là một, nói dối họ là hai.

Đến một lúc tôi nói, “Có lẽ em nên về.”

Anh hôn tôi. “Hoặc em có thể nán lại thêm chút nữa.

Thế là tôi ở lại.

Nguyễn Thùy Dung —★— NHỮNG NGÀY TƯƠI ĐẸP ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hội Nhà Văn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jennifer Niven

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.