Những Ngày Tươi Đẹp

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Finch Ngày 66 Và 67

❊ ❊ ❊

Ngày 66 và 67

Khu Nhà Tổ Chim không có ở đó. Khi tôi dừng lại ở trung tâm thị trấn New Harmony, nơi có những tòa nhà sơn màu sắc rực rỡ, và hỏi bất cứ ai tôi gặp trên đường rằng những ngôi nhà ấy đã biến đi đâu, thì trời đã tối. Hầu hết mọi người không biết gì về chúng, nhưng một người đàn ông lớn tuổi nói với tôi, “Tiếc rằng cháu đã đi từng đó đường để tới đây. Ta e là chúng đã bị thời tiết khắc nghiệt phá hỏng mất rồi.”

Cũng như tất cả chúng ta. Các Nhà Tổ Chim đã đạt đến giới hạn tuổi thọ của chúng. Tôi nghĩ đến cái tổ bùn chúng tôi làm cho chú chim hồng tước từ nhiều năm trước, và tự hỏi liệu nó có còn đó hay không. Tôi tưởng tượng bộ xương nhỏ của nó trong ngôi mộ nhỏ của nó, và đó là ý nghĩ buồn nhất trên thế gian.

Ở nhà, mọi người đã ngủ. Tôi đi lên tầng và nhìn hình ảnh mình trong gương phòng tắm một lúc lâu, và tôi thực sự đã biến mất ngay trước mắt mình.

Mình đang biến mất. Có lẽ mình đã biến mất rồi.

Thay vì hoảng sợ, tôi thấy mê hoặc, như thể tôi là một chú khỉ trong phòng thí nghiệm. Điều gì làm cho con khỉ thành vô hình? Và nếu bạn không thể nhìn thấy nó, bạn có thể chạm vào nó không nếu bạn khua tay mình vào nơi mà nó đã từng đứng? Tôi đặt tay lên ngực mình, lên trái tim mình, và tôi có thể cảm nhận xương cốt da thịt tôi cùng nhịp đập mạnh, thất thường của cái cơ quan đang duy trì sự sống cho tôi.

Tôi bước vào buồng thay đồ và đóng cửa lại. Bên trong, tôi cố gắng không chiếm quá nhiều không gian hoặc gây bất kỳ tiếng ồn nào, bởi vì nếu tôi làm thế, tôi có thể làm bóng tối thức giấc, mà tôi thì muốn bóng tối say ngủ. Tôi thở thật cẩn thận để không gây ra nhiều tiếng động. Nếu tôi thở quá mạnh, chẳng thể biết được bóng tối sẽ làm gì với tôi hay với Violet hoặc với bất cứ ai tôi yêu.

Sáng hôm sau tôi kiểm tra tin nhắn trong hộp thư thoại của cả nhà, số điện thoại cố định mà mẹ, chị em tôi và tôi dùng chung. Có một tin nhắn thầy Embryo gửi cho mẹ, từ chiều hôm qua. “Bà Finch, tôi là Robert Embry ở trường Bartlett. Như bà đã biết, tôi đã và đang tư vấn cho con trai bà. Tôi cần nói chuyện với bà về Theodore. Tôi e rằng đây là việc vô cùng quan trọng. Xin vui lòng gọi lại cho tôi.” Thầy để lại số.

Tôi bật lại lời nhắn hai lần, rồi xóa đi.

Thay vì đến trường, tôi lên tầng và chui vào buồng thay đồ, bởi nếu tôi rời khỏi nơi đây, tôi sẽ chết. Và sau đó tôi nhớ ra rằng tôi đã bị đuổi học, vì vậy dù gì tôi cũng không thể đến trường.

Điểm hay nhất ở buồng thay đồ: không có không gian mở. Tôi ngồi rất tĩnh lặng và thở thật cẩn thận.

Một chuỗi ý nghĩ chạy qua đầu tôi như một bài hát tôi không thể dứt ra được, và lần nào cũng theo đúng một thứ tự: Tôi hỏng bét rồi. Tôi là một kẻ lừa đảo. Chẳng ai yêu nổi tôi. Việc Violet phát hiện ra chuyện này chỉ còn là vấn đề thời gian. Mày đã cảnh bảo cô ấy. Cô ấy muốn gì từ mày? Mày đã nói với cô ẩy chuyện là như thế nào rồi.

Rối loạn lưỡng cực, tâm trí tôi nói, tự đóng nhãn chính nó. Lưỡng cực, lưỡng cực, lưỡng cực.

Và rồi nó bắt đầu lại từ đầu: Tôi hỏng bét rồi. Tôi là kẻ lừa đảo. Chẳng ai yêu nổi tôi…

Tôi im lặng trong bữa tối, nhưng sau khi Kể cho mẹ nghe con đã học được những gì ngày hôm nay, Decca, Kể cho mẹ nghe con đã học được những gì ngày hôm nay, Theodore, mẹ và Decca cũng yên lặng. Không ai để ý rằng tôi đang mải suy nghĩ. Chúng tôi ăn trong im lặng, và sau đó, tôi tìm thuốc ngủ trong tủ thuốc của mẹ. Tôi lấy cả lọ về phòng mình và dốc một nửa số thuốc xuống cổ họng, và sau đó, trong phòng tắm, tôi cúi người trên bồn rửa, xả nước tọng chúng xuống. Hãy xem Cesare Pavese đã cảm thấy gì. Hãy xem liệu có lời tung hô dũng cảm nào cho hành động này không. Tôi nằm dài trên sàn buồng thay đồ, cái lọ để trong tay. Tôi cố tưởng tượng cơ thể mình đang ngừng hoạt động, dần tê liệt hoàn toàn. Tôi gần như cảm thấy sự nặng trĩu tràn khắp cơ thể tôi, dù tôi biết như thế là quá nhanh.

Tôi cơ hồ không ngẩng được đầu lên, và đôi bàn chân tôi như thể cách xa hàng cây số. Ở lại đây, những viên thuốc nói. Đừng nhúc nhích. Hãy để chúng tao làm công việc của mình.

Nhưng làn khói mù này của bóng tối mói là thứ trùm xuống cơ thể tôi, nó giống như sương mù, nhưng tối hơn. Cơ thể tôi bị bóng đêm và làn sương mù ép chặt xuống sàn. Không có lời tung hô nào hết. Ngủ là thế này đây.

Tôi buộc mình ngồi dậy và lê thân vào phòng tắm, nơi tôi thọc ngón tay xuống cổ họng và nôn ra. Tôi không nôn ra được bao nhiêu, mặc dù tôi vừa mới ăn. Tôi thử đi thử lại, và rồi tôi xỏ đôi giày thể thao vào mà chạy. Tay chân tôi nặng trịch, tôi đang chạy qua vùng cát lún, nhưng tôi đang thở và đầy quyết tâm.

Tôi chạy theo lộ trình ban đêm quen thuộc của tôi, xuống Quốc lộ đến tận bệnh viện, nhưng thay vì đi qua đó, tôi băng qua bãi đậu xe. Tôi kéo lê tay chân mình qua cửa ra vào phòng Cấp cứu và nói với người đầu tiên tôi nhìn thấy, “Cháu đã uống thuốc và không thể tống được chúng ra. Tống chúng ra khỏi người cháu với.”

Cô đặt một bàn tay lên cánh tay tôi và nói điều gì đó với người đàn ông phía sau tôi. Giọng cô bình tĩnh, như thể cô đã quen với việc người ta xộc vào yêu cầu rửa dạ dày cho họ, và rồi một người đàn ông cùng một phụ nữ khác dẫn tôi tới một căn phòng.

Rồi tôi thấy mọi thứ tối đen, nhưng một lát sau tôi đã thức dậy và cảm thấy trống rỗng, nhưng tỉnh táo, rồi một người phụ nữ đi vào và, như thể đọc được tâm trí của tôi, cô nói, “Cháu đang tỉnh táo, tốt rồi. Chúng ta sẽ cần cháu điền một số giấy tờ. Chúng ta đã tìm giấy tờ tùy thân của cháu, nhưng cháu không có bất kỳ giấy tờ nào trên người.” Cô đưa cho tôi một tấm bảng, tay tôi run rẩy khi đón nó từ cô.

Tờ khai gần như bị bỏ trống, trừ tên và tuổi của tôi. Josh Raymond, tuổi: 17. Tôi bắt đầu run rẩy mạnh hơn, và rồi tôi nhận ra tôi đang cười. Khá đấy, Finch. Mày vẫn chưa chết.

Thông tin có thực: Hầu hết các vụ tự tử xảy ra từ giữa trưa tới sáu giờ chiều.

Những tay có hình xăm thường hay tự sát bằng súng hơn.

Những người có mắt màu nâu thường chọn giải pháp treo cổ hay thuốc độc hơn.

Người uống cà phê ít có khả năng tự tử hơn người không uống cà phê.

Tôi chờ đến khi y tá ra ngoài rồi mặc quần áo và đi ra khỏi phòng, xuống cầu thang, rồi ra khỏi cửa. Không cần phải loanh quanh ở đây thêm nữa. Điều tiếp theo họ sẽ làm là cử một ai đó vào để gặp tôi và hỏi tôi các câu hỏi. Bằng cách nào đó họ sẽ tìm thấy bố mẹ tôi, nhưng nếu không tìm được, họ sẽ đưa ra một tập các tờ khai và thực hiện một đống cuộc gọi, và trước khi kịp nhận ra, tôi đã không được phép rời khỏi đây. Họ gần như đã bắt được tôi, nhưng tôi quá nhanh so với họ.

Tôi không chạy được vì quá yếu, thế nên tôi đi bộ về tận nhà.

Nguyễn Thùy Dung —★— NHỮNG NGÀY TƯƠI ĐẸP ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hội Nhà Văn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jennifer Niven

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.