Ngày 80 (một kỷ lục thế giới chó chết)
Trong bài thơ “Lời kết”, nhà thơ Robert Lowell đã đặt câu hỏi, “Nhưng sao không nói xem những gì đã xảy ra?”
Để trả lời câu hỏi của ông, ông Lowell, tôi không chắc chắn lắm. Có lẽ không ai trả lời được. Tôi chỉ biết mình đang tự hỏi: Cảm xúc nào của tôi là thật? Con người nào mới thực sự là tôi? Chỉ có một tôi mà tôi thực sự thích, và nó tử tế và tỉnh táo chừng nào nó có thể.
Tôi không thể ngăn cái chết của chú chim, và việc đó khiến tôi cảm thấy có trách nhiệm. Theo một khía cạnh nào đó, tôi phải chịu trách nhiệm - chúng tôi, gia đình tôi và tôi phải chịu trách nhiệm - vì nhà của chúng tôi đã được xây ở nơi cái cây của chú đã từng mọc lên, nơi chú cố gắng trở về. Nhưng có lẽ không ai có thể ngăn cản việc đó.
“Anh đã là tất cả những gì một ai đó có thể… Nếu có bất cứ ai có thể cứu vớt em, người đó hẳn phải là anh.”
Trước khi qua đời, Cesare Pavese, tín đồ của bản Tuyên Ngôn Vĩ Đại, đã viết, “Chúng ta không nhớ ngày tháng, chúng ta nhớ những khoảnh khắc.”
Tôi nhớ đã chạy trên một con đường dẫn xuống một vườn ươm hoa.
Tôi nhớ nụ cười của cô cùng tiếng cô bật cười khi tôi là cái con người tốt nhất của mình, và cô đã nhìn tôi như thể tôi không thể làm gì sai và tôi hoàn toàn khỏe mạnh. Tôi nhớ cô vẫn nhìn tôi như vậy ngay cả khi tôi không còn như thế.
Tôi nhớ khi bàn tay cô nằm trong tay tôi và nhớ nó có cảm giác thế nào, như thể đó là một thứ thuộc về tôi, một người thuộc về tôi.