Những Ngày Tươi Đẹp

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Finch Ngày 28

❊ ❊ ❊

Ngày 28

John Ivers là một ông cụ lịch sự, nói năng nhẹ nhàng, đội mũ bóng chày trắng và có ria mép. Ông và vợ sống ở một trang trại lớn nằm xa tít trong vùng nông thôn bang Indiana. Nhờ một trang web có tên Những điều kỳ cục ở Indiana, tôi có được số điện thoại của ông. Tôi đã gọi trước, đúng như trang web hướng dẫn, và ông John đang ở sân chờ chúng tôi. Ông vẫy tay và bước về phía trước, bắt tay rồi xin lỗi vì bà Sharon đi chợ vắng nhà.

Ông dẫn chúng tôi đến chỗ cái tàu lượn ông xây ở sân sau - thực ra có đến hai cái: Tia Chớp Xanh và Cực Xanh. Mỗi cái chỉ ngồi được một người, đó là điểm đáng thất vọng duy nhất về nó, còn không thì nó thực sự quá tuyệt. Ông John nói, “Ta không được học ngành kỹ sư, nhưng ta là người nghiện cảm giác mạnh. Chọi xe, đua đường thẳng, lái xe tốc độ - khi ta giải nghệ, ta đã cố gắng nghĩ xem cái gì có thể thế chỗ chúng, thứ gì đó có thể mang lại cho ta cảm giác hưng phấn trước đây. Ta yêu cái cảm giác hồi hộp trước thứ thảm họa vô hình vô lượng treo lơ lửng trên đầu, nên ta đã dựng nên thứ có thể cho ta những cảm xúc đó bất cứ lúc nào.”

Khi ông đứng đó, hai tay chống nạnh, hất đầu về phía chiếc Tia Chớp Xanh, tôi nghĩ về thứ thảm họa vô hình vô lượng treo lơ lửng trên đầu. Đó là một cụm từ tôi hiểu rõ và thấy thích. Tôi giấu nó đi trong một góc tâm trí để sau này lấy ra dùng, có thể là cho một bài hát.

Tôi nói, “Ông có lẽ là nguời đàn ông tài giỏi nhất mà cháu đã từng gặp.” Tôi thích ý tưởng về một thứ gì đó có thể đem đến cho ta những cảm xúc như vậy bất cứ lúc nào. Tôi muốn thứ gì đó như thế, rồi tôi nhìn Violet và nghĩ: Mình đã có thứ ấy rồi.

John Ivers đã gá chiếc tàu lượn vào mái nhà của một cái kho thấp. Ông bảo nó dài 55 mét và lên cao tới 6 mét. Tốc độ không quá 40 kilomet mỗi giờ, và một lượt đi chỉ kéo dài mười giây, nhưng có một đoạn vòng lộn ngược ở giữa đường tàu. Nhìn kỹ, Tia Chớp Xanh chỉ là một đống kim loại phế liệu được sơn màu xanh nhạt, với một cái ghế đơn từ thời những năm 1970 và một đai an toàn bằng vải sờn rách, nhưng có thứ gì đó ở nó khiến lòng bàn tay tôi ngứa ran lên và chỉ mong được nhanh nhanh cưỡi lên nó.

Tôi bảo Violet đi trước. “Không. Không sao. Cậu đi trước đi.” Cô lùi ra xa chiếc tàu lượn như thể nó sẽ chồm tới và nuốt chửng lấy cô, và đột nhiên tôi tự hỏi liệu toàn bộ chuyện này có phải là một ý tưởng tồi.

Trước khi tôi kịp mở miệng nói bất cứ điều gì, ông John buộc tôi vào ghế và đẩy tôi theo đường tàu lên mái nhà kho cho đến khi tôi cảm nhận được và nghe thấy một tiếng cạch, và sau đó tôi cứ lên, lên, lên mãi. Khi tôi lên đến đỉnh đường tàu, ông nói, Con có thể muốn bám chặt đấy, con trai,” thế là tôi giữ chặt lấy ghế khi lơ lửng trong không trung, chỉ trong một giây, ở trên nóc nhà kho, miền quê tỏa ra xung quanh tôi, và rồi tôi bắn vọt đi, lao xuống vòng quay, la hét khản cả tiếng. Nó kết thúc quá nhanh, và tôi muốn đi một lần nữa, vì đáng ra cuộc sống phải đem lại cảm giác như thế này bất kể lúc nào, chứ không phải chỉ trong mười giây.

Tôi đi thêm năm lần nữa vì Violet vẫn chưa sẳn sàng, và cứ mỗi khi tôi xong, cô lại vẫy tay nói, “Thêm lần nữa đi.”

Lần tiếp theo dừng lại nghỉ, tôi trèo ra mà đôi chân run rẩy, và Violet bỗng ngồi vào cái tàu lượn còn ông John Ivers cài đai an toàn cho cô, và rồi cô đi lên cao, đến đỉnh đường tàu, nơi cô lơ lửng trong một giây. Cô quay đầu nhìn về phía tôi, rồi đột nhiên cô lao xuống, bổ nhào và hét vang trời đất.

Khi cô dừng lại, tôi không thể biết liệu cô đang chuẩn bị nôn ra hết hay trèo ra tát tôi. Thay vào đó, cô hét lên, “Tiếp nào!” Và cô lại bắn đi lần nữa, mái tóc dài, đôi chân, đôi tay dài nhòa làm một với khối kim loại xanh.

Chúng tôi đổi chỗ sau đó, tôi đi thêm ba lần nữa, cho đến khi đất trời đảo lộn và nghiêng ngả còn tôi thì cảm thấy máu chảy giần giật trong huyết mạch. Khi tháo đai lưng cho tôi, John Ivers cười khúc khích. “Đi nhiều quá nhỉ.”

“Còn phải nói.” Tôi với tay bám vào Violet vì chân tôi quá run và nếu ngã từ đây xuống mặt đất thì đó sẽ là một cú ra trò. Cô vòng tay quanh người tôi như thể đã quen với việc đó, và tôi dựa vào cô và cô dựa vào tôi cho đến khi chúng tôi như biến thành một người duy nhất.

“Muốn thử Cực Xanh không?” Ông John hồi, còn tôi bỗng không muốn đi thử vì tôi muốn được ở một mình với cô gái này. Nhưng Violet dứt tôi ra và đi thẳng đến cái tàu lượn kia rồi để ông John thắt đai an toàn cho cô.

Cực Xanh không vui bằng, vì vậy chúng tôi đi Tia Chớp Xanh thêm hai lần nữa. Khi tôi trèo ra lần cuối cùng, tôi nắm tay Violet và cô nắm tay tôi, dung dăng dung dẻ. Ngày mai tôi sẽ sang nhà bố ăn bữa tối Chủ nhật, nhưng hôm nay thì tôi ở đây.

Chúng tôi để lại đằng sau một mô hình xe hơi đồ chơi thu nhỏ mua từ tiệm tạp hóa - tượng trưng cho Thằng Lỏi - và hai con búp bê gia đình, một chàng trai và một cô gái, được chúng tôi tống vào bên trong một gói thuốc lá American Spirit rỗng. Chúng tôi nhồi nhét tất cả vào một hộp thiếc nam châm có kích cỡ bằng một tấm danh thiếp.

“Vậy là xong,” Violet nói, dán cái hộp vào mặt dưới của Tia Chớp Xanh. “Chuyến dạo chơi cuối cùng của chúng ta.”

“Tớ không biết. Mặc dù rất vui, nhưng tớ không chắc đó là những gì thầy Black muốn. Tớ sẽ cần phải ngẫm nghĩ về nó, tìm hiểu - suy nghĩ thật sự kỹ càng -nhưng có thể cần phải chọn một địa điểm dự phòng, chỉ để đề phòng thôi. Tớ không muốn làm bài tập này một cách nửa vời, nhất là giờ đây khi chúng ta đã có sự ủng hộ của bố mẹ cậu.”

Trên đường về nhà, cô hạ cửa sổ xuống, mái tóc cô tung bay theo gió. Các trang sổ của chúng tôi kêu loạt soạt trong gió trong lúc cô viết, đầu cô cúi gập xuống, chân bắt tréo để làm bàn viết. Khi cô cứ như thế suốt vài cây số, tôi nói, “Cậu đang viết về cái gì thế?”

“Chỉ mấy ghi chú thôi. Đầu tiên tớ viết về Tia Chớp Xanh, và rồi về ông cụ đã xây một đường tàu lượn ở sân sau. Nhưng rồi tớ đã nảy ra một vài ý tưởng mà tớ muốn viết ra.” Trước khi tôi kịp hỏi về những ý tưởng đó, cô lại cúi đầu xuống cuốn sổ, cây bút sột soạt trên trang giấy.

Lúc cô ngẩng đầu lên sau khi đã đi thêm được ba cây số, cô nói, “Cậu biết tớ thích cậu ở điểm gì không, Finch? Cậu thú vị. Cậu khác biệt. Và tớ có thể nói chuyện được với cậu. Nghe vậy thì đừng phổng mũi lên quá nhé.”

Không khí xung quanh chúng tôi bỗng đầy những xung điện, như thể nếu ta quẹt diêm thì không khí, chiếc xe, Violet, tôi - mọi thứ đều có thể nổ tung. Tôi không rời mắt khỏi con đường. “Cậu biết tớ thích gì ở cậu không, Tia Cực Tím Phi Thường? Tất cả mọi thứ.”

“Nhưng tớ tưởng cậu không thích tớ.”

Và rồi tôi đưa mắt nhìn cô. Cô nhướng lông mày nhìn tôi.

Tôi ngoặt vào lối rẽ ra khỏi xa lộ đầu tiên tôi thấy. Chúng tôi băng qua trạm xăng, các cửa hàng thức ăn nhanh và nhảy qua dải phân cách vào chỗ đỗ xe. Biển hiệu đề, THƯ VIỆN CÔNG CỘNG PHÍA ĐÔNG THỊ TRẤN. Tôi bẻ giật lái Thằng Lỏi mà đỗ lại và mở cửa bước vòng sang phía đối diện.

Khi tôi mở cửa xe, cô nói, “Cái quái gì đang xảy ra vậy?

“Tớ không thể đợi được nữa. Tớ tưởng mình làm được, nhưng tớ không thể. Xin lỗi.” Tôi với qua người cô tháo đai an toàn, rồi kéo cô ra để chúng tôi có thể đứng mặt đối mặt trong bãi đậu xe buồn tẻ, xấu xí này, cạnh đó là một thư viện tối om và một cửa hàng ăn nhanh Chick-fil-A. Tôi có thể nghe thấy tiếng người thu ngân nói trên loa, hỏi xem khách có muốn lấy thêm khoai tây và đồ uống không.

“Finch?”

Tôi gạt một lọn tóc khỏi má cô. Rồi tôi đưa tay lên ôm lấy gương mặt cô mà hôn. Tôi hôn cô dữ dội hơn tôi tưởng, nên tôi thả lỏng một chút, nhưng rồi cô hôn lại tôi. Đôi tay cô choàng qua cổ tôi, tôi áp vào người cô, còn cô dựa vào thành xe, và rồi tôi bế cô lên, chân cô kẹp quanh hông tôi, và bằng cách nào đó tôi mở được cửa sau xe rồi đặt cô nằm xuống tấm chăn ở đó, rồi tôi đóng cửa lại và cởi phăng áo len ra, còn cô cởi áo sơ mi của mình, và tôi nói, “Em khiến anh phát điên. Em đã khiến anh phát điên hàng tuần rồi.”

Môi tôi chạy trên cổ cô, hơi thở cô trở nên gấp gáp, và rồi cô nói, “Ôi trời ơi, chúng ta đang ở đâu thế này?” Và cô bật cười, tôi cũng bật cười, rồi cô hôn lên cổ tôi, và mẹ kiếp, toàn bộ cơ thể tôi như thể sắp nổ tung, làn da cô mịn màng ấm áp, và tôi lướt bàn tay lên bờ hông cong cong của cô khi cô cắn tai tôi, rồi bàn tay đó trượt vào cái hõm giữa bụng và cạp quần bò của cô. Cô ghì tôi chặt hơn, nhưng khi tôi bắt đầu cởi thắt lưng mình, cô thoáng kìm lại, và tôi những muốn đập đầu vào vách Thằng Lỏi vì, chết tiệt. Cô còn trinh nguyên. Tôi biết ngay qua cái cách cô kìm mình lại.

Cô thì thầm, “Em xin lỗi.”

“Sau từng ấy thời gian với Ryan?”

“Có gần gũi, nhưng chuyện đó thì không.”

Tôi lướt những ngón tay mình lên xuống bụng cô.

“Thật thế à.”

“Tại sao khó tin đến vậy?”

“Bởi vì đó là Ryan Cross. Anh tưởng bọn con gái chỉ cần nhìn nó là đã phát điên rồi.”

Cô đánh mạnh vào tay tôi rồi đặt bàn tay cô lên tay tôi và nói, “Em không bao giờ nghĩ chuyện này sẽ xảy ra hôm nay.”

Cám ơn.

“Anh biết ý em là gì mà.”

Tôi nhặt áo sơ mi lên đưa cho cô, rồi nhặt tiếp áo len của mình. Khi ngắm cô mặc lại áo, tôi nói, “Một ngày nào đó nhé, Tia Cực Tím,” và hóa ra cô lại có vẻ thất vọng.

Về tới phòng mình, tôi bị choáng ngợp trước từ ngữ. Ca từ cho các bài hát. Những áng văn về nơi Violet và tôi sẽ đi trước khi thời gian cạn và trước khi tôi lại chìm vào giấc ngủ. Tôi không thể ngừng viết. Tôi không muốn ngừng ngay cả khi tôi có thể.

Ngày 31 tháng Một. Phương pháp: Không. Trên thang điểm từ một đến mười để đo xem tôi-đã-đến-gần-thế-nào: không. Dữ kiện: Tàu Lượn Tử Thần không có thực. Nhưng nếu có, thì nó sẽ là một hành trình ba phút bao gồm quãng đường dài chừng nửa cây số leo dần lên độ cao 488 mét, tiếp theo là cú rơi tự do và bảy vòng lượn lộn ngược. Cú rơi ấy và chuỗi vòng lượn sẽ mất sáu mươi giây, nhưng lực ly tâm bằng 10 lần trọng lực Trái đất sinh ra từ chuỗi vòng lượn tốc-độ-360-kilomet-một-giờ sẽ giết chết bạn.

Rồi thời gian nhảy cóc một cách kỳ lạ, và tôi nhận ra mình không còn viết nữa. Tôi đang chạy. Tôi vẫn đang mặc chiếc áo len đen, quần bò xanh cũ, giày thể thao và găng tay, nhưng đột nhiên hai bàn chân tôi bỗng thấy đau nhức, và bằng cách nào đó tôi đã đi tới tận Centerville, thị trấn láng giềng của chúng tôi.

Tôi cởi giày, bỏ mũ, rồi đi bộ cả chặng đường về vì lần đầu tiên tôi đã tự vắt kiệt sức mình, một điều chưa từng có. Nhưng tôi cảm thấy ổn - thấy mình là cần thiết, thấy mệt mỏi, và mãnh liệt.

Julijonas Urbonas, người đã nghĩ ra, Tàu Lượn Tử Thần, tuyên bố nó được thiết kế để “tước đi cuộc sống của một con người - với sự thanh tao và khoan khoái - một cách nhân văn. ” Áp lực lớn gấp 10 lần trọng lực Trái đất tạo đủ lực ly tâm trên cơ thể để máu rút hết xuống dưới thay vì đi lên não, dẫn đến tình trạng thiếu ôxy não, và đây là thứ sẽ giết bạn.

Tôi đi bộ qua đêm đen Indiana, dưới bầu trời đầy sao, và suy nghĩ về cụm từ “thanh tao và khoan khoái”, và rằng nó mô tả chính xác làm sao những gì tôi cảm thấy với Violet.

Lần đầu tiên, tôi không muốn là bất kỳ ai khác ngoài Theodore Finch, thằng con trai mà cô hẹn hò. Nó biết cách để trở nên thanh tao và khoan khoái, và trở thành một trăm người khác nhau, hầu hết trong số đó vừa lắm khuyết điểm, vừa ngu ngốc, vừa đê tiện, vừa thảm hại, vừa kỳ quái, một thằng con trai muốn tỏ ra dễ chịu với những người xung quanh nó để họ bớt lo lắng, và trên hết là, để chính bản thân nó cũng cảm thấy dễ chịu. Thằng con trai hạnh phúc - tại nơi đây trên cõi đời này, nơi đây trong xác thịt trần tục của nó. Nó chính xác là con người tôi muốn trở thành và con người mà văn bia của tôi khắc họa lại: Người con trai Violet Markey yêu.

Nguyễn Thùy Dung —★— NHỮNG NGÀY TƯƠI ĐẸP ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hội Nhà Văn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jennifer Niven

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.