Ngày 26 tháng Tư (phần hai)
Tôi đi không phải vì cô hay bố anh hay Kate hay Decca. Tôi đi vì chính tôi. Có lẽ bởi tôi biết, bằng cách nào đó, tôi sẽ tìm thấy gì. Và có thể vì tôi biết bất cứ cái gì tôi tìm thấy cũng sẽ là lỗi của tôi. Sau cùng, chính vì tôi anh mới phải rời buồng thay đồ của mình. Tôi là người đã đẩy anh ra bằng cách nói chuyện với bố mẹ và phản bội niềm tin của anh. Anh nhẽ ra đã không bao giờ phải bỏ đi nếu không phải vì tôi. Ngoài ra, tôi tự nhủ, Finch sẽ muốn tôi là người đến với anh.
Tôi gọi bố mẹ để nói với họ rằng một lúc nữa tôi sẽ về nhà, rằng tôi có một việc phải làm, sau đó tôi dập máy, dù bố còn đang hỏi tôi câu gì đó, rồi lái xe đi. Tôi lái xe nhanh hơn bình thường, và nhớ đường mà không cần nhìn vào bản đồ. Tôi bình tĩnh một cách đáng sợ và kỳ quái, như thể ai đó khác đang lái xe chứ không phải tôi. Tôi không bật nhạc. Tôi tập trung vào việc tới chỗ anh đến thế đấy.
“Nếu bầu trời xanh ấy có thể ở lại mãi mãi; nếu lỗ hổng ấy có thể tồn tại mãi mãi.”
Chẳng có lý do gì khiến anh ở lại.
Thứ đầu tiên tôi thấy là Thằng Lỏi, đang đậu phía bên kia đường, hai bánh xe bên phải nằm trên vỉa hè. Tôi dừng lại phía sau nó và tắt động cơ. Tôi cứ ngồi thế.
Tôi có thể lái xe đi ngay bây giờ. Nếu tôi lái xe đi, Theodore Finch sẽ vẫn ở một nơi nào đó trên thế giới, sống và đang dạo chơi, ngay cả khi không có tôi. Các ngón tay tôi đặt trên khóa điện.
Lái xe đi.
Tôi rời xe, Mặt trời ấm quá mức so với tháng Tư ở Indiana. Bầu trời đang xanh ngắt sau vài tháng chỉ tuyền một màu xám xịt ngoại trừ cái ngày ấm áp đầu tiên đó. Tôi để áo khoác lại phía sau.
Tôi đi ngang qua bảng CẤM VÀO và ngôi nhà bên đường, rồi men theo lối vào. Tôi leo lên đê và đi xuống đồi để tới cái hồ nước rộng, tròn, màu xanh, bao quanh là cây cối. Tôi không biết tại sao tôi không nhận ra điều này khi tới đây lần đầu tiên - màu nước xanh như màu mắt anh.
Nơi này trống trải và yên bình. Trống trải và yên bình đến nỗi tôi suýt quay lại và đi về xe.
Nhưng rồi tôi nhìn thấy chúng.
Quần áo của anh, được đặt trên bờ, gấp gọn gàng và xếp chồng lên nhau, áo có cổ đặt trên quần bò, quần bò trên áo khoác da, áo khoác da trên đôi bốt đen. Giống như một album tuyển tập những món quần áo đẹp nhất của anh. Chỉ ở đó. Trên bờ.
Tôi không nhúc nhích trong một lúc lâu. Bởi vì nếu tôi đứng đây thế này, Finch sẽ vẫn ở nơi nào đó.
Rồi: tôi quỳ xuống bên cạnh đống quần áo và đặt tay lên chúng, như thể bằng cách đó tôi có thể biết anh đang ở đâu và anh đã đến đây từ khi nào. Quần áo vẫn ấm nhờ ánh Mặt trời. Tôi thấy điện thoại của anh được nhét vào một chiếc bốt, nhưng nó đã hết sạch pin. Trong chiếc bốt còn lại là đôi kính mọt sách và chìa khóa xe của anh. Bên trong chiếc áo khoác da, tôi tìm thấy bản đồ của chúng tôi, gấp lại gọn gàng như chỗ quần áo. Tôi cho nó vào trong túi của mình mà không suy nghĩ gì.
“Marco,” tôi thì thầm.
Rồi: tôi đứng dậy.
“Marco,” tôi nói to hơn.
Tôi cởi giày và áo khoác mình ra rồi để chìa khóa cùng điện thoại của tôi bên cạnh đống quần áo gọn gàng của Finch. Tôi leo lên gờ đá và lặn xuống nước, nước khiến tôi suýt ngạt thở bởi nó lạnh chứ không ấm. Tôi bơi vòng tròn, đầu ngẩng lên, cho đến khi tôi có thể thở được. Sau đó tôi hít một hơi rồi lặn xuống, nước trong một cách kỳ lạ.
Tôi lặn sâu nhất có thể, lặn thẳng xuống phía đáy. Càng lặn sâu nước càng tối, và tôi phải nhanh chóng ngoi lên mặt nước mà hít đầy không khí vào phổi. Tôi lặn đi lặn lại, xuống sâu hết mức có thể trước khi hết hơi. Tôi bơi qua bơi lại từ đầu này đến đầu kia cái hố xanh. Tôi ngoi lên rồi lại lặn xuống. Mỗi lần như vậy, tôi có thể ở lại lâu hơn một chút, nhưng không lâu được như Finch, anh có thể nín thở trong vài phút.
Đã có thể.
Bởi vì đến một lúc, tôi biết: anh đã ra đi. Anh không ở một nơi nào đó. Anh ở chỗ hư vô.
Ngay cả sau khi biết điều đó, tôi vẫn lặn và bơi và lặn và bơi, lên rồi xuống, tới rồi lui, cho đến khi cuối cùng tôi không thể bơi được nữa, tôi bò lên trên bờ, kiệt sức, phổi nặng trịch, tay run rẩy.
Khi bấm số 911, tôi nghĩ: Anh không ở chỗ hư vô. Anh không chết. Anh chỉ tìm thấy một thế giới khác.
Cảnh sát hạt Vigo đến cùng đội cứu hỏa và xe cứu thương. Tôi ngồi trên bờ quấn mình trong một tấm chăn ai đó đã đưa, nghĩ về Finch và ngài Patrick Moore cùng các hố đen, hố xanh, những khối nước không đáy, những ngôi sao nổ tung, chân trời sự kiện, và một nơi tối đến nỗi ánh sáng không thể lọt ra một khi đã đi vào.
Giờ thì những người lạ này đang ở đây và nhốn nháo hết cả lên, họ hẳn là những người sở hữu khu đất cùng căn nhà này. Họ có con, và người phụ nữ đang che mắt chúng rồi đuổi chúng đi, bảo chúng quay vào trong nhà và không được đi ra dù có bất cứ chuyện gì xảy đến, cho tới khi bà ấy cho phép. Chồng bà ấy nói, “Bọn nhóc chết tiệt,” và ông ấy không muốn ám chỉ con ông ấy, ông ấy muốn nói tới bọn trẻ nói chung, những đứa như Finch và tôi.
Mấy người đàn ông đang lặn lên lặn xuống, họ gồm có ba hoặc bốn người, tất cả trông đều giống nhau. Tôi muốn nói họ đừng cố nữa, họ sẽ không tìm thấy bất cứ cái gì đâu, anh không có ở đó. Nếu có người nào có thể sang được một thế giới khác, đó là Theodore Finch.
Ngay cả khi họ đưa thi thể lên, sưng phồng, phù nề và tím ngắt, tôi vẫn nghĩ: Không phải anh. Đó là người khác. Cái đống sưng phồng, phù nề, tím ngắt với làn da chết chóc này không giống với bất cứ ai tôi từng biết. Tôi bảo họ thế. Họ hỏi liệu tôi có đủ cứng rắn để nhận dạng anh không, và tôi nói, “Đấy không phải cậu ấy. Đó là một đống sưng phồng, phù nề, chết chóc, tím ngắt, và cháu không thể nhận ra con người này bởi vì cháu chưa bao giờ nhìn thấy anh ta trước kia.” Tôi ngoảnh mặt đi.
Cảnh sát trưởng quỳ xuống cạnh tôi. “Chúng ta cần phải gọi bố mẹ cậu ấy.”
Ông hỏi số điện thoại, nhưng tôi nói, “Cháu sẽ làm việc đó. Cô ấy là người đã nhờ cháu đến. Cô ấy muốn cháu tìm cậu ấy. Cháu sẽ gọi.”
Nhưng đó không phải là anh ấy, chú không thấy sao? Những người như Theodore Finch không chết. Anh ấy chỉ đang dạo chơi.
Tôi gọi vào số điện thoại mà gia đình anh không bao giờ sử dụng. Mẹ anh nhấc máy ngay tiếng chuông đầu tiên, như thể cô đang ngồi đó chờ đợi. Vì lý do nào đó, điều này khiến tôi phát điên và tôi muốn dập điện thoại thật mạnh rồi ném nó xuống nước.
“A lô?” cô nói. “A lô?” Có cái gì đó nhức nhối, đầy hy vọng và cả sợ hãi trong giọng nói của cô. “Chúa ơi. A lô?!”
“Cô Finch ạ? Cháu Violet đây. Cháu tìm thấy cậu ấy rồi. Cậu ấy ở đúng chỗ mà cháu đã nghĩ. Cháu rất tiếc.” Giọng tôi nghe như đang ở dưới nước hoặc vọng đến từ một vùng đất khác. Tôi véo cánh tay mình, để lại các vết bầm đỏ, bởi đột nhiên tôi không thể cảm thấy bất cứ cái gì.
Mẹ anh bật ra một thứ âm thanh tôi chưa bao giờ nghe thấy trước kia, trầm, nghẹn ngào và khủng khiếp. Một lần nữa, tôi muốn ném điện thoại xuống nước, và chuyện này sẽ chấm dứt, nhưng thay vào đó tôi cứ nói đi nói lại “Cháu rất tiếc,” như một đoạn ghi âm, cho đến khi cảnh sát trưởng cạy điện thoại ra khỏi tay tôi.
Khi ông nói vào điện thoại, tôi nằm lại xuống mặt đất, chăn quấn quanh người, và nói với lên bầu trời, “Cầu cho mắt anh đi tới Mặt trời, Linh hồn anh đi tới ngọn gió… Anh là tất cả màu sắc hòa làm một, ở độ sáng vẹn tròn nhất.”