Những Ngày Tươi Đẹp

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Violet Chuyến Dạo Chơi Cuối Cùng

❊ ❊ ❊

Chuyến dạo chơi cuối cùng

Tôi dậy và ra khỏi nhà sáng sớm ngày hôm sau. Càng đến gần Prairieton, tôi càng thấy nặng nề hơn. Tôi phải lái xe đi qua Hố Xanh để tới Farmersburg, và tôi suýt nữa quay xe về nhà bởi thế này thật quá sức chịu đựng. Tôi chẳng hề muốn đến nơi đây.

Khi tới Farmersburg, tôi không chắc mình phải đi đâu. Tôi lái quanh quẩn ở cái chốn không-rộng-lắm này, tìm kiếm bất cứ thứ gì Finch muốn tôi thấy.

Tôi tìm kiếm bất cứ thứ gì có vẻ ngọt ngào. Tôi tìm kiếm bất cứ thứ gì liên quan tới cầu nguyện, mà tôi cho rằng đó hẳn ám chỉ tới một nhà thờ. Tôi tra Internet thì có tới 133 “địa điểm thờ tự” trong thị trấn nhỏ này, nhưng có vẻ thật kỳ lạ nếu Finch chọn một điểm như thế cho chuyến dạo chơi cuối cùng.

Sao mày lại thấy lạ chứ? Mày đâu có biết nhiều về anh ấy.

Farmersburg là một trong những thành phố nhỏ và yên tĩnh của Indiana với nhiều ngôi nhà nhỏ và yên tĩnh cùng một trung tâm nhỏ và yên tĩnh. Nơi đây có các trang trại và đường làng như ở những nơi khác và những con phố được đánh số. Tôi chẳng biết phải đi đâu, vì vậy tôi làm những gì tôi luôn luôn làm - dừng lại ở Phố Chính (chỗ nào cũng sẽ có một phố đó) và tìm người giúp đỡ. Bởi vì hôm đó là Chủ nhật, mọi cửa hàng và tiệm ăn đều tắt đèn đóng cửa. Tôi cứ đi bộ quanh quẩn ở đó, nhưng nơi đây chẳng khác gì một thị trấn ma.

Tôi quay lại xe rồi lái qua từng nhà thờ tôi tìm được, nhưng không cái nào trong số chúng đặc biệt ngọt ngào, và tôi không thấy bất kỳ cái hồ nào. Cuối cùng, tôi đỗ vào một trạm xăng, và cậu thanh niên ở đó - chắc chỉ hơn tôi đôi tuổi - nói với tôi là có vài hồ ở phía Bắc gần đường US 150.

“Có nhà thờ nào ở đó không?”

“Ít nhất một hoặc hai cái. Nhưng ở đây cũng có vài cái.” Cậu nở một nụ cười yếu ớt.

Cám ơn.

Tôi theo chỉ dẫn của cậu đến đường Quốc lộ 150, và con đường này đưa tôi ra khỏi thành phố. Tôi bật radio trên xe, nhưng chẳng có gì ngoài nhạc đồng quê và tiếng nhiễu, và tôi không biết cái nào tệ hơn. Tôi nghe tiếng nhiễu một lúc trước khi tắt radio đi. Tôi nhìn thấy một cửa hàng bách hóa Dollar General ở bên đường và đỗ lại bởi vì biết đâu họ có thể cho tôi biết mấy cái hồ này ở đâu.

Có một người phụ nữ làm việc phía sau quầy. Tôi mua một gói kẹo cao su và một chai nước, rồi tôi bảo cô tôi đang tìm một hồ nước và một nhà thờ, một nơi nào đó ngọt ngào. Cô mím môi suy nghĩ trong khi bấm máy tính tiền. “Nhà thờ Emmanuel Baptist thì cứ đi tiếp đường cao tốc kia. Có một hồ nước cách đó không xa. Không phải hồ lớn đâu, nhưng tôi biết có một cái vì con tôi từng đi lên đó bơi.”

“Nó có phải của tư nhân không ạ?”

“Cái hồ hay nhà thờ?”

“Cả hai. Nơi mà cháu đang tìm là của tư nhân.”

“Hồ đó gần đường Private*, chắc đấy là cái cháu muốn nói đến.”

Private có nghĩa là riêng tư, một mình, hoặc thuộc về tư nhân.

Tôi bắt đầu nổi da gà. Trong tin nhắn của Finch, “Một Mình” được viết hoa.

“Vâng. Đúng rồi ạ. Đến đó thế nào ạ?”

“Cứ đi thẳng về phía Bắc theo đường Quốc lộ 150. Cháu sẽ đi qua Emmanuel Baptist ở bên phải, và cháu sẽ thấy cái hồ ngay sau đó, và rồi cháu sẽ đến đường Private. Cứ rẽ vào, thế là thấy nó.”

“Trái hay phải ạ?”

“Chỉ rẽ phải được thôi. Đó là một con đường ngắn. Viện Đào tạo và Công nghệ AIT ở cuối đường đó. Cháu sẽ thấy biển hiệu của họ.”

Tôi cảm ơn cô rồi chạy về xe. Mình sắp đến rồi. Mình sẽ đến đó sớm thôi, và rồi tất cả sẽ kết thúc - cuộc dạo chơi, Finch, hai đứa mình, tất cả mọi thứ. Tôi ngồi lại vài giây, cố gắng thở đều để có thể tập trung vào mọi khoảnh khắc. Tôi có thể đợi và để dành nó cho tương lai - dù nó là điều gì đi chăng nữa.

Nhưng tôi sẽ không làm thế bởi tôi đang ở đây và chiếc xe đã lên đường, và tôi đang tiến về hướng đó, và nhà thờ Emmanuel Baptist đã ở đây rồi, xuất hiện sớm hơn tôi nghĩ, rồi tới cái hồ và con đường, và tôi đang rẽ vào đó, lòng bàn tay tôi ướt đầm trên tay lái, và tôi nổi hết da gà, nhận ra mình đang nín thở.

Tôi vượt qua biển hiệu Viện Đào tạo và Công nghệ AIT và thấy phía trước đã là cuối đường rồi. Tôi đi đến hết đường, và lộn lại về AIT, lòng chùng xuống vì nó chẳng có gì ngọt ngào cả, nó không thể là nơi ấy được. Nhưng nếu đây không phải là nơi ấy, thì tôi phải đến nơi nào đây?

Chiếc xe lăn bánh ngược lại đường Private, và đó là khi tôi nhìn thấy một nhánh đường mà tôi đã không chọn rẽ, gần một cái ngã ba. Tôi đi vào đường này, và cái hồ nằm ở đó, và rồi tôi thấy tấm biển: NHÀ NGUYỆN TAYLOR.

Một thánh giá gỗ, cao tới đầu người, dựng ở trước biển hiệu chừng một mét, và đằng sau cây thánh giá và tấm biển là một nhà nguyện nhỏ xíu màu trắng với một gác chuông nhỏ xíu màu trắng. Tôi có thể nhìn thấy những ngôi nhà ở đằng sau, và hồ nước ở một bên, mặt nước hồ xanh mướt màu rêu.

Tôi tắt máy và ngồi trong xe vài phút. Tôi không biết mình đã ở đó bao lâu nữa. Anh đã đến đây vào ngày anh chết? Anh đã đến đây vào ngày hôm trước đó? Anh đến đây khi nào? Làm thế nào anh tìm thấy nơi này?

Rồi tôi ra khỏi xe và đi bộ đến nhà nguyện, tôi có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thình và, từ chốn xa xăm nào đó, tiếng chim hót trên cây vọng tới. Không khí đã thấp thoáng dấu hiệu của mùa hè.

Tôi xoay núm cửa, và cánh cửa cứ thế mở ra. Trong nhà nguyện, không khí có mùi tươi mới và sạch sẽ, như thể người ta mới đây mở cửa cho thông gió. Chỉ có một vài băng ghế dài, bởi toàn bộ nơi này trông còn nhỏ hơn phòng ngủ của tôi, và ở phía trước là một bàn thờ bằng gỗ với một bức tranh Chúa Giêsu và hai bình hoa, hai cây trồng trong chậu, cùng một cuốn Kinh Thánh để mở.

Ánh sáng Mặt trời xuyên qua những ô cửa sổ dài và hẹp, còn tôi ngồi trên một băng ghế mà nhìn xung quanh, suy nghĩ: Giờ thì sao?

Tôi bước đến bàn thờ, ai đó đã đánh máy lịch sử của nhà thờ rồi đóng khung lại và để dựa vào một lọ hoa.

Nhà nguyện Taylor được tạo nên để làm chốn ẩn náu cho những du khách mệt mỏi dừng chân và nghỉ ngơi dọc đường. Nó được xây dựng để tưởng niệm những người thiệt mạng trong các vụ tai nạn ô tô, và cũng là một nơi để chữa lành. Chúng ta tưởng nhớ những người không còn ở đây, những người phải rời bỏ chúng ta khi hẵng còn quá sớm, và những người sẽ luôn luôn hiện diện trong trái tim chúng ta. Nhà nguyện mở cửa cho công chúng cả ngày lẫn đêm, và trong các ngày lễ. Chúng tôi luôn ở đây.

Và giờ tôi đã biết sao Finch chọn nơi này - cho Eleanor và cho tôi. Và cho anh nữa, bởi vì anh là một lữ khách mệt mỏi cần nghỉ ngơi. Một thứ gì đó nhô ra khỏi cuốn Kinh Thánh - một tấm phong bì màu trắng. Tôi mở trang đó ra, và ai đó đã gạch chân những từ này: “Rồi con sẽ tỏa sáng giữa họ như những ngôi sao trên bầu trời.”

Tôi rút phong bì ra, và trên đó đề tên tôi: “Tia Cực Tím Phi Thường”.

Tôi định mang nó ra xe rồi đọc, nhưng thay vào đó tôi ngồi xuống một băng ghế, cảm thấy biết ơn sự cứng cáp, vững chãi của lớp gỗ bên dưới.

Tôi đã sẵn sàng để nghe những gì anh nghĩ về tôi chưa? Để nghe xem tôi đã làm anh buồn thế nào? Tôi đã sẵn sàng để biết tôi đã khiến anh tổn thương nhiều thế nào, và rằng tôi đã có thể cứu anh, nếu như tôi đã quan tâm nhiều hơn, nhận ra các dấu hiệu, không mở miệng ra nói khắp nơi mà lắng nghe anh, và ở bên anh đủ nhiều và, có lẽ, yêu anh nhiều hơn?

Hai tay tôi run rẩy khi mở phong bì. Tôi lấy ra ba tờ giấy dày kẻ khuông nhạc, một được phủ kín các nốt nhạc, còn hai tờ kia được phủ kín những dòng ngữ hẳn là ca từ.

Tôi bắt đầu đọc.

Em khiến tôi hạnh phúc,

Mỗi khi em bên cạnh tôi thấy mình bình an trong nụ cười em,

Em khiến tôi ưa nhìn,

Mỗi khi tôi cảm thấy mũi mình cứ tròn vo,

Em khiến tôi trở nên đặc biệt, và Chúa biết tôi đã mong được làm chàng trai ấy để cùng em hẹn hò,

Em khiến tôi yêu em,

Và đó hẳn là điều tuyệt vời nhất trái tim tôi từng xứng đáng được làm…

Tôi đang khóc - khóc to và nấc lên, như thể tôi đã nín thở rất lâu rồi và cuối cùng, cuối cùng đã có thể thở.

Em khiến tôi ngọt ngào, và thật ngọt ngào khi được ngọt ngào với người tôi yêu…

Tôi đọc đi đọc lại những lời ấy.

Em khiến tôi hạnh phúc…

Em khiến tôi đặc biệt…

Em khiến tôi ngọt ngào…

Tôi đọc đi đọc lại cho đến khi tôi thuộc nằm lòng, rồi tôi gấp mấy tờ giấy lại và nhét chúng vào phong bì. Tôi ngồi đó đến khi nước mắt ngừng rơi, khi ánh nắng bắt đầu nhạt dần, và ánh sáng hồng dịu mịn như nhung của hoàng hôn phủ đầy nhà nguyện.

Khi tôi lái xe về tới nhà thì trời đã tối. Trong phòng ngủ, tôi lại lấy ra tập giấy kẻ khuông và thổi sáo theo các nốt nhạc. Giai điệu ấy len lỏi vào tâm trí tôi và nằm lại đó, như thể nó trở thành một phần của tôi, để mai này tôi sẽ vẫn ngâm nga.

Tôi chẳng cần phải lo lắng chuyện Finch và tôi không bao giờ quay phim lại những chuyến đi của chúng tôi. Hay chuyện chúng tôi không thu thập đồ lưu niệm hay có thời gian kết nối tất cả lại với nhau để cho những người khác ngoài chúng tôi có thể hiểu.

Tôi nhận ra, điều quan trọng không phải những gì ta lấy đi, mà là những gì ta để lại.

Nguyễn Thùy Dung —★— NHỮNG NGÀY TƯƠI ĐẸP ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hội Nhà Văn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jennifer Niven

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.