Ngày 15 (tôi vẫn tỉnh)
Tôi đến nhà Violet từ sớm và gặp bố mẹ cô khi họ đang ăn bữa ăn sáng. Bố cô để râu, trông nghiêm nghị với các nếp nhăn lo lắng hằn sâu quanh miệng và khóe mắt, còn mẹ cô là hình ảnh của Violet khoảng hai mươi lăm năm nữa, mái tóc vàng sậm rủ xuống như những gợn sóng, khuôn mặt hình trái tim, và tất cả mọi đường nét đều được chạm khắc sắc nét hơn đôi chút. Đôi mắt bà ấm áp, nhưng khuôn miệng chất chứa nỗi buồn.
Họ mời tôi ăn sáng, còn tôi hỏi họ về Violet của cái ngày trước khi tai nạn xảy ra bởi tôi chỉ biết cô sau vụ tai nạn đó. Tới khi cô bước xuống nhà, họ đang nhớ lại cái lần cô và chị gái cô đáng ra phải đến New York vào kỳ nghỉ xuân hai năm trước, nhưng thay vào đó hai chị em đã quyết định đi theo nhóm Boy Parade từ Cincinnati tới Indianapolis rồi tới Chicago để cố phỏng vấn họ.
Khi Violet thấy tôi, cô nói, “Finch?” như thể tôi là một giấc mơ, và tôi nói, “Boy Parade?”
“Ôi trời ơi. Sao bố mẹ lại kể với cậu ấy chuyện đó?”
Tôi không thể nhịn được nữa, tôi bắt đầu phá ra cười, và điều đó khiến mẹ cô bật cười, rồi bố cô nữa, cho đến khi cả ba chúng tôi cười với nhau như những người bạn chí cốt còn Violet nhìn chúng tôi chằm chằm như thể chúng tôi bị mất trí.
Sau đó, Violet và tôi đứng trước nhà cô và, bởi vì lần này đến lượt cô chọn địa điểm, cô nói qua về tuyến đường và bảo tôi theo cô tới đó. Rồi cô băng qua bãi cỏ và hướng tới lối vào nhà.
“Tớ không mang theo xe đạp.” Trước khi cô kịp nói bất cứ điều gì, tôi giơ tay lên kiểu đang thề. “Tớ, Theodore Finch, với tinh thần không hề sáng suốt, xin thề không lái xe nhanh hơn năm mươi cây số một giờ trong thành phố, tám mươi cây số trên đường liên bang. Nếu bất cứ lúc nào cậu muốn dừng lại, chúng ta sẽ dừng lại. Tớ chỉ yêu cầu cậu hãy cố thử một lần.”
“Trời đổ tuyết rồi.”
Cô đang nói quá lên. Thậm chí còn chưa có hạt tuyết nào rơi xuống.
“Không đến mức khiến đường trơn trượt đâu. Này, chúng ta đã dạo chơi tất cả những nơi chúng ta có thể dạo chơi trong phạm vi có thể đi xe đạp. Chúng ta có thể thấy nhiều hơn nếu đi ô tô. Ý tớ là, sẽ có vô số lựa chọn, ít nhất thì hãy ngồi lên xe đi. Vì tớ mà. Cứ ngồi thôi, còn tớ sẽ đứng cách xa, xa ở tận đây này, không gần chiếc xe tí nào, để cậu biết tớ không thể phục kích cậu và bắt đầu lái xe đi.”
Cô đứng cứng đờ bên vỉa hè. “Cậu không thể cứ ép mọi người làm những điều họ không muốn làm. Cậu cứ thế xông vào và tự tiện nói rằng chúng ta sẽ làm điều này, chúng ta sẽ làm điều kia, nhưng cậu không lắng nghe ai hết. Cậu không nghĩ cho bất cứ ai khác ngoài chính mình.”
“Thực ra, tớ đang nghĩ về việc cậu trốn tránh mãi trong căn phòng của cậu hay trên chiếc xe đạp màu cam ngu ngốc đó. Phải đi tới đây. Phải đi tới đó. Đi đây. Đi đó. Đi mãi mà quanh đi quẩn lại cậu chẳng đến được nơi nào mới mẻ hay nằm ngoài cái phạm vi năm, sáu cây số.”
“Có lẽ tớ thích cái phạm vi năm, sáu cây số đó.”
“Tớ không nghĩ thế. Sáng nay, bố mẹ cậu đã vẽ ra một bức tranh tuyệt vời về con người cậu ngày xưa. Violet ngày đó rất vui vẻ và có phần nổi loạn, mặc dù cô có gu âm nhạc thật kinh khủng. Giờ tất cả những gì tớ thấy là một người sợ đến mức không dám quay trở lại thế giới ngoài kia. Mọi người xung quanh cậu lúc này hay lúc khác sẽ nhẹ nhàng thúc cậu một cái, nhưng không bao giờ đủ mạnh bởi vì họ không muốn làm buồn lòng Violet Tội Nghiệp. Cậu cần được xô thật mạnh, chứ không phải chỉ thúc đẩy. Cậu cần phải nhảy lại lên con lạc đà đó. Nếu không cậu sẽ ở lại mãi trên gờ tường mà cậu đã tự tạo ra cho chính mình.”
Đột nhiên cô đi lướt qua tôi. Cô trèo vào trong xe và ngồi nhìn quanh một lượt. Mặc dù tôi đã cố dọn dẹp qua, phần giữa mặt táp lô vẫn đầy đầu mẩu bút chì và giấy vụn, tàn thuốc lá, một chiếc bật lửa, mấy chiếc gảy ghita. Có một cái chăn ở phía sau, và cả một cái gối, và tôi biết cô đã để ý thấy chúng qua cái nhìn cô ném về phía tôi.
“Ồ, thoải mái đi. Tớ không có kế hoạch quyến rũ cậu đâu. Nếu có cậu sẽ biết điều ngay. Thắt dây an toàn đi.” Cô cài khóa an toàn. “Giờ đóng cửa lại.” Tôi đứng trên bãi cỏ, tay khoanh trước ngực khi cô kéo cánh cửa đóng lại.
Rồi tôi đến bên ghế lái, mở cửa, và ngồi vào trong khi cô đang đọc mặt sau chiếc khăn ăn của một nơi có tên Quán Harlem Avenue.
“Ý cậu ra sao, Tia Cực Tím?”
Cô hít một hơi. Rồi thở ra. “Được rồi.”
Ban đầu tôi đi chậm, chưa đến ba mươi cây số một giờ trong khi xe lăn bánh qua khu phố nhà cô. Chúng tôi đi qua từng khối nhà một. Đến mỗi biển dừng xe và đèn giao thông, tôi nói, “Cậu thấy sao?”
“Tốt. Khá ổn.”
Tôi lái ra tới đường Quốc lộ và tăng tốc lên năm mươi lăm cây số một giờ.
“Thế này thì sao?”
“Tuyệt.”
“Còn bây giờ?”
“Đừng hỏi tớ nữa.”
Chúng tôi đi chậm đến nỗi các xe ô tô và xe tải đều phóng vượt qua chúng tôi, còi hú inh ỏi. Một thằng hét lên với chúng tôi từ cửa sổ xe nó và chĩa ngón tay thối về phía chúng tôi. Tôi phải vô cùng kiềm chế mới không đạp mạnh chân ga, nhưng rốt cuộc tôi cũng quen dần với việc đi chậm đủ để tất cả mọi người khác có thể bắt kịp.
Để đánh lạc hướng bản thân mình và cô, tôi nói với cô như thể chúng tôi đang đứng trên gờ tường tháp chuông. “Cả đời tớ tớ đã chạy hoặc nhanh hơn ba lần so với những người khác hoặc chậm hơn ba lần. Khi tớ còn nhỏ, tớ từng chạy như điên quanh phòng khách, hết vòng này đến vòng khác, cho đến khi trên thảm hằn rõ một đường tròn. Nó hằn sâu đến mức tớ bắt đầu chạy theo vòng tròn đấy, cho đến khi bố tớ tự tay xé toạc tấm thảm, cứ thế tay không xé toạc nó ra thôi. Ông không thay thảm mà để nguyên sàn bê tông nên những khoảng keo dính ở khắp mọi nơi, bên trên là các mẩu thảm còn sót lại.”
“Vậy làm đi. Đi nhanh lên.”
“Ồ không. Sáu mươi lăm cây số một giờ trên suốt cả hành trình, cưng ạ.” Nhưng tôi đã tăng tốc lên gần chín mươi. Ngay lúc này đây, tôi cảm thấy dễ chịu kinh khủng vì tôi đã đưa được Violet vào xe ô tô và bố tôi đang đi công tác ngoài thành phố, có nghĩa là không có Bữa Tối Gia Đình Bắt Buộc nào tối nay. “Nhân tiện đây, bố mẹ cậu thật tuyệt vời. về đường phụ huynh thì cậu may mắn lắm đấy đấy, Tia Cực Tím ạ.”
“Cảm ơn cậu.”
“Thế… Boy Parade. Cậu có phỏng vấn được họ không?”
Cô liếc xéo tôi một cái.
“Được rồi, kể cho tớ về vụ tai nạn đi.” Tôi không nghĩ cô sẽ kể, nhưng cô nhìn đăm đăm ra ngoài cửa sổ rồi bắt đầu nói.
“Tớ không nhớ được nhiều lắm. Tớ nhớ mình lên xe sau khi chúng tớ rời buổi tiệc. Chị ấy và anh Eli đã cãi nhau…”
“Eli Cross à?”
“Họ đã hẹn hò gần như suốt năm ngoái. Chị đã rất buồn, nhưng không cho tớ lái xe. Tớ là người đã bảo chị đi theo lối cầu Phố A.” Cô trầm hẳn xuống. “Tớ nhớ biển báo viết ‘Mặt cầu đóng băng trước khi vào đường cái’. Tớ nhớ xe bị trượt đi và Eleanor nói, ‘Chị không giữ lái được nữa.’ Tớ nhớ cái lúc chúng tớ bay qua không trung, và Eleanor đã hét lên. Sau đó, tất cả mọi thứ chỉ còn một màu đen. Tớ tỉnh dậy ba giờ sau đó trong bệnh viện.”
“Kể cho tớ về chị cậu đi.”
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ. “Chị ấy thông minh, bướng bỉnh, ủ dột, hài hước, ác ý khi mất bình tĩnh, ngọt ngào, luôn lo lắng cho những người chị yêu thương. Màu sắc yêu thích của chị là màu vàng. Chị luôn ủng hộ tớ, dù cho hai chị em thỉnh thoảng cũng cãi nhau. Tớ có thể nói với chị bất cứ điều gì, bởi vì Eleanor có một điểm rất hay là không phán xét người khác. Chị là người bạn tốt nhất của tớ.”
“Tớ chưa có người bạn nào như thế cả. Cảm giác ấy như thế nào?”
“Tớ không biết. Tớ đoán là ở cạnh họ cậu có thể được là chính mình, dù như thế có nghĩa là gì chăng nữa - có thể thể hiện ra cả những mặt tốt đẹp nhất và tồi tệ nhất của cậu. Và họ vẫn sẽ yêu cậu. Hai người có thể cãi nhau, nhưng ngay cả khi cậu nổi điên với họ, cậu biết họ sẽ không rời bỏ cậu.”
“Có thể tớ cần một người như thế.”
“Nghe này, tớ muốn nói rằng tớ rất tiếc về chuyện Roamer và mấy đứa đó.”
Giới hạn tốc độ là một trăm mười, nhưng tôi cố gắng dừng lại ở con số chín mươi lăm. “Đó không phải là lỗi của cậu. Mà tiếc nuối làm gì cho tốn thời gian. Cậu phải sống cuộc sống của cậu như thể cậu sẽ không bao giờ hối tiếc. Sẽ dễ hơn nhiều nếu ngay từ đầu ta chỉ làm những điều đúng đắn, như thế thì sẽ chẳng có gì phải xin lỗi cả.” Thật buồn cười khi tôi lại là người nói ra điều đó.
Công viên Thư viện Lưu động ở ngay ngoại thành Bartlett, trên một con đường quê nằm giữa những cánh đồng ngô. Bởi vì mặt đất bằng phẳng và hầu như chẳng có cây cối, những chiếc xe moóc nổi bật lên như những tòa nhà chọc trời. Tôi nhoài người về phía trước qua bánh lái. “Cái quái gì…?”
Violet cũng đang nhoài về phía trước, tay đặt trên bảng điều khiển. Khi tôi rời khỏi đường nhựa và rẽ vào lối đi rải sỏi, cô nói, “Nhà tớ từng làm thế này ở California, đôi khi bố mẹ tớ, Eleanor và tớ lại lên xe đi lùng tìm các hiệu sách. Mỗi người chọn một cuốn sách mình muốn tìm, và cả nhà sẽ không về cho đến khi mọi người đều đã tìm được sách của mình. Nhà tớ có thể ghé vào đến tám hay mười hiệu sách một ngày.”
Cô ra khỏi xe trước tôi và hướng về phía cái thư viện lưu động đầu tiên - một chiếc xe moóc Airstream từ thời những năm 1950 - nằm ở phía bên kia con đường rải sỏi và bên kia cánh đồng. Có bảy xe moóc tất cả, mỗi cái đều có nhãn hiệu, thiết kế và năm sản xuất khác nhau, và chúng xếp thành một hàng giữa cánh đồng ngô. Mỗi chiếc quảng cáo một loại sách riêng.
“Đây là một trong những điều tuyệt con mẹ nó vời nhất mà tớ từng thấy.” Tôi không biết liệu Violet có nghe thấy tôi nói gì không bởi cô đã đang leo lên cái xe moóc đầu tiên rồi.
“Coi chừng mồm miệng đấy, nhóc.” Một bàn tay chìa ra, và giờ tôi đang bắt lấy bàn tay đó, nó thuộc về một người phụ nữ thấp, tròn trịa có mái tóc nhuộm vàng, đôi mắt ấm áp và một khuôn mặt đầy nếp nhăn. “Faye Carnes.”
“Theodore Finch. Có phải cô là vị thiên tài đứng đằng sau tất cả những thứ này không?” Tôi hất đầu về phía dãy thư viện lưu động.
“Chính cô.” Cô bước đi, và tôi theo chân cô. Hạt ngừng dịch vụ thư viện lưu động vào những năm 80, và cô đã nói với chồng cô, ‘Chà, thật đáng tiếc. Thực sự rất đáng tiếc. Chuyện gì sẽ xảy ra với những xe moóc đó? Phải có người nào đó mua và duy trì hoạt động của chúng chứ.’ Thế là chúng ta đã làm như vậy. Lúc đầu, chúng ta tự lái xe xung quanh thị trấn, nhưng chồng cô, Franklin, chú ấy bị đau lưng, vì vậy chúng ta quyết định ‘trồng’ đám xe xuống, giống như trồng ngô, và để cho mọi người đến với chúng ta.”
Cô Carnes dẫn tôi đi từ xe moóc này đến xe moóc khác, và tôi leo vào khám phá từng chiếc một. Tôi giở qua những chồng sách bìa cứng và bìa mềm, tất cả chúng đều đã được người ta mở ra đọc nhiều lần. Tôi đang tìm kiếm một cuốn cụ thể, nhưng đến lúc này tôi vẫn chưa nhìn thấy nó.
Cô Carnes theo sau tôi sắp thẳng những cuốn sách, phủi bụi trên kệ, và kể với tôi về ông chồng Franklin, cô con gái Sara, và anh con trai Franklin Con, người đã phạm sai lầm khi kết hôn với một cô gái đến từ Kentucky, vì như thế có nghĩa là họ không bao giờ được gặp anh ta trừ dịp Giáng sinh. Cô nói nhiều, nhưng tôi thích cô.
Violet gặp chúng tôi tại xe moóc số sáu (sách thiếu nhi), tay cô ôm đầy các tác phẩm kinh điển. Cô chào cô Carnes và hỏi, “Làm thế nào để mượn sách ạ? Cháu có cần thẻ thư viện không ạ?”
“Cháu có thể mua hoặc mượn, nhưng dù chọn cách nào thì cháu cũng không cần phải có thẻ. Nếu cháu mượn, chúng ta tin cháu sẽ mang trả lại. Nếu cháu mua, chúng ta chỉ nhận tiền mặt.”
“Cháu muốn mua.” Violet gật đầu với tôi. “Cậu có thể lấy hộ tiền trong túi tớ không?”
Nhưng tôi rút ví của mình và đưa cô Carnes một tờ hai mươi đô, là tờ mệnh giá nhỏ nhất tôi có, và cô đếm số sách.
“Mỗi cuốn một đô la, nhân mười. Cô sẽ phải lên nhà để lấy tiền lẻ.” Cô bồ đi trước khi tôi kịp bảo cô giữ lấy tiền thừa.
Violet đặt đống sách xuống, và giờ tôi cùng cô khám phá từng xe moóc. Chúng tôi lấy thêm một vài cuốn vào đống sách, và thỉnh thoảng tôi bắt gặp ánh mắt của cô, cô đang mỉm cười với tôi. Đó là nụ cười khi ta đang nghĩ nhiều đến một người nào đó và cố gắng xác định xem ta cảm thấy thế nào về họ. Tôi mỉm cười với cô và cô quay đi.
Rồi cô Carnes trở lại, và chúng tôi tranh luận về chỗ tiền thừa - tôi muốn cô giữ lấy, còn cô thì muốn tôi nhận lại, cuối cùng tôi đành lấy lại tiền vì cô nhất quyết không chịu để bị thuyết phục. Tôi bê chồng sách lên xe trong khi cô nói chuyện với Violet. Tôi tìm thấy một tờ hai mươi nữa trong ví, và khi tôi trở lại dãy xe moóc, tôi lẻn vào chiếc đầu tiên rồi thả tờ hai mươi đô cùng chỗ tiền thừa vào máy tính tiền cũ nằm trên một cái quầy tạm bợ.
Một nhóm trẻ con đi đến nên chúng tôi chào tạm biệt cô Carnes. Khi chúng tôi rời đi, Violet nói, “Tuyệt thật.”
“Đúng thế, nhưng lần này không được tính là một lần dạo chơi đâu nhé.”
“Về lý mà nói thì đây là một địa điểm nữa, và chúng ta chỉ cần có thế.”
“Tớ xin lỗi. Dù tuyệt vời đến vậy, thực ra địa điểm này chẳng khác gì ở ngay trong sân sau nhà chúng ta, hoàn toàn nằm trong cái phạm vi an toàn năm-tới-sáu-cây-số của cậu. Hơn nữa, không phải chúng mình chỉ có chăm chăm đi cho xong để gạch đi các mục trong danh sách.”
Giờ cô đang đi trước tôi vài bước, giả vờ như tôi không tồn tại, nhưng không sao, tôi quen thế rồi, và có một điều cô không biết là hành động đó không làm tôi bối rối chút nào. Người ta hoặc nhìn thấy tôi hoặc là không. Tôi tự hỏi cái cảm giác đi bộ qua những con phố, an toàn, thoải mái và hòa vào với tất cả, thì sẽ như thế nào. Không ai quay đi, không ai nhìn chằm chằm, không ai chờ đợi và trông mong, lòng tự hỏi điều ngu ngốc, điên rồ tiếp theo bạn sẽ làm là gì.
Sau đó, tôi không thể kiềm chế được nữa mà bắt đầu chạy, và cảm giác thật tuyệt khi được thoát khỏi tốc độ đi chậm rãi thông thường của tất cả những người khác. Tôi thoát khỏi tâm trí mình, mà vì một số lý do, đang hình dung ra bản thân tôi đã chết ngoéo như các tác giả của những cuốn sách Violet đã chọn, lần này là ngủ vĩnh viễn, chôn sâu dưới hàng lớp đất và cả cánh đồng ngô. Tôi gần như có thể cảm thấy mặt đất đang đóng lại, không khí trở nên cũ kỹ và ẩm ướt, bóng tối đang đè xuống người tôi, và tôi phải há miệng để thở.
Trong chớp mắt, Violet vụt qua tôi, tóc cô chấp chới bay phía sau như một chiếc diều, bắt lấy ánh nắng và chuyển thành màu vàng kim ở đuôi tóc. Tôi chìm rất sâu vào đầu óc mình, chấp nhận những suy nghĩ, để cho chúng tràn đến, tới mức lúc đầu tôi còn không chắc đó là cô, nhưng sau đó tôi chạy nước rút để bắt kịp cô, rồi chạy song song bên cô, giữ cho tốc độ của tôi bằng với của cô. Cô lại tăng tốc, và chúng tôi chạy thật lực, thật nhanh, tới mức tôi chỉ chực chờ bay lên khỏi mặt đất. Đây là bí mật của tôi - bất cứ lúc nào tôi cũng đều có thể bay mất. Tất cả mọi người trên trái đất trừ tôi - và bây giờ có thêm cả Violet - đều chuyển động một cách chậm chạp, như thể họ đang ngập trong bùn. Chúng tôi nhanh hơn tất cả bọn họ.
Và rồi chúng tôi đã tới xe, Violet nhìn tôi như muốn nói. “Chịu thua chưa.” Tôi tự nhủ là mình đã cố ý để cô thắng, nhưng quả thực cô đã thắng rất công bằng.
Sau khi lên xe và khởi động động cơ, tôi quăng cho cô cuốn sổ, cuốn chúng tôi đang dùng để ghi lại những chuyến dạo chơi của mình, và nói, “Hãy ghi chép lại trước khi chúng ta kịp quên đi bất cứ điều gì.”
“Tớ tưởng chuyến này không tính chứ.” Nhưng cô đã lật qua các trang giấy.
“Giúp tớ đi. Ồ, với cả chúng ta đang tới một điểm nữa trên đường về nhà.”
Khi cô ngẩng đầu lên giữa lúc đang ghi chép, chúng tôi đã rời con đường rải sỏi và đang đi dọc con đường nhựa. “Mãi để ý mấy cuốn sách, tớ quên để lại thứ gì đó rồi.”
“Không sao. Tớ làm rồi.”