Những Ngày Tươi Đẹp

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Finch Vẫn Ngày 15

❊ ❊ ❊

Vẫn ngày 15

Trên đường trở về nhà Violet, tôi nghĩ ra văn bia trên mộ cho những người chúng tôi quen: Amanda Monk (Tôi nông cạn như con lạch khô nước rẽ nhánh từ sông Whitewater), Roamer (Kế hoạch của tôi là trở thành thằng khốn nạn vĩ đại nhất mà tôi có thể - và tôi đã làm được), thầy Black (Tới kiếp sau, tôi muốn nghỉ ngơi, tránh xa trẻ con, và được trả lương cao).

Đến giờ cô vẫn yên lặng, nhưng tôi biết cô đang lắng nghe, chủ yếu là bởi không có ai khác xung quanh ngoài tôi. “Trên bia mộ của cậu sẽ khắc gì, Tia Cực Tím?”

“Tớ không chắc.” Cô nghiêng đầu và nhìn về phía xa xăm đằng trước như thể cô sẽ tìm thấy câu trả lời ở đó. “Thế còn mộ của cậu?” Giọng cô nghe như đang trôi dần ra xa, như thể cô đang ở một nơi khác.

Tôi thậm chí không cần phải suy nghĩ. “Theodore Finch, trong hành trình tìm kiếm Bản Tuyên Ngôn Vĩ Đại”

Cô ném cho tôi một cái nhìn sắc lẹm, và tôi có thể thấy cô lại hiện hữu và tồn tại ở đây. “Tớ không biết điều đó có nghĩa là gì.”

“Nó có nghĩa là ‘sự thúc giục được tồn tại, được có ý nghĩa, và, nếu phải chết, được chết anh dũng, giữa những lời tán tụng - nói tóm lại, được để lại một ký ức nơi người còn sống.’”

Cô yên lặng như thể đang cân nhắc điều này. “Thế cậu đã ở đâu hôm thứ Sáu? Tại sao cậu không đi học?”

“Tớ thỉnh thoảng bị đau đầu. Không có gì nghiêm trọng.” Đây không hoàn toàn là lời nói dối, bởi vì những cơn đau đầu là một phần trong những gì xảy ra. Kiểu như bộ não của tôi vận hành nhanh đến mức nó không thể theo kịp chính bản thân nó. Từ ngữ. Màu sắc. Âm thanh. Đôi khi tất cả mọi thứ khác chìm đi và chỉ còn lại tôi với âm thanh. Tôi có thể nghe thấy tất cả mọi thứ, nhưng không chỉ mỗi nghe thấy chúng - tôi còn có thể cảm thấy chúng nữa. Nhưng rồi tất cả ập đến cùng một lúc - âm thanh biến thành ánh sáng, còn ánh sáng trở nên quá chói chang, và dường như xẻ tôi ra làm đôi, rồi sau đó đến cơn đau đầu. Nhưng không phải tôi chỉ cảm thấy cơn đau đầu, tôi còn có thể nhìn thấy nó, như thể nó được tạo thành bồi cả triệu sắc màu, tất thảy đều chói lóa. Khi tôi cố miêu tả nó cho Kate một lần nọ, chị nói, “Em có thể cảm ơn bố về chuyện đó. Nếu bố không lấy đầu em làm bao cát tập đấm thì có lẽ em sẽ không bị như vậy đâu.”

Nhưng không phải thế. Tôi thích nghĩ rằng màu sắc và âm thanh và từ ngữ không có gì liên quan tới ông, rằng tất cả chúng đều là từ tôi và cái bộ óc tuyệt vời, phức tạp, rầm rì, rền rĩ, lúc lên lúc xuống, và thần thánh của chính tôi.

Violet nói, “Giờ cậu đã ổn chưa?” Tóc cô tung bay còn đôi má cô ửng đỏ. Cho dù cô có thích điều này hay không, trông cô có vẻ hạnh phúc.

Tôi nhìn cô một lúc lâu. Tôi hiểu rõ cuộc sống, đủ để biết ta không thể chắc chắn rằng mọi thứ sẽ bất biến và luôn bên ta, dù ta có muốn thế bao nhiêu chăng nữa. Ta không thể ngăn người khác qua đời. Ta không thể ngăn họ ra đi. Ta cũng không thể ngăn chính mình ra đi. Tôi biết bản thân mình đủ rõ để biết rằng không ai khác có thể giữ cho ta tỉnh táo hoặc ngăn ta chìm vào giấc ngủ. Tất cả phụ thuộc vào tôi. Nhưng chao ôi, tôi thích cô gái này.

“Rồi,” tôi nói. “Tớ nghĩ tớ ổn rồi.”

Tới nhà, tôi mở hòm thư thoại trên điện thoại cố định, Kate và tôi thỉnh thoảng lại kiểm tra mỗi khi chúng tôi nhớ ra, và có một tin nhắn từ thầy Embryo. Chết tiệt. Chết tiệt. Chết tiệt. Chết tiệt. Thầy gọi vào thứ Sáu vì tôi đã không đến buổi tư vấn của chúng tôi và thầy muốn biết tôi ở nơi quái quỷ nào, đặc biệt là bởi vì dường như thầy đã đọc bài báo trên Chuyện phiếm Bartlett, và thầy biết - hoặc nghĩ rằng thầy biết - tôi đã có ý định gì trên gờ tường đó. Lạc quan mà nói, tôi đã vượt qua vụ xét nghiệm ma túy. Tôi xóa lời nhắn và tự nhủ thứ Hai sẽ đi học sớm để dàn hòa với thầy.

Rồi tôi đi lên phòng, leo lên ghế, và nghiên cứu cơ chế treo cổ. Vấn đề là tôi quá cao mà trần nhà thì quá thấp. Tầng hầm luôn là một lựa chọn, nhưng không ai xuống đó bao giờ, và có thể mất đến vài tuần, thậm chí vài tháng, mẹ và chị em tôi mới tìm thấy tôi.

Một sự thật thú vị: Treo cổ là phương pháp được sử dụng thường xuyên nhất trong các vụ tự tử ở Vương quốc Anh bởi, theo các nhà nghiên cứu, treo cổ được xem là vừa nhanh chóng vừa dễ dàng. Tuy nhiên độ dài của sợi dây phải được căn chỉnh sao cho phù hợp với cân nặng của người đó; nếu không thì cái chết sẽ không hề nhanh chóng mà cũng chẳng dễ dàng. Một sự thật thú vị khác: thuật ngữ hiện đại của biện pháp tử hình bằng treo cổ là Cú Rơi Dài.

Đó chính xác là cảm giác khi tôi ngủ. Đó là một cú rơi dài từ trạng thái Thức và có thể xảy ra hết sức đột ngột. Mọi thứ đơn giản là… dừng lại.

Nhưng đôi khi có những cảnh báo. Âm thanh, tất nhiên, và những cơn nhức đầu, nhưng tôi cũng đã học cách nhìn ra những dấu hiệu như sự thay đổi trong không gian, cụ thể là cách ta nhìn thấy khoảng không ấy, hay cảm xúc mà nó đem lại. Hành lang trường là một thách thức - quá nhiều người đi theo quá nhiều hướng, chẳng khác gì một ngã tư đông đúc. Phòng thể chất của trường còn tệ hơn bởi vì ta bị nhồi chặt giữa một đám người và tất cả mọi người đều la hét, và ta có thể bị mắc kẹt trong đó.

Một lần nọ tôi đã phạm sai lầm khi nói về chuyện này. Vài năm trước đây, tôi hỏi Gabe Romero, người khi ấy là bạn tốt của tôi, rằng liệu nó có thể cảm nhận âm thanh và nhìn thấy những cơn đau đầu, liệu không gian xung quanh nó có bao giờ co dãn, liệu nó có bao giờ tự hỏi điều gì sẽ xảy ra nếu nó lao đầu vào một chiếc xe ô tô hoặc tàu hỏa hoặc xe buýt, liệu nó có nghĩ rằng làm vậy sẽ giúp ta thoát khỏi những âm thanh, những cơn đau đầu. Tôi rủ nó thử làm thế cùng tôi, chỉ để thử xem thế nào, bởi trong sâu thẳm, tôi có cảm giác rằng tôi không có thật, nghĩa là tôi hoàn toàn bất bại, còn nó đã về nhà và kể với bố mẹ nó, họ kể với giáo viên của tôi, thầy lại kể với thầy hiệu trưởng, thầy hiệu trưởng lại kể với bố mẹ tôi, những người đã nói với tôi rằng, Có thật thế không, Theodore? Con bịa chuyện với bạn bè con à? Ngày hôm sau chuyện bay ra khắp trường, và tôi chính thức trở thành Theodore Lập Dị. Một năm sau đó, quần áo tôi trở nên chật chội bởi, hóa ra, cao vượt lên ba mươi lăm phân chỉ trong một mùa hè thật dễ dàng. Vượt ra khỏi định kiến mới khó.

Đó là lý do tại sao ta được lợi khi cố tỏ ra giống người khác, ngay cả khi ta luôn luôn biết ta khác biệt. Đó là lỗi của chính mày, tôi tự nhủ sau đó - lỗi của tôi là tôi không thể bình thường, lỗi của tôi là tôi không thể như Roamer hay Ryan hay Charlie hay những thằng khác. Đó là lỗi của chính mày, tôi nói với bản thân mình lúc này.

Khi đang ngồi trên ghế, tôi thử tưởng tượng ra rằng trạng thái Ngủ đang đến. Khi ta là đứa khét tiếng và bất bại, thật khó để hình dung ra được mình ở bất cứ trạng thái nào khác ngoài tỉnh táo, nhưng tôi ép bản thân phải tập trung bởi vì chuyện này rất quan trọng - đây là vấn đề sống còn.

Không gian càng nhỏ thì càng tốt, mà phòng của tôi lại rộng. Nhưng có lẽ tôi có thể chia đôi nó bằng cách dịch chuyển kệ sách và tủ quần áo. Tôi nhặt tấm thảm lên và bắt đầu đẩy mọi thứ vào vị trí. Không ai xuất hiện để hỏi xem tôi đang làm cái quái gì, mặc dù tôi biết mẹ và Decca và Kate, nếu chị ở nhà, hẳn phải nghe thấy tiếng cái tủ bị kéo lê trên sàn.

Tôi tự hỏi cần một sự kiện lớn cỡ nào thì họ mới vào đây - một vụ nổ bom? Một vụ nổ hạt nhân? Tôi cô nhớ xem lần cuối bất kỳ ai trong số họ ở trong phòng tôi là khi nào, và lần duy nhất tôi có thể nhớ được đó là vào bốn năm trước khi tôi bị cúm nặng, một cơn cúm thật sự. Ngay cả khi đó, cũng chỉ có Kate lên chăm sóc tôi.

Nguyễn Thùy Dung —★— NHỮNG NGÀY TƯƠI ĐẸP ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hội Nhà Văn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jennifer Niven

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.