Ngày 16 và 17
Để bù cho việc vắng mặt hôm thứ Sáu, tôi quyết định kể cho thầy Embryo về Violet. Tôi không nhắc đến tên cô, nhưng tôi phải kể một điều gì đó cho một người nào đó khác ngoài Charlie hay Brenda, những đứa chỉ hỏi liệu tôi đã lên giường với cô chưa hay nhắc tôi về cú đá đít Ryan Cross sẽ tặng tôi nếu dám tán tỉnh Violet.
Tuy vậy, đầu tiên, thầy Embryo vẫn phải hỏi liệu tôi có cố làm mình bị tổn thương không. Tuần nào chúng tôi cũng phải theo trình tự này, và nó diễn ra đại loại như sau:
Thầy Embryo: Em có cố làm tổn thương bản thân từ lần gần nhất thầy gặp em không?
Tôi: Không, thưa thầy.
Thầy Embryo: Em có nghĩ đến chuyện làm tổn thương mình không?
Tôi: Không, thưa thầy.
Từ kinh nghiệm đau thương của mình, tôi đã học được rằng tốt nhất là không nói về những gì ta đang thực sự suy nghĩ. Nếu ta không nói gì, họ sẽ cho rằng ta không nghĩ gì ngoài những gì ta cho họ thấy.
Thầy Embryo: Em đang giỡn thầy đấy hả, con trai?
Tôi: Liệu em có đi giỡn một người nắm quyền hành như thầy không?
Bởi thầy vẫn chưa kiếm đâu ra được khiếu hài hước, thầy nheo mắt nhìn tôi và nói: “Thầy hy vọng là không.”
Rồi thầy quyết định phá vỡ trình tự quen thuộc. “Thầy biết về bài báo trong tờ Chuyện phiếm Bartlett rồi đấy.”
Tôi thực sự đã ngồi im re một vài giây. Cuối cùng tôi nói, “Thầy không thể luôn luôn tin vào những gì mình đọc, thưa thầy.” Tôi buột miệng nói, đầy trêu ngươi. Tôi quyết định bỏ sắc thái mỉa mai đi và thử lại. Có lẽ vì thầy đã khiến tôi bối rối. Hoặc có lẽ là bởi vì thầy lo cho tôi và thầy có ý tốt, chưa kể thầy là một trong số ít những người lớn trong cuộc đời tôi thật sự quan tâm đến tôi. “Thật đấy ạ.” Giọng tôi thực sự run rẩy, làm cả hai chúng tôi đều thấy rõ là bài báo ngu ngốc đó làm tôi phiền muộn hơn những gì tôi thể hiện.
Sau khi đoạn trao đổi trên kết thúc, tôi dành thời gian còn lại chứng minh cho thầy là hãy còn bao nhiêu thứ khiến đời tôi vẫn đáng sống. Hôm nay là ngày đầu tiên tôi kể về Violet.
“Thực sự là có một cô gái này. Hãy gọi cô ấy là Lizzy ạ.” Elizabeth Meade là trưởng câu lạc bộ tết dây nghệ thuật. Cô rất tốt bụng, tôi không nghĩ rằng cô sẽ thấy phiền nếu tôi mượn tên cô để bảo vệ sự riêng tư của mình. “Cô ấy và em đã trở nên gần như thân thiết, và điều đó làm cho em rất, rất hạnh phúc. Hạnh phúc theo kiểu ngớ ngẩn. Kiểu hạnh-phúc-đến-nỗi-bạn-bè-em-không-thể-chịu-được-khi-ở-cạnh-em ấy.”
Thầy nhìn tôi như thể đang cố lý giải góc nhìn của tôi. Tôi kể tiếp về Lizzy, về việc chúng tôi hạnh phúc thế nào, về việc tất cả những gì tôi muốn làm là ngày nào cũng được hạnh phúc về việc tôi đang hạnh phúc như thế nào, mà điều này hoàn toàn có thật, nhưng cuối cùng thầy nói, “Đủ rồi. Tôi hiểu rồi. Cô ‘Lizzy’ này có phải là cô gái trong bài báo không?” Thầy chỉ vào tên cô. “Cô gái đã ngăn em nhảy ra khỏi gờ tường ấy?”
“Có thể.” Tôi tự hỏi liệu thầy có tin nếu tôi nói với thầy rằng thực ra mọi chuyện xảy ra hoàn toàn ngược lại.
“Chỉ cần em cẩn thận thôi.”
Không, không, không, thầy Embryo, tôi những muốn nói. Thật đáng thất vọng, thầy đáng lẽ phải là người biết nên nói điều gì tử tế hơn cái câu thầy vừa thốt ra, khi một người nào đó đang rất hạnh phúc. “Chỉ cần em cẩn thận thôi” ngụ ý rằng tất cả chuyện này rồi sẽ kết thúc, có thể chỉ trong một giờ, có thể trong ba năm, nhưng chắc chắn nó sẽ kết thúc. Thầy có mất gì đâu khi nói, đại khái như, Tôi thật sự mừng cho em, Theodore. Chúc mừng em đã tìm được người làm cho em cảm thấy vui như vậy.
“Thầy biết không, thầy chỉ cần nói chúc mừng và dừng lại ở đó.”
“Chúc mừng em.” Nhưng đã quá muộn. Thầy đã nói ra mất rồi nên giờ cái câu “Chỉ cần em cẩn thận thôi” đã khắc sâu vào đầu óc tôi và sẽ không bao giờ biến mất. Tôi cố bảo nó rằng có thể thầy chỉ muốn nói là “Chỉ cần em cẩn thận khi quan hệ. Hãy sử dụng bao cao su,” nhưng thay vì thế, bởi, bạn biết đó, nó là một bộ óc, và do đó nó có suy nghĩ riêng của nó, nó bắt đầu nghĩ đến đủ mọi cách mà Violet Markey có thể làm tan vỡ trái tim tôi.
Tôi mân mê chỗ ai đó đã rạch ba đường trên tay vịn ghế. Tôi tự hỏi ai đã làm vậy và bằng cách nào khi tôi mân mê mân mê mân mê và cố gắng khiến bộ óc mình lắng xuống bằng cách nghĩ ra bài văn bia cho thầy Embyo. Khi làm thế không có tác dụng, tôi bịa ra một cái cho mẹ (Tôi đã là một người vợ và vẫn còn là một người mẹ, tuy nhiên đừng hỏi tôi các con tôi đang ở đâu) và bố (Sự thay đổi duy nhất tôi tin tưởng đó là thoát khỏi vợ con và bắt đầu lại với một người khác).
Thầy Embryo nói, “Hãy bàn về kỳ thi SAT. Em được 2280 điểm.” Thầy có vẻ ngạc nhiên và bị ấn tượng mạnh tới nỗi tôi muốn nói, Ồ thế thì sao? Mẹ kiếp thầy, thầy Embryo.
Sự thật là, tôi thi cử rất ổn. Tôi luôn thế. Tôi nói, “Nói chúc mừng cũng sẽ thích hợp trong trường hợp này.”
Thầy rướn người về phía trước như thể không nghe thấy tôi. “Em định học trường đại học nào?”
“Em chưa chắc chắn.”
“Em không thấy rằng đã đến lúc nghĩ một chút về tương lai sao?”
Tôi có nghĩ về tương lai. Ví dụ như nghĩ về việc tôi sẽ gặp Violet lát nữa.
“Em có nghĩ về nó,” tôi nói. “Em đang nghĩ về nó ngay lúc này.”
Thầy thở dài và đóng hồ sơ của tôi lại. “Thầy sẽ gặp em vào thứ Sáu. Nếu em cằn bất cứ điều gì, hãy gọi thầy.”
Vì Barlett là một ngôi truờng khổng lồ với số lượng học sinh khổng lồ, tôi không gặp Violet thường xuyên như bạn nghĩ. Tiết học duy nhất chúng tôi học chung là Địa lý Hoa Kỳ. Khi tôi ở tầng hầm thì cô ở trên tầng ba, khi tôi ở trong phòng thể chất thì cô ở tận phía bên kia trường, trong khán phòng giao hưởng, khi tôi học môn Khoa học thì cô học tiếng Tây Ban Nha.
Tới thứ Ba, tôi nghĩ thôi kệ mẹ nó đi và hãy đến gặp cô sau từng tiết học một để có thể đi cùng cô tới lớp tiếp theo*. Điều này đôi khi có nghĩa là phải chạy từ đầu này đến đầu kia tòa nhà, nhưng mỗi bước chân đều xứng đáng. Chân tôi dài, vì vậy tôi có thể đi được rất xa, ngay cả khi tôi có phải lượn trái lượn phải tránh mọi người hay đôi khi là phải nhảy qua đầu họ. Chuyện này dễ thôi vì họ di chuyển rất chậm, như một bầy thây ma hay bầy sên.
•
Học sinh trung học ở một số trường của Mỹ không học theo đơn vị lớp cố định, mà học theo các môn tự đăng ký. Do đó học sinh không học tại một phòng có định, mà di chuyển đến các phòng có môn mà mình đăng ký để học.
“Xin chào, tất cả các bạn!” Tôi vừa chạy vừa hét. “Hôm nay là một ngày đẹp trời! Một ngày hoàn hảo! Một ngày đầy khả năng!” Họ bơ phờ đến nỗi hầu như không buồn ngẩng lên nhìn tôi.
Lần đầu tiên tôi tới gặp Violet, cô đang đi bộ với bạn mình là Shelby Padgett. Lần thứ hai, cô nói, “Lại nữa à Finch?” Thật khó mà nói gặp tôi cô thấy vui hay xấu hổ, hay cả hai. Lần thứ ba, cô nói, “Cậu không bị muộn giờ à?”
“Điều tệ nhất họ có thể làm là gì?” Tôi nắm tay cô và kéo cô lóc cóc chạy theo. “Cho qua nhờ, mọi người ơi! Tránh đường nào!”
Sau khi tiễn cô đến lớp Văn học Nga, tôi chạy bộ xuống cầu thang, rồi lại xuống nhiều bậc thang nữa và qua sảnh chính, nơi tôi đâm sầm vào thầy hiệu trưởng Wertz, người muốn biết tôi nghĩ mình đang làm gì bên ngoài lớp học, hả cậu nhóc, và tại sao tôi lại chạy như thể kẻ thù đang bám sát nút sau lưng.
“Em chỉ đang đi tuần tra thôi, thưa thầy. Thời nay không có gì là quá an toàn cả. Em chắc chắn thầy đã đọc về những vụ xâm phạm an ninh tại Rushville và New Castle. Thiết bị máy tính bị đánh cắp, sách thư viện bị phá hỏng, tiền bị trộm từ phòng lễ tân, mà tất cả đều giữa ban ngày ban mặt, ngay trước mũi họ.”
Tôi đang bịa chuyện, nhưng rõ ràng thầy không biết điều đó. “Về lớp đi,” thầy nói với tôi. “Và đừng để tôi bắt gặp em lần nữa. Tôi có cần phải nhắc em là em đang trong thời gian quản thúc không?”
“Không, thưa thầy.” Tôi làm bộ thong dong bước về một hướng khác, nhưng khi tiếng chuông tiếp theo vang lên, tôi lại phóng ra ngoài sảnh và lên cầu thang như thể tôi đang phải bỏng.
Những người đầu tiên tôi nhìn thấy là Amanda, Roamer và Ryan, và tôi phạm sai lầm khi vô tình đâm vào Roamer, khiến nó va vào Amanda. Các thứ trong túi xách tay của Amanda vung vãi khắp sàn hành lang, và nó bắt đầu la hét. Trước khi Ryan và Roamer có thể tẩn cho tôi răng lợi lẫn lộn, tôi chạy nước rút, cố tăng khoảng cách càng cao càng tốt. Tôi rồi sẽ phải trả giá cho vụ này sau, nhưng ngay bây giờ tôi không quan tâm.
Lần này Violet đang đợi tôi. Khi tôi cúi gập người xuống, thở hổn hển, cô nói, “Tại sao cậu làm thế này?” Và tôi có thể thấy cô không vui cũng chẳng xấu hổ, cô đang tức giận.
“Chạy thôi kẻo cậu trễ giờ bây giờ.”
“Tớ không chạy đi đâu hết.”
“Vậy thì tớ chịu rồi.”
“Ôi trời ơi. Cậu làm tớ phát điên mất thôi, Finch ạ.” Tôi rướn tới trước, và cô lùi lại, dựa vào tủ khóa.
Đôi mắt cô vẫn đảo khắp nơi như cô đang sợ một người nào đó có thể thấy Violet Markey và Theodore Finch ở cùng nhau. Chúa đã ngăn Ryan Cross đi qua và hiểu nhầm sự việc. Tôi tự hỏi cô sẽ nói gì với nó - Không phải như những gì anh trông thấy đâu. Theodore Lập Dị đang quấy rối em. Hắn không để em yên.
“Thật vui vì tớ có thể trả ơn cậu.” Bây giờ thì đến lượt tôi tức giận. Tôi chống một tay lên ngăn tủ phía sau cô. “Cậu biết không, cậu thân thiện hơn rất nhiều khi chúng ta chỉ có hai đứa và xung quanh không có ai để mà nhìn thấy chúng ta đi cùng nhau.”
“Có lẽ thế, nếu cậu không chạy dọc các hành lang và hét vào từng người một. Tớ không hiểu liệu cậu làm tất cả những điều này vì người ta cho đó là tính cách của cậu hay vì đó là con người tự nhiên của cậu.”
“Cậu nghĩ thế nào?” Môi tôi cách môi cô chỉ vài phân, và tôi nghĩ cô sẽ tát tôi hay đẩy tôi ra, nhưng rồi cô nhắm mắt lại, và đó là lúc tôi biết - tôi đã qua được vòng gửi xe.
Được rồi, tôi nghĩ. Một bước ngoặt thú vị. Nhưng trước khi tôi kịp làm gì, một người nào đó đã túm cổ áo tôi và kéo tôi lại. Thầy Kappel, huấn luyện viên bóng chày, nói, “Vào lớp ngay, Finch. Em cũng thế.” Thầy hất đầu về phía Violet. “Và hết giờ cả hai đứa ở lại chịu phạt cho tôi.”
Sau giờ học, cô bước vào phòng thầy Stohler và thậm chí không thèm nhìn tôi. Thầy Stohler nói, “Tôi nghĩ đúng là cái gì cũng có lần đầu tiên. Chúng tôi rất hân hạnh được đồng hành cùng em, em Markey ạ. Nhờ đâu mà chúng tôi được hân hạnh thế này?”
“Nhờ cậu ấy,” cô nói, đoạn hất đầu về phía tôi. Cô chọn chỗ ở hàng đầu tiên, xa chỗ tôi ngồi nhất có thể.