Cứ bốn mươi giây lại có một người tự tử trên thế giới. Cứ bốn mươi giây lại có ai đó bị bỏ lại phía sau, đối mặt với sự mất mát.
Rất lâu trước khi tôi ra đời, cụ tôi mất do tự cướp cò súng. Ông tôi, người con lớn nhất của cụ, khi ấy mới có mười ba tuổi. Không ai biết vụ việc chỉ là một tai nạn hay là một vụ tự tử - và vì sống ở một thị trấn nhỏ miền Nam, ông tôi, cụ bà và các em gái ông chưa từng nói về chuyện ấy. Những cái chết này đã ảnh hưởng tới gia đình tôi suốt nhiều thế hệ.
Nhiều năm trước, một người con trai tôi biết và yêu mến đã tước đi mạng sống của chính mình. Tôi chính là người phát hiện ra thi thể cậu ấy. Ký ức này là thứ tôi không muốn nhắc tới, thậm chí cả với những người thân thiết nhất bên cạnh tôi. Tới ngày hôm nay, nhiều người bạn và người thân trong gia đình tôi vẫn không biết nhiều về nó. Trong một khoảng thời gian dài, ký ức ấy quá đau đớn để nhắc tới, chứ chưa nói gì đến bàn luận, nhưng nói về những gì đã xảy ra là một việc cần thiết.
Trong Những ngày tươi đẹp, Finch lo lắng rất nhiều về những thứ nhãn mác xã hội gắn cho mỗi người. Không may mắn thay, tự tử và bệnh tâm thần vẫn thường được đón nhận bởi sự ác cảm nơi người khác. Khi cụ tôi mất, người ta bàn tán sau lưng gia đình tôi. Dù người vợ góa và ba người con của cụ chẳng bao giờ nói về chuyện đã xảy ra ngày hôm ấy, họ vẫn thầm cảm thấy bị soi xét, đánh giá, và phần nào bị tẩy chay. Bố tôi mất vì ung thư, và một năm trước đó, một người bạn của tôi tự tử. Cả hai người họ đều mang bệnh vào cùng một thời điểm, và cả hai mất cách nhau chỉ mười bốn tháng, nhưng phản ứng trước căn bệnh và cái chết của họ thì khác xa nhau. Hiếm có ai mang hoa tới cho người tự tước đi mạng sống của chính mình.
Chỉ khi sáng tác cuốn sách này tôi mới nhận ra thứ nhãn mác được gắn cho tôi - Người Sống Sót Sau Tự Tử, hay Người Thoát Khỏi Tự Sát. May thay, có vô số bàn tay đã giúp tôi hiểu thấu sự kiện thảm khốc này cũng như hiểu rõ nó đã có ảnh hưởng tới tôi như thế nào, cũng như có vô số bàn tay có thể trợ giúp bất cứ ai, dù là thanh thiếu niên hay người lớn, đang vật lộn với những cảm xúc bất ổn, chứng trầm cảm, tâm trạng lo lắng bồn chồn, tâm lý bất ổn, hay đang có ý muốn tự tử.
Bệnh tâm lý và bệnh tâm thần thường không được chẩn đoán vì người bệnh ngại nói ra, hoặc bởi vì những người thân yêu quanh họ hoặc không nhận biết được, hoặc cố tình bỏ qua những dấu hiệu bệnh lý. Theo tổ chức Sức khỏe Tâm thần Hoa Kỳ, khoảng 2,5 triệu người Mỹ được ghi nhận là mắc chứng rối loạn lưỡng cực, nhưng con số thực còn cao hơn thế hai đến ba lần. Có tới 80 phần trăm người mắc bệnh không được chẩn đoán hoặc bị chẩn đoán nhầm.
Nếu bạn nghĩ có điều gì không ổn, hãy nói ra.
Bạn không đơn độc.
Bạn không có lỗi.
Ở ngoài kia luôn có người sẵn sàng giúp đỡ bạn.