Những Ngày Tươi Đẹp

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Violet 135, 134, 133 Ngày Nữa

❊ ❊ ❊

135, 134, 133 ngày nữa

Finch không đến trường một tuần rồi. Có đứa nói cậu bị đình chỉ, đứa khác nói cậu bị sốc thuốc rồi bị tống đi cai nghiện. Tin đồn lan truyền theo cách cổ điển - qua lời thì thầm và tin nhắn - bởi thầy hiệu trưởng Wertz đã phát hiện ra tờ Chuyện phiếm Bartlett và xóa sổ tờ báo.

Thứ Tư. Tiết đầu tiên. Để ăn mừng sự sụp đổ của tờ Chuyện phiếm, Jordan Gripenwaldt phân phát kẹo khắp nơi. Troy Satterfield nhét hai cái kẹo mút vào miệng và nói qua khóe môi, “Bạn trai mày đâu, Violet? Chẳng phải mày nên canh chừng không nó sẽ tự tử mất à?” Nó và bạn bè nó phá ra cười. Trước khi tôi kịp nói bất cứ điều gì, Jordan giật hai cái kẹo mút ra khỏi miệng nó và ném vào thùng rác.

Tới thứ Năm, tôi thấy Charlie Donahue ở bãi đậu xe sau tiết cuối. Tôi nói với cậu ta rằng tôi đang làm chung bài tập nhóm với Finch và rằng cậu đã không liên lạc với tôi vài ngày rồi. Tôi không hỏi liệu tin đồn có thật không, dù rất muốn.

Charlie quăng sách của mình ra ghế sau xe. “Nó là thế đấy. Nó đến và đi khi nó muốn mà.” Cậu ta cởi áo khoác ra rồi ném lên trên đống sách. “Rồi cậu sẽ nhận ra nó là một con cu già ủ ê.”

Brenda Shank-Kravitz đi qua chúng tôi và mở cửa phụ. Trước khi vào xe, nó nói với tôi, “Kính đẹp đấy. Tôi nhận ra nó thực sự không có ý gì khác.

“Cảm ơn. Của chị gái tao đấy.”

Trông nó như thể đang tiêu hóa thông tin này, rồi nó gật đầu đồng tình.

Sáng hôm sau, trên đường đến tiết thứ ba, tôi thấy cậu ngoài hành lang - Theodore Finch - có điều trông cậu khác hẳn. Đầu tiên, cậu đội một chiếc mũ len màu đỏ sờn rách, áo len đen rộng thùng thình, quần bò, giày thể thao, và găng tay không ngón màu đen. Finch Vô Gia Cư, tôi nghĩ. Finch Biếng Nhác. Cậu đang tựa vào tủ khóa, một chân co lên, nói chuyện với Chameli Belk-Gupta, một đứa con gái năm nhất thuộc đội kịch. Cậu dường như không nhận ra tôi khi tôi đi qua.

Tới tiết ba, tôi treo túi lên ghế và lấy ra cuốn Giải tích. Thầy Heaton nói, “Ta bắt đầu bằng việc chữa bài tập về nhà nhé,” nhưng thầy chưa nói hết câu thì chuông báo cháy bắt đầu kêu ầm ĩ. Tôi thu đồ của mình rồi chạy theo mọi người ra ngoài.

Ai đó phía sau tôi nói, “Gặp tớ ngoài bãi đậu xe học sinh.” Tôi quay lại, và Finch đang đứng đó, tay đút túi. Cậu bỏ đi như thể cậu vô hình và xung quanh chúng tôi không hề có các giáo viên và nhân viên trường, bao gồm cả thầy hiệu trưởng Wertz đang gào ầm lên vào điện thoại của mình.

Tôi chần chừ rồi bắt đầu chạy, cặp nẩy bên hông. Tôi sợ chết khiếp rằng một người nào đó sẽ chạy theo tôi, nhưng đã quá muộn để quay trở lại bởi tôi đã chạy mất rồi. Tôi chạy cho đến khi bắt kịp Finch, rồi chúng tôi chạy nhanh hơn, và không có ai hét lên bắt chúng tôi dừng lại, quay về mau. Tôi cảm thấy sợ hãi, nhưng tự do.

Chúng tôi chạy thục mạng qua đại lộ trước cổng trường, và dọc theo hàng cây nằm xen giữa bãi đậu xe chính với dòng sông chia đôi thành phố. Khi chúng tôi dừng lại nghỉ giữa hàng cây đó, Finch nắm lấy tay tôi.

“Chúng ta đang đi đâu?” Tôi thở muốn hụt hơi.

“Xuống đằng kia. Nhưng hãy im lặng. Người đầu tiên gây tiếng động phải chạy truồng trở lại trường.” Cậu nói nhanh, đi cũng nhanh.

“Chạy truồng là sao?”

“Chạy khỏa thân chứ sao. ‘Chạy truồng’ nghĩa là thế mà. Tớ chắc chắn đó là nghĩa của từ này đấy.”

Tôi nối bước Finch mà trượt xuống bờ kè, cậu trượt không một tiếng động, khiến mọi thứ có vẻ thật dễ dàng. Khi chúng tôi đến mép sông, cậu chỉ sang bờ bên kia, nhưng lúc đầu tôi không thể nhìn thấy cái cậu đang chỉ. Rồi một cái gì đó di chuyển và lọt vào tầm mắt tôi. Con chim cao khoảng một mét, trên cái đầu trắng là một dải lông như chiếc vương miện màu đỏ, còn toàn thân màu xám than. Nó vầy nước tung tóe rồi mổ tìm thức ăn ở bờ bên kia, khệnh khạng như một gã đàn ông.

“Con gì đấy?”

“Sếu mào. Con duy nhất ở Indiana. Có khi là duy nhất trên toàn nước Mỹ. Chúng trú đông ở châu Á, có nghĩa là giờ nó cách quê hương khoảng hơn mười một ngàn cây số.”

“Làm sao cậu biết nó ở đây?”

“Thỉnh thoảng lúc tớ không thể chịu được chỗ đó,” cậu hất đầu về hướng ngôi trường, “tớ lại xuống đây. Thỉnh thoảng tớ đi bơi, những lần khác tớ chỉ ngồi không. Anh chàng này đã loanh quanh ở đây khoảng một tuần nay rồi. Tớ đã e là nó bị thương.”

“Nó lạc đường.”

“Úi chà. Nhìn nó kia.” Con sếu đứng trong vùng nước nông, mổ xuống nước, rồi lội ra chỗ sâu hơn và bắt đầu vầy nước tung tóe ra xung quanh. Nó làm tôi nghĩ đến một đứa trẻ trong bể bơi. “Thấy chưa, Tia Cực Tím? Nó đang đi dạo.”

Finch lùi lại, che mắt trước ánh nắng mặt trời chiếu xuyên qua các cành cây, và có một tiếng rắc khi chân cậu hạ xuống một cành cây. “Bỏ mẹ rồi,” cậu thì thầm.

“Ôi trời ơi. Như thế có nghĩa là giờ cậu phải chạy truồng trở lại trường học ư?” vẻ mặt cậu ngộ đến nổi tôi không thể nhịn được cười.

Cậu thở dài, cúi đầu chịu trận, rồi sau đó cởi áo len, giày, mũ, găng tay và quần bò của mình, mặc dù trời rét căm căm. Cậu đưa tôi từng thứ một cho đến khi chỉ còn mặc quần đùi, và tôi nói, “Cởi ra đi, Theodore Finch. Cậu chính là người đã nói ‘chạy truồng’, và tớ tin rằng ‘chạy truồng’ tức là khỏa thân hoàn toàn. Tớ chắc chắn đó là nghĩa của từ này đấy.”

Cậu mỉm cười, ánh mắt không hề rời khỏi tôi, và, cứ thế, cậu cởi quần đùi. Tôi ngạc nhiên vì không nghĩ rằng cậu sẽ làm thế. Cậu đứng đó, người con trai khỏa thân đầu tiên tôi từng nhìn thấy, và dường như không xấu hổ chút nào. Cậu cao và gầy. Mắt tôi lần theo đường gân mỏng, xanh ở cánh tay và đường viền cơ bắp ở vai, bụng và chân cậu. vết sẹo ở thắt lưng cậu là một vết rạch đỏ tấy.

Cậu nói, “Sẽ vui vãi ra nếu cậu cũng khỏa thân luôn.” Và rồi cậu lặn xuống sông, nhẹ nhàng đến nỗi hầu như không kinh động đến con sếu. Cậu rẽ nước với những sải tay rộng như một vận động viên Olympic, còn tôi ngồi trên bờ nhìn cậu.

Cậu bơi ra rất xa, đến mức cậu chỉ còn là một vệt mờ. Tôi lấy cuốn sổ của chúng tôi ra và viết về chú sếu dạo chơi cùng cậu bé đội mũ đỏ đi bơi giữa mùa đông. Tôi quên bẵng thời gian, và khi tôi nhìn lên, Finch đang trôi về phía tôi. Cậu bơi ngửa, cánh tay gấp lại phía sau gáy. “Cậu nên xuống bơi đi.”

“Không. Tớ không muốn bị tụt thân nhiệt đâu.”

“Thôi nào, Tia Cực Tím Phi Thường*. Nước rất tuyệt.”

“Cậu gọi tớ là gì cơ?”

“Tia Cực Tím Phi Thường. Thử một lần là nghiện ngay..”

Nguyên gốc tiếng Anh là Remarkey-able.

“Tớ chỉ ngồi ở đây thôi.”

“Được rồi.” Cậu bơi về phía tôi cho đến khi nước ngập đến ngang hông.

“Tuần rồi cậu đã ở đâu vậy?”

“Tớ đã tu sửa một chút.” Cậu khum tay dưới nước, như thể đang cố gắng bắt thứ gì đó. Con sếu vẫn đứng yên trên bờ đối diện nhìn chúng tôi.

“Bố cậu trở lại thành phố chưa?”

Finch dường như đã bắt được thứ cậu đang tìm kiếm. Cậu nhìn kỹ đôi tay đang khum lại trước khi thả nó đi. “Thật không may.”

Tôi không nghe tiếng chuông báo cháy nữa, và tôi tự hỏi liệu tất cả mọi người đã trở lại lớp chưa. Nếu vậy, tôi sẽ bị tính là vắng mặt. Đáng lẽ tôi phải tỏ ra lo lắng hơn, đặc biệt là khi giờ tôi đang bị phạt, nhưng thay vì thế, tôi cứ ngồi trên bờ.

Finch bơi vào bờ và đi bộ về phía tôi. Tôi cố gắng không nhìn thẳng vào cậu, lúc này ướt sũng và trần như nhộng, nên tôi nhìn con sếu, rồi bầu trời, bất cứ điều gì trừ cậu. Cậu cười. “Chắc cậu không có cái khăn nào trong chiếc túi khổng lồ mà cậu mang theo nhỉ?”

“Không.”

Cậu lấy áo len lau khô người, rũ tóc vào tôi như một chú cún để tôi cũng bị dính nước, rồi mặc quần áo vào. Khi đã mặc quần áo xong, cậu đút mũ vào túi quần sau và vuốt tóc ra khỏi mặt.

“Chúng ta nên quay lại lớp thôi,” tôi nói. Môi cậu tái xám, nhưng cậu thậm chí không hề run.

“Tớ có ý hay hơn. Cậu muốn nghe không?” Trước khi cậu kịp cho tôi biết nó là gì, Ryan, Roamer và Joe Wyatt đã trượt xuống bờ kè. “Tuyệt, Finch thì thầm.

Ryan đi thẳng đến chỗ tôi. Bọn anh đã thấy em chạy đi lúc chuông báo cháy.”

Roamer ném cho Finch một cái nhìn khó chịu. “Đây là một phần của bài tập Địa lý chăng? Hai người đi dạo ở lòng sông hay trên người nhau đấy?”

“Đừng trẻ con vậy, Roamer,” tôi nói.

Ryan xoa cánh tay tôi như thể đang cố giúp tôi giữ ấm. “Em có ổn không?”

Tôi giật ra. “Tất nhiên em ổn. Anh không cần phải theo dõi em.”

Finch nói, “Tao không bắt cóc cô ấy, nếu đó là những gì mày đang nghĩ.”

Roamer nói, “Cậu ấy hỏi mày à?”

Finch nhìn xuống Roamer. Cậu cao hơn nó hẳn gần mười phân. “Không, nhưng tao ước mày sẽ hỏi thế.”

“Thằng bóng lộ.”

“Thôi đi, Roamer,” tôi ngắt lời nó. Tim tôi đập thình thịch bởi tôi không chắc cái gì đang diễn ra ở đây. “Cậu ấy nói gì không quan trọng - cậu chỉ kiếm cớ đánh nhau thôi.” Tôi nói với Finch, “Đừng làm chuyện tệ hơn.”

Roamer gí sát mặt nó vào mặt cậu. “Sao mày ướt thế? Cuối cùng cũng quyết định đi tắm sau từng ấy thời gian à?”

“Không, bồ tèo ơi, tao để dành việc đó cho lần tới tao gặp mẹ mày.”

Thế là, Roamer nhảy xổ vào Finch, và hai người họ lăn theo bờ kè xuống nước. Joe và Ryan chỉ đứng đó, và tôi nói với Ryan, “Làm cái gì đi chứ.”

“Anh đâu có đầu têu vụ này.”

“Ôi, dù sao cũng làm gì đi.”

Roamer vung tay đấm uỵch một cái vào mặt Finch. Nó vung tay tới tấp, nắm đấm của nó lao vào miệng Finch, vào mũi cậu, vào mạng sườn cậu. Lúc đầu Finch không đánh trả - cậu chỉ đỡ đòn. Nhưng rồi cậu bẻ quặt được cánh tay Roamer ra sau lưng nó, rồi nhấn đầu nó xuống dưới nước và giữ nguyên như vậy.

“Thả nó ra đi Finch.”

Hoặc cậu không nghe thấy tôi nói, hoặc cậu chẳng thèm làm theo lời tôi. Chân Roamer đang giãy giụa, còn Ryan túm cổ áo len đen của Finch, rồi cả cánh tay, để giằng cậu ra. “Wyatt, ra đây giúp đi.”

“Thả nó ra.” Lúc này Finch mới nhìn tôi, và trong một thoáng trông cậu như thể không biết tôi là ai. “Thả nó ra đi.” Tôi quát cậu như thể tôi đang quát một chú chó hay một đứa trẻ con.

Và cứ thế cậu thả nó ra, đứng thẳng dậy, kéo Roamer lên, rồi bỏ nó nằm sặc nước trên bờ. Finch bước qua Ryan, Joe và tôi rồi đi thẳng lên đồi. Khuôn mặt cậu đỏ như máu, và cậu không thèm đợi hay nhìn lại.

Tôi chẳng buồn quay trở lại trường, bởi dù sao sự cũng đã rồi. Về giờ này sẽ làm mẹ ngạc nhiên, nên tôi lẻn qua bãi đậu xe, mở khóa Leroy, và đạp xe đến khu phía Đông của thành phố. Tôi lượn lên xuống các con phố cho đến khi tìm thấy căn nhà hai tầng bằng gạch ấy. FINCH, trên hộp thư viết như vậy.

Tôi gõ cửa, và một cô gái với mái tóc đen dài ra mở. “Chào em,” chị nói với tôi, như thể chị không hề ngạc nhiên khi thấy tôi ở đó. “Em chắc là Violet rồi. Chị là Kate.”

Tôi luôn bị mê hoặc trước những cách thức biến hóa của một bộ gien. Mọi người nghĩ Eleanor và tôi là hai chị em sinh đôi, mặc dù gò má chị hẹp hơn và tóc chị sáng màu hơn. Kate trông giống Finch, nhưng không hoàn toàn. Cùng một nước da, nhưng đường nét thì khác nhau, ngoại trừ đôi mắt. Thật kỳ lạ khi nhìn thấy đôi mắt cậu trên khuôn mặt của người khác.

“Cậu ấy có đây không ạ?”

“Chị chắc chắn nó ở đâu đó trên tầng. Chị đoán em biết phòng nó ở đâu.” Chị cười hơi tự mãn, nhưng theo hướng tích cực, và tôi tự hỏi cậu đã kể gì về tôi với chị.

Tới tầng trên, tôi gõ cửa phòng cậu. “Finch à?” Tôi gõ lần nữa. “Violet đây.” Không có ai trả lời. Tôi thử mở cửa, nhưng cửa khóa. Tôi gõ lần nữa.

Tôi tự nhủ chắc cậu đang ngủ hay đeo tai nghe. Tôi gõ đi gõ lại. Tôi thò tay vào túi tìm cái ghim kẹp tóc tôi mang theo mình để đề phòng, rồi cúi xuống xem xét ổ khóa. Ổ khóa đầu tiên tôi từng bẻ là khóa tủ trong văn phòng mẹ. Eleanor bắt tôi làm thế vì đấy là nơi bố mẹ giấu những món quà Giáng sinh. Tôi phát hiện ra bẻ khóa là một kỹ năng hữu ích khi ta muốn biến mất khỏi lớp thể dục hoặc khi ta chỉ muốn có chút yên bình và tĩnh lặng.

Tôi lắc nắm đấm cửa rồi sau đó cất cái kẹp tóc đi. Có thể tôi bẻ được ổ khóa này, nhưng tôi sẽ không làm thế. Nếu Finch muốn để tôi vào, cậu sẽ làm vậy.

Khi tôi quay xuống tầng, Kate đang đứng cạnh bồn rửa hút thuốc, nhả khói ra bên ngoài cửa sổ nhà bếp, bàn tay chị buông thõng trên khung cửa sổ. “Nó có trên đó không?” Khi tôi nói không, chị ném điếu thuốc xuống bồn rửa. “Hừm. Chậc, có lẽ nó đang ngủ. Hoặc nó đi chạy mất rồi.”

“Cậu ấy hay chạy ạ?”

“Khoảng mười lăm lần một ngày.”

Đến lượt tôi nói, “Hừm”.

“Ta không bao giờ biết được thằng bé sẽ làm gì đâu.”

Nguyễn Thùy Dung —★— NHỮNG NGÀY TƯƠI ĐẸP ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hội Nhà Văn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jennifer Niven

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.