Những Ngày Tươi Đẹp

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Finch Ngày Thứ 9

❊ ❊ ❊

Ngày thứ 9

Đến sáng thứ Hai, rõ ràng thằng Finch của những năm 80 phải ra đi. Đầu tiên là, hình ảnh của nó trong Chuyện phiếm Bartlett không được đẹp đẽ gì. Nó trông lành mạnh tới hèn nhát - tôi nghi nó là một thằng con ngoan trò giỏi, nào là không hút thuốc, nào là ăn chay và cổ áo dựng đứng như hồi thập niên 1980. Và, thứ hai là, tôi thấy nó chẳng hợp với mình tí nào. Nó là kiểu có thể rất hợp với các giáo viên và mấy bài kiểm tra miệng, và là kẻ không ngại lái xe Saturn của mẹ mình, nhưng tôi không tin nó biết cách xử sự với bọn con gái. Cụ thể hơn, tôi không tin là nó sẽ đi đến đâu với Violet Markey.

Tôi gặp Charlie ở cửa hàng từ thiện Goodwill vào tiết thứ ba. Có một cửa hàng ở đằng dưới ga tàu, trong khu vực trước đây chỉ toàn là các nhà máy xập xệ bị bỏ hoang và tranh graffiti. Bây giờ nó đã được “tu bổ”, có nghĩa là nó được khoác lên lớp sơn mới và người ta đã quyết định chú ý đến nó.

Charlie đưa Brenda đến để mua thêm quần áo, mặc dù nó chả bao giờ mặc được cái gì phù hợp, những gì nó mặc đều có chủ đích cả. Trong khi Charlie tán tỉnh một nhân viên nữ, Bren đi theo tôi từ giá này đến giá khác, miệng ngáp dài. Nó uể oải gạt các móc treo áo khoác da. “Chính xác ra thì chúng ta đang tìm kiếm cái gì?”

Tôi nói, “Anh cần được tu bổ.” Nó ngáp lần nữa mà không cần che miệng, và tôi có thể nhìn thấy chỗ trám răng của nó. “Thức khuya à?”

Nó cười nhăn nhở, đôi môi hồng tươi ngoác rộng ra. “Amanda Monk tổ chức tiệc tối hôm thứ Bảy. Em đã thân mật suốt với Gabe Romero.” Ngoài chuyện là bạn trai của Amanda, Roamer là thằng khốn nạn nhất ở trường. Vì lý do nào đó, Bren đã mê thằng này từ năm đầu trung học.

“Liệu nó có nhớ chuyện đó không?”

Nụ cười của Bren nhạt đi một chút. “Anh ấy say bét nhè, nhưng em để lại thứ này trong túi anh ấy.” Nó giơ một bàn tay lên và vẫy các ngón tay. Một trong những móng tay nhựa màu xanh của nó đã không còn ở đó. “Và, để chắc chắn, cả khuyên mũi của em nữa.”

“Anh đang nghĩ hôm nay em trông khác khác.”

“Do mặt em hồng hào thôi.” Lúc này nó đã có vẻ tỉnh táo hơn. Nó vỗ tay rồi xoa xoa kiểu nhà-bác-học-điên. “Vậy, chúng ta đang tìm kiếm cái gì?”

“Anh không biết. Thứ gì đó bớt sạch sẽ đi một tẹo, hấp dẫn hơn một chút. Anh chán những năm 80 rồi.”

Nó cau mày. “Có phải là vì cái con bé gì gì đó phải không? Con ả gầy nhỏng í?”

“Violet Markey, và cô ấy không gầy nhỏng. Cô ấy có hông mà.”

“Và một cặp mông xinh xinh.” Lúc này Charlie đã nhập hội với chúng tôi.

“Không.” Bren quầy quậy lắc đầu, trông như thể nó đang bị lên cơn động kinh. “Anh không ăn diện để chiều lòng một đứa con gái - đặc biệt là một đứa như thế. Anh mặc để thỏa mãn chính mình. Nếu con bé không thích anh vì chính bản thân anh, thì anh không cần con bé đó.” Tất cả những điều này sẽ đúng nếu tôi biết chính xác đâu là con người thực sự của mình. Nó nói tiếp: “Là con bé có cái trang blog được diễn viên Gemma Sterling thích á? Đứa đã ngăn ‘cậu điên cùng lớp’ nhảy lầu á? Chậc, tổ sư nhà nó và cặp mông gầy nhỏng của nó.” Bren ghét tất cả những đứa con gái mặc đồ nhỏ hơn cỡ mười hai.

Khi nó tiếp tục huyên thuyên về Violet, về Gemma Sterling, về Chuyện phiếm Bartlett, tôi không nói gì hết. Tôi đột nhiên không muốn Bren hay Charlie nói về Violet, bởi tôi muốn giữ cô cho riêng bản thân mình, giống như Giáng sinh năm tôi tám tuổi - cái hồi lễ Giáng sinh vẫn còn vui - và nhận được cây đàn ghita đầu tiên, tôi đặt tên nó là Cấm Sờ, tức là không ai được chạm vào nó trừ tôi.

Dù sao đi nữa, cuối cùng, tôi không có lựa chọn nào khác ngoài ngắt lời Bren. “Cô ấy và chị gái đã bị tai nạn hồi tháng Tư vừa rồi, vụ lái xe lao khỏi cầu Phố A ấy.”

“Ôi trời ơi. Là nó ư?”

“Chị gái của cô ấy học năm cuối.”

“Chết tiệt.” Bren lấy tay xoa cằm rồi vỗ vỗ lên áo. “Anh biết không, có lẽ anh nên chọn phương án an toàn hơn một chút.” Giọng nó nhẹ nhàng hơn. “Hãy nghĩ đến Ryan Cross. Anh thấy cách thằng đó ăn mặc không. Chúng ta nên đến Old Navy hay American Eagle, hoặc tốt hơn, đến Abercrombie ở Dayton.”

Charlie nói với Brenda, “Con bé sẽ không bao giờ thích thằng Finch đâu. Dù nó có mặc gì đi nữa. Tao không có ý xúc phạm đâu, Finch.”

“Không sao. Và đậu má thằng Ryan Cross.” Lần đầu tiên trong đời tôi sử dụng từ này. Cảm giác tự do đến nỗi tôi đột nhiên muốn chạy vòng quanh cửa hàng. “Đậu má nó.” Tôi quyết định thằng Finch mới sẽ chửi bất cứ khi nào và bằng bất cứ cách nào nó muốn. Nó là kiểu thằng Finch sẽ đứng trên nóc một tòa nhà và nghĩ tới việc nhảy xuống chỉ vì nó chẳng sợ gì sất. Nó là một thằng thực sự nổi loạn.

“Trong trường hợp đó.” Charlie giật một cái áo khoác ra khỏi móc treo và giơ lên. Trông cũng khá nổi loạn. Lớp da đã bong tróc, tơi tả, như bộ cánh Keith Richards* có thể đã mặc vào thời ông ấy.

Keith Richards: tay chơi ghita lead, đồng sáng lập ban nhạc rock The Rolling Stones.

Đó là chiếc áo phong cách nhất mà tôi từng thấy. Tôi mặc thử trong khi Bren thở dài, bước đi, và rồi thõng thượt quay trở lại với một đôi bốt khổng lồ màu đen kiểu của Beatles. “Cỡ bốn mươi tám,” nó nói. “Nhưng với tốc độ ‘tăng trưởng’ của anh, tới thứ Sáu là anh đi vừa.”

Tới bữa trưa, tôi bắt đầu sắm vai Finch Nổi Loạn. Đầu tiên, bọn con gái có vẻ thích. Một con bé dễ thương lớp dưới chặn tôi lại tại sảnh và hỏi tôi có cần giúp tìm đường không. Nó hẳn phải là học sinh đầu cấp, bởi nó rõ ràng không biết tôi là ai. Khi nó hỏi có phải tôi đến từ London không, tôi nói nâng cốcchào nhá rồi xúc xích và khoai tây nghiền, với một giọng Anh Anh mà tôi nghĩ là khá thuyết phục. Nó thì vừa cười khúc khích vừa hất tóc khi dẫn tôi đến căng tin.

Vì trường tôi có khoảng hai ngàn học sinh, chúng tôi được sắp xếp dùng bữa trưa theo ba giờ khác nhau. Brenda bỏ tiết hôm nay để ăn với Charlie và tôi, và tôi chào chúng với một tràng bái bai rồi ê cu, số dzách, và đại loại thế. Bren chỉ chớp mắt nhìn tôi, sau đó cô nàng chớp chớp mắt với Charlie. “Làm ơn nói với em anh ấy không phải người Anh.” Thằng này nhún vai và tiếp tục ăn.

Tôi dành phần còn lại của giờ ăn trưa nói chuyện với hai đứa nó về những địa điểm yêu thích của tôi ở quê nhà - Honest Jon, Rough Trade East và Out on the Floor, những cửa hàng băng đĩa tôi hay ghé qua. Tôi kể với chúng nó về Fiona, cô bạn gái xấu tính nhưng nóng bỏng người Ireland của tôi, và những thằng bạn tốt nhất của tôi, Tam và Natz. Đến khi hết giờ ăn trưa, tôi đã tạo ra cả một vũ trụ mà tôi chăm chút đến tận những chi tiết nhỏ nhất - những tấm áp phích nhóm nhạc Sex Pistols và Joy Division tôi treo trên tường phòng, những điếu thuốc tôi hút ngoài cửa sổ căn hộ nơi tôi và Fiona cùng sống với nhau, những đêm chơi nhạc tại quán Hope and Anchor và quán Halfmoon, những ngày thu âm tại phòng thu Abbey Road. Khi chuông reo và Charlie nói, “Đi nào, thằng dở hơi,” tôi bỗng thấy thương nhớ vô cùng cái thành phố London mà tôi đã bỏ lại.

Vâng, thưa, ngài. Khi tôi đi băng qua các hành lang, không thể đoán được thằng Finch Nổi Loạn Người Anh này sẽ làm gì. Thôn tính ngôi trường, thôn tính thị trấn, thôn tính cả thế giới. Rồi biến nó thành thế giới của lòng từ bi, của láng giềng yêu thương lẫn nhau, của học sinh yêu thương lẫn nhau hoặc ít nhất cũng là tôn trọng nhau. Không có phán xét. Không chửi bới. Không, không, không còn những thứ đó nữa.

Đến lúc vào tiết Địa lý Hoa Kỳ, tôi đã gần như thuyết phục được bản thân mình rằng thế giới này có tồn tại. Cho tới khi tôi nhìn thấy Ryan Cross, vàng rực, chảy trôi, tay đặt lên lưng ghế Violet như thể nó là chủ nhà hàng Macaroni Grill. Nó đang mỉm cười và nói chuyện với cô, còn cô thì đang mỉm cười với nó, miệng mím lại, đôi mắt màu xanh xám to và nghiêm nghị đằng sau cặp mắt kính, và bỗng chốc, tôi trở về làm cái thằng Theodore Finch gốc Indiana đang đi một đôi giày cũ. Những thằng như Ryan Cross luôn có cách nhắc cho ta nhớ ta là ai, ngay cả khi ta không muốn nhớ đến điều đó.

Tôi thì cố bắt lấy ánh mắt Violet, còn cô thì mải gật đầu và nghe Ryan nói, và rồi Roamer đi đến, theo sau là Amanda Monk, con bé hằn học nhìn tôi và cấm cảu nói, “Mày nhìn cái gì?” Rồi Violet bị chúng che khuất, nên tất cả những gì tôi có thể làm là nhìn chằm chằm về nơi đã từng có bóng hình cô.

Thầy Black khò khè bước tới trước lớp khi chuông reo và hỏi có ai có thắc mắc gì về bài tập không. Những cánh tay giơ lên, và thầy lần lượt giải đáp từng thắc mắc. “Ra ngoài kia và ngắm nhìn… bang Indiana của các trò. Đến các bảo tàng… và công viên… và các di tích lịch sử. Hãy tích lũy cho mình… chút văn hóa… để khi các trò rời đi… các trò có thể mang nó theo mình.”

Với giọng Anh Anh, tôi nói, “Nhưng em tưởng ta không mang nó theo mình được.”

Violet cười. Cô là người duy nhất cười. Ngay sau đó, cô ngoảnh mặt lại với tất cả mọi người và nhìn chằm chằm vào bức tường bên phải mình.

Khi chuông reo, tôi đi vượt qua Ryan Cross, Roamer và Amanda, cho đến khi tôi ở gần Violet đến nỗi tôi có thể ngửi thấy mùi dầu gội hương hoa của cô. Điểm hay ở Finch Nổi Loạn là những kẻ như Ryan Cross không đe dọa nó được lâu.

Amanda nói, “Bọn tớ có thể giúp gì cậu?” với cái giọng mũi như của trẻ con.

Lấy lại giọng Anh Mỹ, tôi nói với Violet, “Đến lúc dạo chơi rồi.”

“Tới đâu?” Đôi mắt cô lạnh lùng và hơi cảnh giác, như thể cô sợ tôi đánh cô bất tỉnh ở ngay tại đây, ngay bây giờ.

“Cậu đã đến đồi Hoosier chưa?”

“Chưa.”

“Điểm cao nhất của bang đấy.”

“Tớ đã nghe nói.”

“Tớ nghĩ có khi cậu thích đến đó. Trừ phi cậu sợ độ cao.” Tôi nghiêng đầu.

Gương mặt cô ngây ra và sau đó trở lại bình thường, khóe môi hoàn hảo của cô dịch chuyển lên tạo thành một nụ cười giả tạo hoàn hảo. “Không. Tớ không có vấn đề gì với độ cao.”

“Nó đã ngăn mày nhảy khỏi gờ tường đó mà, phải không?” Đó là Amanda. Nó vung vẩy điện thoại, trên đó tôi nhận ra tiêu đề bài báo trên Chuyện phiếm Bartlett.

Roamer lẩm bẩm, “Có lẽ mày nên quay trở lại đó và thử thêm lần nữa.”

“Và bỏ lỡ cơ hội ngắm nhìn Indiana à? Không, cảm ơn.” Chúng nhìn tôi chằm chằm còn tôi thì nhìn Violet. “Đi thôi.”

“Ngay bây giờ á?”

“Việc hôm nay chớ để ngày mai, kiểu kiểu thế. Đáng lẽ cậu phải là người hiểu rõ nhất rằng chúng ta chỉ có thể nắm bắt được hiện tại thôi chứ?”

Roamer nói, “Này, thằng khốn, sao mày không hỏi bạn trai cô ấy?”

Tôi đáp lại Roamer, “Bởi vì tao không có hứng thú với Ryan, tao chỉ quan tâm đến Violet thôi.” Tôi nói với Ryan, “Đây không phải một cuộc hẹn, bồ tèo ạ. Đây là bài tập.”

“Anh ấy không phải bạn trai tớ,” Violet nói, và Ryan trông đau đớn đến nỗi tôi gần như cảm thấy thương hại nó, mỗi tội việc cảm thấy thương hại cho một thằng như nó là không thể. “Tớ không bỏ tiết được.”

“Sao không?”

“Bởi tớ không phải là một đứa chểnh mảng.” Không như cậu - cái điều cô ám chỉ không thể rõ ràng hơn được, và tôi tự nhủ rằng cô chỉ nói vậy cho đám người kia nghe.

“Tớ sẽ chờ cậu ở bãi đậu xe sau giờ học.” Trên đường đi ra ngoài, tôi dừng lại. “ ‘Đến đây,’ tôi nói, ‘đến đây.’ ”

Có lẽ tôi đã tưởng tượng ra, nhưng cô cơ hồ mỉm cười.

“Thằng lập dị.” Tôi nghe Amanda lẩm bẩm khi tôi bước ra. Tôi vô tình đập mạnh cùi chỏ vào khung cửa, và, để cho may mắn, đập luôn cả bên kia.

Nguyễn Thùy Dung —★— NHỮNG NGÀY TƯƠI ĐẸP ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hội Nhà Văn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jennifer Niven

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.