Những chuyến dạo chơi còn lại, số 3 và 4
Bãi chiếu phim ngoài trời Pendleton Pike là một trong những bãi chiếu phim cuối cùng còn sót lại. Những gì còn lại của nó nằm trong một sân cỏ mọc um tùm ở vùng ngoại ô thành phố Indianapolis. Bây giờ nó trông giống một nghĩa địa, nhưng vào những năm 1960, bãi chiếu phim này là một trong những địa điểm nổi tiếng nhất quanh đây - không chỉ là một rạp chiếu phim, mà còn là một công viên cho trẻ em với một đường tàu lượn mini và những trò giải trí khác.
Màn chiếu là thứ duy nhất còn lại. Tôi tấp vào lề đường và tiến vào từ phía sau. Đó là một ngày u ám, Mặt trời ẩn đằng sau những đám mây dày màu xám, và mặc dù trời ấm áp, tôi vẫn thấy rùng mình. Nơi này khiến tôi hoảng sợ. Khi tôi kỳ cạch bước đi trên bãi đất và đám cỏ dại, tôi cố hình dung cảnh Finch đậu Thằng Lỏi ở nơi tôi vừa đậu xe và đi bộ đến cái màn chiếu đang che khuất chân trời như một bộ xương, y như tôi đang đi bây giờ.
Anh tin vào các dấu hiệu, anh đã nhắn vậy.
Và cái màn chiếu trông hệt như vậy - một biển hiệu quảng cáo khổng lồ. Phía sau lưng nó được phủ kín hình vẽ graffiti, và tôi nhón chân đi giữa những mảnh vỏ chai cùng tàn thuốc lá.
Đột nhiên tôi rơi vào một khoảnh khắc mà ta sẽ gặp phải sau khi mất đi ai đó - khoảnh khắc khi ta thấy như thể vừa bị đá trúng bụng và không thể thở được, và có lẽ sẽ không bao giờ lấy lại được hơi thở. Tôi muốn ngồi xuống mặt đất bẩn thỉu, đầy rác rưởi này ngay bây giờ và khóc cho đến khi tôi không thể khóc được nữa.
Nhưng thay vào đó tôi đi quanh quẩn khu vực cạnh màn chiếu, tự nhủ có thể tôi sẽ không tìm thấy gì đâu. Từ màn chiếu, tôi vừa đi vừa đếm số bước chân cho đến khi được khoảng ba mươi bước. Tôi quay lại và nhìn lên, và trên bề mặt to rộng, trắng xóa của tấm màn chiếu là những chữ cái màu đỏ, Tôi đã ở đây. TF.
Trong khoảnh khắc đó, đầu gối tôi run rẩy và tôi sụp xuống mặt đất toàn cỏ dại và rác rưởi. Tôi đang làm gì khi anh ở đây? Tôi ở trong lớp? Tôi ở với Amanda hay Ryan? Tôi ở nhà? Tôi đã ở đâu khi anh leo lên tấm biển hiệu sơn lại lời nhắn, để lại lễ vật và hoàn thành bài tập của chúng tôi?
Tôi đứng lên và chụp ảnh cái màn chiếu bộ xương bằng điện thoại của tôi, và rồi tôi đi bộ đến chỗ những con chữ, mỗi lúc một gần, cho đến khi các chữ cái trở nên to đùng và cao chót vót phía trên tôi. Tôi tự hỏi người ta có thể thấy chúng từ khoảng cách bao xa, liệu ai đó ở cách đây hàng cây số có thể đọc được chúng hay không.
Có một bình sơn xịt màu đỏ đặt trên mặt đất, đậy nắp gọn gàng. Tôi nhặt nó lên, hy vọng tìm thấy một lời nhắn hoặc bất cứ dấu hiệu gì cho tôi biết anh để lại nó cho tôi, nhưng nó chỉ là một cái bình không hơn.
Anh hẳn đã leo lên giàn cột trụ và cái lưới thép neo giữ cái màn chiếu. Tôi đặt một chân lên một thanh xà ngang, kẹp bình sơn dưới cánh tay, và đu mình lên. Tôi phải leo lên cả hai cạnh của màn chiếu để hoàn thành dòng chữ. Tôi viết: Tôi cũng đã ở đây. VM.
Khi đã xong, tôi đứng lùi lại. Chữ anh gọn gàng hơn tôi, nhưng chúng nhìn thật đẹp bên nhau. Chúng ta đấy, tôi nghĩ. Đây là bài tập của chúng ta. Chúng ta đã bắt đầu với nhau, và chúng ta hoàn thành nó cùng nhau. Và rồi tôi chụp một ảnh khác phòng trường hợp người ta tháo cái màn chiếu xuống.
Thị trấn Munster gần như nằm ở phía cực Tây Bắc của bang Indiana. Nó được gọi là khu ngoại ô của Chicago bởi vì nó chỉ cách thành phố Chicago gần năm mươi cây số. Thị trấn này có biên giới là những con sông, và Finch hẳn rất thích điều này. Tu viện Đức bà Núi Carmel nằm trong một khuôn viên lớn râm mát. Nó trông không khác gì một nhà thờ thông thường ở giữa một khu rừng xinh xắn.
Tôi đi lang thang xung quanh khu đất cho đến khi một người đàn ông thưa tóc trong bộ áo choàng nâu xuất hiện. “Tôi có thể giúp gì cho cô, cô gái trẻ?”
Tôi nói với ông rằng tôi đến đây để làm một bài tập ở trường, nhưng tôi không biết mình phải đi đâu. Ông gật đầu ra chừng hiểu ý và dẫn tôi ra khỏi nhà thờ để sang nơi ông gọi là “các điện thờ”. Trên đường đi, chúng tôi băng qua các đồ lễ chạm khắc trên gỗ và đồng để dâng lên một linh mục đến từ Auschwitz là thánh Therese thành Lisieux, người được biết đến với cái tên “Bông hoa nhỏ của Chúa Giêsu”.
Vị tu sĩ nói với tôi nhà thờ, đồ lễ và mảnh đất chúng tôi đang rảo bước đã được thiết kế và xây dựng bởi các cựu tuyên úy quân đội Ba Lan, những người đã đến Hoa Kỳ sau Thế chiến II và hoàn thành giấc mơ xây dựng một tu viện ở Indiana. Tôi ước Finch ở đây để chúng tôi có thể nói, Ai lại mong ước xây dựng một tu viện ở Indiana, chứ?
Nhưng rồi tôi nhớ anh đã đứng cạnh tôi ở đồi Hoosier, mỉm cười với những hàng cây xấu xí, cái mảnh đất trồng trọt xấu xí và những đứa trẻ xấu xí như thể anh có thể thấy xứ Oz. Dù cậu có tin hay không, nó thực sự đẹp với một số người…
Thế là tôi quyết định nhìn tất cả qua đôi mắt anh.
Các điện thờ thực ra là một chuỗi các hang động nhân tạo được làm từ đá bọt biển và pha lê khiến cho các bức tường bao sáng lấp lánh. Đá bọt biển đem lại cho nơi này dáng vẻ của một hang động kiểu vỏ sò, làm cho nó vừa có vẻ cổ kính lại vừa có màu sắc nghệ thuật dân gian. Vị tu sĩ và tôi đi bộ qua một cửa vòm, trên mặt trước sơn hình một vương miện và các ngôi sao, và rồi ông để tôi đi tiếp một mình.
Bên trong, tôi thấy mình đứng giữa hàng loạt các hành lang ngầm, rải cùng một thứ đá bọt biển và pha lê, và thắp sáng bằng hàng trăm ngọn nến. Các bức tường được trang trí bằng tượng cẩm thạch, cửa sổ kính màu, và những viên thạch anh cùng đá flourit bắt ánh sáng và giữ lại. Hiệu ứng thật đẹp và kỳ lạ, và nơi này dường như phát sáng.
Tôi lại bước ra bầu không khí mát mẻ và đi xuống một hang động nữa, một loạt các đường hầm nữa, hang này cũng có các cửa sổ kính màu và đá pha lê được lắp vào những bức tường đá, và các tượng thiên thần đang cúi đầu, tay chắp lại cầu nguyện.
Tôi đi qua một căn phòng được bài trí như một nhà thờ, với nhiều hàng ghế xếp phía trước ban thờ, nơi bày tượng Chúa Giêsu bằng đá cẩm thạch đang hấp hối trên một thềm pha lê lấp lánh. Tôi đi qua một bức tượng Chúa Giêsu bằng cẩm thạch khác được neo vào một cột nhà. Và rồi tôi bước vào một căn phòng rực sáng từ sàn đến trần.
Tổng lãnh thiên thần Gabriel và Chúa Giêsu đang hồi sinh người chết. Thật khó diễn tả - những bàn tay đưa lên và hàng chục cây thập tự vàng đua quanh trần nhà như những ngôi sao hay máy bay. Các bức tường tia cực tím treo đầy những tấm biển đồng do gia đình người chết chi tiền gắn lên, để cầu xin các thiên thần giúp những người thân yêu của họ đầu thai và cho họ một hậu kiếp hạnh phúc.
Trong lòng bàn tay đang chìa ra của Chúa Giêsu, tôi thấy nó - một viên đá thô, không hề lấp lánh. Nó là thứ duy nhất trông lạc lõng ở đây, và vì vậy tôi nhặt nó lên rồi đổi nó với vật tôi đã mang đến - chiếc nhẫn hình con bướm từng thuộc về Eleanor. Tôi ở lại lâu hơn một chút và sau đó bước ra ngoài ánh sáng ban ngày. Trước mặt tôi là hai hàng cầu thang đứng cạnh nhau, và một tấm biển đề: XIN HÃY TỎ LÒNG THÀNH KÍNH. KHÔNG ĐI BỘ LÊN CẦU THANG THÁNH! BẠN CÓ THỂ QUỲ GỐI LEO LÊN. CẢM ƠN!
Tôi đếm được hai mươi tám bậc. Không có ai quanh đây. Tôi có thể đi thẳng lên, nhưng tôi hình dung Finch đã ở đây trước tôi và tôi biết anh sẽ không gian dối. Vì vậy tôi quỳ xuống leo lên.
Trên đỉnh cầu thang, vị tu sĩ xuất hiện và giúp tôi đứng dậy. “Cô có thích những điện thờ không?”
“Chúng đẹp quá ạ. Đặc biệt là phòng ánh sáng cực tím.”
Ông gật đầu. “Căn phòng Khải Huyền Cực Tím. Người ta đi hàng trăm cây số để tới chiêm ngưỡng nó đấy.”
Khải Huyền Cực Tím. Tôi cảm ơn ông, và trên đường trở lại xe, tôi nhớ tới viên đá mình vẫn cầm. Tôi mở lòng bàn tay ra và nó ở đó, viên đá anh đã cho tôi trước và sau đó tôi đã đưa lại cho anh, và giờ anh đã đưa lại được cho tôi: Đến lượt em.
Đêm đó, Brenda, Charlie và tôi gặp nhau tại chân tháp Purina. Tôi đã mời Ryan và Amanda tham gia với chúng tôi, và sau khi trèo lên đỉnh tháp, năm người chúng tôi ngồi thành một vòng tròn, tay cầm nến. Brenda thắp sáng từng chiếc một, và trong lúc ấy, mỗi chúng tôi thay phiên nhau nói một vài lời về Finch.
Khi đến lượt Bren, nó nhắm mắt lại và nói, “‘Bùng lên! Bùng lên, và hãy liếm lên tận bầu trời đi! Ta bùng lên với ngươi; Ta cháy lên với ngươi!’”* Nó mở mắt ra lần nữa và toe toét. “Herman Melville.” Rồi nó nhấn nút gì đó trên điện thoại và thế là âm nhạc ngập tràn không gian. Đó là đĩa tuyển tập của Finch - có nhóm Split Enz, nhóm Clash, ca sĩ Johnny Cash và còn nhiều nữa.
•
Trích tiểu thuyết Moby Dick của Herman Melville.
Brenda đứng bật dậy và bắt đầu nhảy. Nó uốn éo cánh tay và vung vẩy chân. Nó nhảy cao hơn và rồi cứ nhảy lên nhảy xuống không ngừng, cả hai chân cùng lúc, y hệt một đứa trẻ trong cơn giận dữ. Nó không hề biết mình đang nhảy lắc lư như Finch và tôi đã từng làm trong khu sách thiếu nhi ở hiệu Bookmarks.
Bren gào lên hát theo tiếng nhạc, và tất cả chúng tôi cười phá lên, còn tôi phải nằm lăn ra ôm bụng mà cười vì tôi không nghĩ mình lại có thể cười nhiều đến thế. Đây là lần đầu tiên trong một thời gian dài, rất dài, tôi nhớ mình cười được như thế này.
Charlie kéo tôi đứng lên, và giờ cậu ta nhảy, Amanda nhảy, còn Ryan đang thể hiện một động tác kỳ lạ, bước-nhảy lò cò, bước-nhảy lò cò, rồi lắc-lắc-lắc, và rồi tôi tham gia, nhảy lên và lắc lư và sôi nổi, bùng cháy khắp nóc tòa tháp.
Khi về đến nhà, tôi vẫn hoàn toàn tỉnh táo, thế là tôi trải bản đồ ra và nghiên cứu. Vẫn còn một nơi nữa để đi. Tôi muốn để dành chuyến dạo chơi này và giữ gìn nó, bởi vì một khi tôi đến đó, bài tập sẽ kết thúc, có nghĩa là không còn lại gì của Finch để tôi tìm kiếm nữa, và tôi vẫn chưa tìm thấy bất cứ thứ gì ngoại trừ bằng chứng rằng anh đã đến những nơi đó mà không có tôi.
Địa điểm đó là Farmersburg, chỉ cách Prairieton và Hố Xanh chừng hai mươi tư cây số. Tôi cố gắng nhớ lại những gì chúng tôi dự định xem ở đó. Tin nhắn tương ứng với địa điểm này của anh - nếu nó tuân theo quy luật của những tin nhắn trước đó - là tin cuối cùng tôi nhận được: Một hồ nước. Một lời cầu nguyện. Được ngào khi chỉ có Một Mình thật là ngọt ngào.
Tôi quyết định tra cứu về Farmersburg, nhưng tôi không thể tìm thấy điểm gì thú vị ở đây. Dân số chưa tới một ngàn, và điều đáng chú ý nhất về nơi đây dường như là thị trấn này được xem là nơi có số lượng trạm phát sóng truyền hình và phát thanh rất lớn.
Chúng tôi đã không chọn nơi này cùng nhau.
Khi tôi nhận ra điều đó, những sợi tóc trên gáy tôi dựng đứng cả lên.
Đây là nơi Finch thêm vào mà không nói với tôi.