138 ngày nữa
Tối Chủ nhật. Phòng ngủ của tôi. Tôi lật qua cuốn sổ của chúng tôi, Finch và tôi. Tôi cầm chiếc bút cậu đã đưa tôi và tìm một trang trống. Bookmarks và Tháp Purina không phải là những chuyến dạo chơi chính thức, nhưng như thế không có nghĩa là chúng không cần được nhớ đến.
Những ngôi sao trên bầu trời, những ngôi sao dưới mặt đất. Thật khó mà chỉ ra nơi bầu trời kết thúc và nơi mặt đất bắt đầu. Tôi cảm thấy cần phải nói điều gì đó vĩ đại và thơ mộng, nhưng điều duy nhất tôi thốt ra là “Thật ngọt ngào.”
Cậu nói, “‘Ngọt ngào’ là một từ ngọt ngào và nên được sử dụng thường xuyên hơn.”
Rồi tôi nảy ra một ý tưởng. Tôi có một tấm bảng ghim khổng lồ phía trên bàn học, và trên đó tôi đã ghim những tấm ảnh đen trắng chụp hình các nhà văn đang làm việc. Tôi gỡ những ảnh này xuống và lục tung bàn lên cho đến khi tôi tìm được một chồng giấy nhớ màu sắc rực rỡ. Tôi viết lên một tờ: ngọt ngào.
Nửa tiếng sau, tôi lùi lại và nhìn vào cái bảng. Nó được bao phủ bởi các mảnh giấy - một số viết những từ hoặc câu, có khả năng hoặc không có khả năng, trở thành ý tưởng viết truyện. Trên những tờ khác là những đoạn tôi thích trong sách, ở cột cuối cùng, tôi có một phần dành cho Tạp Chí Mạng Chưa Được Đặt Tên. Bên dưới tôi ghim ba mẩu giấy nhớ đề: Văn học. Yêu. Sống. Tôi không chắc chúng là gì - các mục, tên bài viết hay chỉ là các từ nghe có vẻ hay ho.
Mặc dù chưa có gì nhiều trên tấm bảng, tôi vẫn chụp ảnh lại và gửi cho Finch. Tôi viết: Hãy nhìn những gì cậu đã khiến tớ làm này. Cứ nửa tiếng tôi lại kiểm tra xem có hồi đáp gì chưa, nhưng đến lúc tôi đi ngủ, tôi vẫn chưa thấy tin gì từ cậu.