Những Ngày Tươi Đẹp

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Finch Ngày 22, Tôi Vẫn Ở Đây

❊ ❊ ❊

Ngày 22, tôi vẫn ở đây

Ngay giây phút chúng tôi bước vào nhà bố, tôi biết có điều gì đó không ổn. Cô Rosemarie ra đón chúng tôi và mời chúng tôi vào phòng khách, nơi Josh Raymond đang ngồi trên sàn chơi với một chiếc máy bay trực thăng chạy bằng pin có thể bay được thật và khá ồn. Kate, Decca và tôi đều nhìn chăm chăm, và tôi biết họ đang nghĩ đúng những gì tôi đang nghĩ: đồ chơi có pin quá ồn ào. Ngày xưa, chúng tôi không được phép có bất cứ cái gì có thể nói hoặc bay hoặc phát ra âm thanh.

“Bố cháu đâu ạ?” Kate hỏi. Qua cửa sau, tôi có thể nhìn thấy lò nướng đã đậy nắp. “Bố cháu về nhà rồi, phải không ạ?”

“Ông ấy đã về hôm thứ Sáu. Ông ấy đang ở dưới tầng hầm ấy.” Cô Rosemarie đang bận đưa cho chúng tôi lon soda, để nguyên thay vì rót ra, lại thêm một dấu hiệu chắc chắn cho thấy có cái gì đó không ổn.

“Em sẽ đi,” tôi nói với Kate. Nếu bố ở dưới tầng hầm, như vậy chỉ có thể có nghĩa là bố lại đang trong tâm trạng xấu, như cách nói của mẹ. Đừng để ý bố con, Theodore; ông ấy chỉ đang trong tâm trạng xấu thôi. Hãy cho ông ấy thời gian bình tĩnh lại, và ông ấy sẽ ổn thôi.

Tầng hầm, bất ngờ thay, khá đẹp và được trải thảm quét sơn, đèn treo khắp nơi cùng cúp khúc côn cầu cũ của bố, áo đấu đóng khung và kệ sách chật kín sách, mặc dù chắc chắn ông không đọc. Một màn hình phẳng khổng lồ choán hết một mặt tường, và lúc này bố đang nằm dài trước nó, hai bàn chân to đùng gác trên bàn nước, xem một chương trình thi đấu nào đó và hét vào TV. Khuôn mặt ông đỏ tía, các mạch máu trên cổ phình to. Một tay ông cầm chai bia, tay còn lại cầm điều khiển từ xa.

Tôi bước về phía bố để lọt vào tầm mắt ông. Tôi đứng đó, tay đút túi, và nhìn thẳng vào ông tới khi ông ngước lên. “Chúa ơi,” ông nói. “Đừng hù người ta thế.”

“Con không hù ai hết. Bố hẳn phải nghe thấy tiếng con đi xuống cầu thang, trừ phi bố bị điếc do tuổi già. Bữa tối sẵn sàng rồi.”

“Một lúc nữa bố sẽ lên.”

Tôi đi tới để đứng ngay phía trước cái màn hình phẳng đó. “Bố nên đi lên bây giờ. Gia đình của bố đang ở đây - nhớ ra chúng con không? Những đứa con đầu của bố ấy? Chúng con đang ở đây và chúng con đói, và chúng con không đi cả quãng đường để đến chơi với vợ mới và con mới của bố đâu.”

Những lần tôi nói chuyện với bố như thế này chỉ đếm trên đầu ngón tay, nhưng có lẽ đây là nhờ phép mầu của Finch Nổi Loạn, vì tôi không sợ ông chút nào.

Ông đập chai bia xuống bàn mạnh đến nỗi cái chai vỡ tan. “Đừng đến nhà tao rồi bảo tao phải làm gì. Và rồi ông vùng ra khỏi chiếc ghế, lao về phía tôi, túm cánh tay tôi và sầm, xô mạnh tôi vào tường. Tôi nghe thấy tiếng rạn khi sọ mình đập vào tường, và trong một phút căn phòng quay mòng mòng.

Nhưng rồi căn phòng cũng ngừng quay, và tôi nói, “Con phải cảm ơn bố vì giờ hộp sọ của con khá cứng cáp lên nhiều rồi.” Trước khi ông kịp túm tôi lần nữa, tôi đã lên cầu thang.

Tôi đã ngồi sẵn ở bàn ăn khi bố lên đến nơi, và khi nhìn thấy gia đình mới bóng loáng của mình, ông đã tự kiềm chế được bản thân. Ông nói, “Cái gì thơm thế?” rồi hôn lên má cô Rosemarie, ngồi xuống ghế đối diện tôi, và mở khăn ăn của mình. Ông không nhìn tôi hay nói chuyện với tôi suốt thời gian chúng tôi ở đó.

Lúc sau khi ở trong xe, Kate nói, “Em dốt thật, em biết không. Bố đã có thể cho em đi thẳng vào viện đấy.”

“Kệ ông ta,” tôi nói.

Về nhà, mẹ ngước lên khỏi bàn làm việc, nơi bà đang cố gắng xem xét sổ sách và sao kê ngân hàng. “Bữa tối thế nào?”

Trước khi bất cứ ai khác kịp trả lời, tôi ôm và hôn lên má bà, điều đó - vì chúng tôi không phải kiểu một gia đình thích thể hiện tình cảm - khiến bà hoảng hốt. “Con ra ngoài đây.”

“Đi an toàn nhé, Theodore.”

“Con cũng yêu mẹ, mẹ ạ.” Điều này khiến bà thậm chí còn sốc hơn, và trước khi bà kịp khóc, tôi đã ra khỏi cửa, đến nhà để xe, leo vào Thằng Lỏi. Động cơ vừa mới khởi động tôi đã cảm thấy dễ chịu hơn. Tôi giơ hai tay lên và chúng đang run rẩy, bởi vì đôi tay tôi, giống phần còn lại của tôi, muốn giết bố. Kể từ năm tôi mười tuổi, khi bố đánh mẹ tới rạn cằm và phải vào viện, và rồi một năm sau đó khi đến lượt tôi.

Với cửa ga ra vẫn đóng lại, tôi ngồi đó, tay đặt trên vô lăng, lòng thầm nghĩ thật dễ dàng làm sao nếu cứ tiếp tục ngồi ở đây.

Tôi nhắm mắt lại.

Tôi tựa lưng ra sau.

Tôi đặt tay lên đùi.

Tôi không cảm thấy gì nhiều, có lẽ là một chút buồn ngủ. Nhưng có thể chỉ là do tôi và cơn lốc xoáy đen ngòm chầm chậm dâng trào vẫn luôn ở đó, trong tôi và xung quanh tôi, ở một mức độ nào đó.

Tỷ lệ tự tử bằng khí thải xe hơi ở Hoa Kỳ đã giảm kể từ giữa những năm 60, khi người ta đưa ra luật kiểm soát khí thải. Ở Anh, nơi luật kiểm soát khí thải hầu như không tồn tại, tỷ lệ đó đã tăng gấp đôi.

Tôi rất bình tĩnh, như thể tôi đang tiến hành một thí nghiệm trong lớp khoa học. Tiếng rì rầm của động cơ tựa như một bài hát ru. Tôi buộc tâm trí rơi vào trạng thái trống rỗng, như tôi vẫn làm vào những dịp hiếm hoi tôi cố gắng ngủ. Thay vì suy nghĩ, tôi hình dung ra một dòng nước, tôi nằm ngửa ra bồng bềnh trên mặt nước, bất động và yên bình, không có chuyển động nào ngoại trừ trái tim đập trong lồng ngực. Khi người ta tìm thấy tôi, tôi sẽ chỉ như đang ngủ.

Năm 2013, một người đàn ông ở Pennsylvania đã tự tử bang khí CO, nhưng khi gia đình ông cố gắng giải cứu ông, họ bị ngộp khói và tất cả đã chết trước khi đội cứu hộ kịp đến giải cứu.

Tôi nghĩ về mẹ và Decca và Kate, rồi tôi nhấn nút, cửa ga ra mở ra, và tôi tiến đến khoảng xanh dương hoang dã ở phía xa. Trong khoảng một cây số đầu tiên, tôi cảm thấy hưng phấn và kích thích, như thể vừa chạy vào một tòa nhà đang cháy và giải cứu mọi người, như thể tôi là một anh hùng.

Nhưng rồi một giọng nói trong tôi cất lên, Mày không phải anh hùng. Mày là kẻ hèn nhát. Mày chỉ giúp họ thoát khỏi mày mà thôi.

•••

Khi mọi thứ trở nên tồi tệ vào hai tháng trước, tôi đã lái xe đến khu French Lick*, cái tên đó nghe gợi tình hơn rất nhiều so với thực tế. Tên gọi ban đầu của nó là Salt Spring, và nó nổi tiếng với khu sòng bạc, spa và khu nghỉ mát xa hoa, cầu thủ bóng rổ Larry Bird, và suối khoáng chữa bệnh.

Lick có nghĩa là liếm trong tiếng Anh.

Hồi tháng Mười một tôi đã tôi French Lick uống nước suối ở đó và chờ nó hóa giải cơn lốc xoáy đen ngòm chậm rãi trong tâm trí tôi, và trong một vài giờ tôi thực sự đã cảm thấy khá hơn, nhưng đó cũng có thể là vì tôi đã uống nhiều nước. Tôi đã qua đêm ở trong Thằng Lỏi, và khi tôi tỉnh dậy vào sáng hôm sau, khắp người uể oải và tê bại, tôi đi tìm một nhân viên ở đó và nói với anh ta, “Có lẽ tớ đã uống nhầm nước rồi.”

Anh ta nhìn sang phải, rồi sang trái, y như trong phim, rồi rướn người tới và nói, “Cậu phải đến Mudlavia* mới đúng.”

Mudlavia: tên khách sạn khai thác một suối khoáng khác ở bang Indiana hồi cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20.

Lúc đầu, tôi nghĩ anh ta đang phê thuốc. Ý tôi là, Mudlavia ư? Nhưng rồi anh ta nói, “Chỗ đấy mới là hàng xịn. Al Capone và băng đảng Dillinger luôn đến đó sau mỗi vụ cướp. Bây giờ chỗ đó chỉ còn là một đống đổ nát - nó bị thiêu rụi vào năm 1920 - nhưng dòng nước vẫn chảy mạnh mẽ như trước. Bất cứ khi nào tớ bị nhức khớp, tớ đều tới đó.”

Hồi ấy tôi không đến đó, vì khi quay trở về từ French Lick, tôi đã cháy túi và thế là hết, khỏi đi bất cứ đâu trong một thời gian dài. Nhưng giờ tôi đang hướng thẳng tới Mudlavia. Vì đây là công chuyện cá nhân hết sức nghiêm túc và không phải là một cuộc dạo chơi, tôi không kéo Violet theo.

Phải mất hai tiếng rưỡi để tới Kramer, Indiana, một nơi với dân số ba chục người. Địa hình ở đây đẹp hơn ở Bartlett - những ngọn đồi, thung lũng và rừng cây bạt ngàn, tất cả bao phủ bởi tuyết, giống như một khung cảnh trong tranh của họa sĩ Norman Rockwell.

Về phần khách sạn, trong hình dung của tôi, đó là một nơi giống như Trung Địa trong Chúa Nhẫn của Tolkien, nhưng những gì tôi thấy lại là hàng héc ta những cây thân móng màu nâu và những đống đổ nát. Chỉ toàn những tòa nhà đã sụp đổ và những bức tường đầy tranh graffiti bị nhận chìm trong cỏ dại và thường xuân. Ngay cả trong mùa đông, bạn cũng có thể thấy thiên nhiên đang thực hiện sứ mệnh chiếm lại nơi này từ tay con người.

Tôi đi xuyên qua nơi từng là khách sạn - nhà bếp, các hành lang, các phòng nghỉ. Nơi này u ám và rờn rợn, và nó khiến tôi buồn. Trên các bức tường vẫn còn trụ lại là những dòng chữ viết bằng sơn.

Bảo vệ cái chim.

Điên rồ đi thôi.

Đậu má tất cả những thằng nào đọc dòng này.

Chỗ này không gợi lên cảm giác của một nơi chữa bệnh. Trở lại bên ngoài, tôi cuốc bộ qua đám lá cây, đường đất và tuyết để tìm dòng suối. Tôi không biết chắc chắn nó ở đâu, và tôi phải đứng yên và lắng nghe mới tìm được đúng hướng.

Tôi đã nghĩ mình sẽ thất vọng thôi. Nhưng thay vì thế, khi xông qua đám cây, nơi tôi tìm thấy lại là một dòng suối ào ạt. Nước vẫn còn chảy và không bị đóng băng, cây cối ở đây rậm rạp hơn so với những chỗ khác, như thể nước đang nuôi dưỡng chúng. Tôi đi theo con suối cho đến khi bờ kè lớn dần thành những bức tường đá, rồi tôi lội thẳng xuống giữa lòng suối, cảm thấy dòng nước chảy qua mắt cá chân. Tôi cúi xuống và chụm tay vốc nước. Tôi uống. Nước lạnh, trong lành và thoáng vị bùn. Khi thấy nó chẳng hại gì, tôi uống tiếp. Tôi lấy đầy nước vào cái chai mang theo rồi cắm nó xuống đáy bùn để nó không trôi đi mất. Tôi nằm ngửa ra giữa dòng nước và để thân mình ngập trong nước.

Khi tôi bước vào nhà, Kate đang trên đường đi ra, đã kịp châm một điếu thuốc. Dù Kate thẳng tính, nhưng chị không muốn bố mẹ biết chị hút thuốc lá. Thường chị sẽ đợi đến khi đã ra đến phố và an toàn trong xe.

Chị nói, “Em đi cùng với bạn gái à?”

“Làm sao chị biết?”

“Nhìn mặt em là biết. Tên gì?”

“Violet Markey.”

“Đứa em à?”

“Vâng.”

“Cả nhà sẽ được gặp con bé chứ?”

“Chắc là không.”

“Khôn đấy.” Chị rít một hơi thuốc lá dài. “Decca đang buồn. Thỉnh thoảng chị nghĩ vụ thằng Josh Raymond là khó nhằn nhất với nó vì bọn nó tầm tuổi nhau.” Chị nhả ra ba vòng khói hoàn hảo. “Em có bao giờ thắc mắc không?”

“Thắc mắc gì?”

“Liệu nó có phải con bố?”

“À vâng, mỗi tội nó quá nhỏ con.”

“Em cũng nhỏ tí cho đến tận lớp chín mà giờ nhìn em đi, cây sào.”

Kate đi tiếp ra cửa còn tôi đi vào, và khi tôi đang đóng cửa, chị gọi, “Này, Theo? Tôi quay lại và chị đang đứng bên cạnh xe, chỉ còn là một hình bóng trong màn đêm. “Chỉ cần em cẩn thận với trái tim em thôi.”

Một lần nữa: Chỉ cần cẩn thận.

Trên tầng, tôi liều mình đi vào căn buồng kinh hoàng của Decca để đảm bảo rằng nó không sao. Phòng nó rộng thênh thang, và ngập trong quần áo, sách vở và tất cả những thứ kỳ lạ nó sưu tập - thằn lằn, bọ cánh cứng, hoa, nắp chai lọ, hàng đống hàng đống vỏ kẹo và búp bê hiệu American Girl, những thứ còn sót lại từ khi nó trải qua giai đoạn phát triển hồi sáu tuổi. Tất cả các con búp bê đều có vết khâu trên cằm, giống như Decca hồi phải đi bệnh viện sau một tai nạn ngoài sân chơi. Tác phẩm nghệ thuật của nó bao phủ từng centimet diện tích tường, cùng với một tấm áp phích duy nhất của Boy Parade.

Tôi thấy nó ngồi trên sàn, cắt các từ ra khỏi những cuốn sách nó lượm lặt được trong nhà, trong đó có một số tiểu thuyết lãng mạn của mẹ. Tôi hỏi nó có cây kéo nào khác không, và nó chỉ tay vào bàn mình mà không nhìn lên. Có khoảng mười tám cây kéo ở đó, những cái đã thất lạc khỏi ngăn kéo nhà bếp trong những năm qua. Tôi chọn một cây có tay cầm màu tím và ngồi xuống đối diện nó, đầu gối chúng tôi chạm nhau.

“Nói anh biết quy tắc đi.”

Nó đưa tôi một quyển sách - Tình cấm của chàng - và nói, “Cắt ra những đoạn ác ý và những từ ngữ xấu xa nhé.”

Chúng tôi ngồi thế khoảng hơn nửa tiếng, không nói chuyện, chỉ cắt giấy, và rồi tôi bắt đầu nói chuyện động viên nó như-một-ông-anh-trai, rằng cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp hơn, và cuộc đời không chỉ toàn khó khăn và toàn những người khó chịu mà cũng có những điểm sáng nữa.

“Bớt nói đi,” nó nói.

Chúng tôi cắt tiếp trong im lặng, đến khi tôi hỏi, “Còn những chỗ không hẳn là nhỏ nhen mà chỉ khó chịu thôi thì sao?”

Decca ngừng cắt một lúc đủ lâu để suy nghĩ. Nó ngậm lấy một lọn tóc lòa xòa trước mặt rồi phì ra. “Những chỗ khó chịu cũng cắt tuốt.”

Tôi tập trung vào từ ngữ. Chỗ này một từ, chỗ kia một từ. Chỗ này một câu. Chỗ kia một đoạn. Chỗ này toàn bộ một trang. Chẳng bao lâu tôi đã có một đống những từ ác ý và khó chịu bên cạnh giày mình. Dec gom chúng vào đống của nó. Khi đã kết thúc một cuốn sách, nó quăng sang một bên, và lúc đó tôi mới hiểu: cái nó muốn là những chỗ ác ý đó. Nó đang thu thập tất cả những từ bất hạnh, giận dữ, xấu xa, khó chịu và giữ chúng cho riêng mình.

“Sao chúng ta làm thế này, Dec?”

“Vì chúng không nên ở lẫn trong đó, với những từ ngữ tốt đẹp. Chúng muốn lừa ta.”

Và bằng cách nào đó tôi hiểu nó muốn nói gì. Tôi nghĩ tới tờ Chuyện phiếm Bartlett và tất cả những lời lẽ ác ý của nó, không chỉ về tôi mà về mọi học sinh có vẻ lạ lùng hay khác biệt. Tốt hơn là giữ những từ bất hạnh, giận dữ, xấu xa, khó chịu ở một chỗ riêng, nơi bạn có thể theo dõi chúng và đảm bảo chúng sẽ không làm bạn bị bất ngờ.

Khi chúng tôi xong việc, và nó đi tìm các cuốn sách khác, tôi nhặt những cuốn bị bỏ ra và lật tìm qua các trang sách cho đến khi tôi thấy những từ tôi đang tìm kiếm. Tôi để chúng trên gối Decca: KHIẾN NÓ NGỌT NGÀO. Rồi tôi mang những cuốn sách bị cắt vụn mà nó không cần nữa xuống hành lang.

Tôi thấy phòng tôi có gì đó khang khác.

Tôi đứng ở cửa, cố gắng tìm xem chính xác thì sự khác biệt đó là gì. Tường màu đỏ vẫn ở đó. Cái ga giường màu đen, tủ quần áo, bàn và ghế đều ở đúng vị trí. Kệ sách có lẽ quá đầy. Tôi nhìn kỹ căn phòng từ nơi tôi đứng bởi tôi không muốn đi vào trong cho đến khi tôi biết cái gì đã bị lệch đi. Các cây ghita vẫn ở nơi tôi đặt xuống. Cửa sổ để trống bởi tôi không thích rèm cửa.

Căn phòng trông vẫn như trước. Nhưng tôi cứ có cảm giác khác khác, như thể đã có người nào đó đến đây dịch chuyển mọi thứ. Tôi chầm chậm băng qua phòng, như thể cái người đó có thể nhảy ra, rồi tôi mở cửa buồng thay đồ, phần nào trông đợi nó sẽ dẫn đến căn phòng đích thực của tôi, cái căn phòng hoàn hảo.

Mọi thứ đều ổn.

Mày đang ổn.

Tôi vào phòng tắm, cởi quần áo và bước vào làn nước nóng giẫy, rồi cứ đứng đó đến khi da ửng đỏ lên và bình nóng lạnh ngừng hoạt động. Tôi quấn mình trong một chiếc khăn tắm và viết Chỉ cần cẩn thận trên mặt gương đầy hơi nước. Tôi quay trở lại phòng để nhìn nó từ một góc độ khác. Căn phòng vẫn hệt như khi tôi rời đi, và tôi nghĩ có lẽ căn phòng không hề khác đi. Có lẽ tôi mới là người khác đi.

Tôi vào phòng tắm lần nữa, treo khăn lên, mặc áo phông và quần đùi, và bắt gặp hình ảnh mình trong tấm gương trên bồn rửa khi hơi nước bắt đầu tan ra và dòng chữ mờ đi, để lại một hình bầu dục chỉ vừa đủ lớn cho cặp mắt xanh dương, mái tóc đen ướt, làn da trắng. Tôi rướn tới và ngắm chính mình, nhưng đó không phải khuôn mặt tôi, mà là khuôn mặt của một người khác.

Tôi ngồi xuống giường và giở từng quyển sách bị cắt, đọc tất cả các đoạn văn bị cắt vụn ra. Chúng hạnh phúc và ngọt ngào, hài hước và ấm áp. Tôi muốn được chúng vây quanh, và vì thế tôi cắt ra một số dòng hay nhất và những từ đẹp nhất - như “bản giao hưởng”, “không giới hạn”, “vàng”, “buổi sáng” - rồi dán chúng lên tường, nơi chúng nằm chồng lên nhau, một sự kết hợp của những màu sắc, hình thù và tâm trạng.

Tôi kéo chăn lên, quấn chặt quanh người mình nhất có thể - để tôi không nhìn thấy căn phòng được nữa - rồi nằm xuống giường như một xác ướp. Đó là một cách để giữ lại hơi ấm và ánh sáng, để chúng không thể thoát ra được nữa. Tôi thò một tay qua khe hở của cái chăn và lấy một cuốn sách khác, rồi một cuốn khác nữa. Nếu cuộc sống cũng thế này thì sao nhỉ? Chỉ có hạnh phúc, không có những điều khủng khiếp, thậm chí kể cả sự khó chịu thoáng qua. Nếu chúng ta hoàn toàn có thể cắt ra những cái xấu và giữ lại điều tử tế? Đây là điều tôi muốn làm với Violet - chỉ tặng cô những điều tử tế, mang cái xấu tránh xa khỏi cô, để cái tử tế là tất cả những gì chúng tôi có xung quanh mình.

Nguyễn Thùy Dung —★— NHỮNG NGÀY TƯƠI ĐẸP ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hội Nhà Văn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jennifer Niven

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.