Những Ngày Tươi Đẹp

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Finch Ngày 65 Và 66

❊ ❊ ❊

Ngày 65 và 66

Ở trường, tôi thấy mình đang nhìn chăm chăm ra ngoài cửa sổ, và tôi nghĩ: Mình đã làm thế trong bao lâu rồi? Tôi nhìn xung quanh xem có ai để ý không, phần nào mong đợi họ đang nhìn chằm chằm vào tôi, nhưng không có ai làm vậy. Điều này xảy ra trong mọi tiết học, thậm chí cả tiết thể dục.

Tiết tiếng Anh, tôi giở sách ra bởi giáo viên đang đọc bài và mọi người khác đều đang đọc theo. Mặc dù tôi nghe thấy các từ ngữ, tôi quên chúng ngay khi chúng được nói ra. Tôi chỉ nghe thấy những mảnh vỡ rời rạc, không có gì trọn vẹn.

Thư giãn.

Thở sâu.

Đếm.

Sau tiết học, tôi đi tôi tháp chuông, không quan tâm liệu có ai thấy mình không. Cánh cửa mở ra cầu thang không bị khóa kín, và tôi tự hỏi liệu Violet đã ở đây chăng. Khi tôi lên tới nơi và bước ra bầu không khí trong lành, tôi mở cuốn sách ra lần nữa. Tôi đọc đi đọc lại cùng một đoạn văn, nghĩ rằng có lẽ nêu tôi trốn tới một nơi chỉ có mình tôi, tôi sẽ có thể tập trung tốt hơn, nhưng ngay khi tôi đọc xong một dòng và chuyển sang dòng tiếp theo, tôi đã quên mất câu đó là gì.

Vào giờ ăn trưa, tôi ngồi với Charlie, có mọi người vây quanh nhưng tôi vẫn thấy lạc lõng. Họ đang nói chuyện với tôi và ở quanh tôi, nhưng tôi không thể nghe thấy họ. Tôi giả vờ chúi mũi vào một trong những cuốn sách của mình, nhưng những từ ngữ cứ nhảy múa trên trang giấy, và thế là tôi lệnh cho khuôn mặt mình phải mỉm cười để không ai chú ý, rồi tôi mỉm cười và gật đầu, và tôi làm việc này khá tốt, cho đến khi Charlie nói, “Này, mày làm sao đấy? Mày đang thực sự làm tao tụt cảm xúc đấy.”

Tiết Địa lý Hoa Kỳ, thầy Black đứng trên bảng nhắc nhở chúng tôi lần nữa rằng chính vì chúng tôi là học sinh năm cuối và đây là học kỳ cuối cùng của chúng tôi, nên chúng tôi không được bê trễ. Khi thầy nói, tôi viết, những điều tương tự những gì xảy ra khi tôi cố gắng đọc lại xuất hiện - những từ ngữ phút trước vừa ở đó, phút sau đã biến mất. Violet ngồi cạnh tôi, và tôi bắt gặp cô liếc nhìn tờ giấy của tôi, vì vậy tôi lấy tay che nó đi.

Thật khó tả, nhưng tôi thấy hoàn cảnh của tôi lúc này giống y như khi bị hút vào một cơn lốc. Tất cả mọi thứ tối mịt và quay cuồng, nhưng chậm rãi thay vì nhanh vun vút, và có một sức nặng kinh khủng kéo bạn xuống, giống như nó gắn chặt vào bàn chân bạn dù cho bạn không thể nhìn thấy nó. Tôi nghĩ, Đây hẳn là cảm giác khi bị mắc kẹt trong cát lún.

Một phần những gì tôi đang viết là để xem xét lại tất cả mọi thứ trong cuộc đời tôi, như thể đang soát lại những gì tôi đã có: Bạn gái tuyệt vời - xong. Bạn bè tử tế - xong. Mái nhà trên đầu - xong. Thức ăn trong miệng - xong.

Tôi sẽ không bao giờ lùn và chắc sẽ không hói, bởi cả bố và ông tôi đều không có dấu hiệu nào như thế. Vào những ngày tốt đẹp, tôi có thể nhanh trí hơn hầu hết mọi người. Tôi chơi ghita khá và có giọng hát trên-mức-trung-bình. Tôi có thể sáng tác nhạc. Những bài hát sẽ thay đổi thế giới.

Tất cả mọi thứ đều có vẻ đang diễn ra đúng trật tự, nhưng tôi xem đi xem lại danh sách phòng trường hợp mình quên mất điều gì đó, buộc bản thân mình nghĩ rộng ra ngoài những điều to tát trong trường hợp có điều gì đó ẩn giấu đằng sau những chi tiết nhỏ hơn. Xét tới những khía cạnh to tát, gia đình tôi có thể tốt hơn, nhưng tôi không phải là đứa trẻ duy nhất cảm thấy như vậy. ít nhất cũng không ai ném tôi ra đường. Trường học cũng được. Tôi có thể học nhiều hơn, nhưng tôi không thực sự cần phải làm thế. Tương lai thì không chắc chắn, nhưng có thể như thế cũng tốt.

Ở khía cạnh nhỏ bé hơn, tôi thích đôi mắt của tôi nhưng lại ghét cái mũi, nhưng tôi không nghĩ rằng cái mũi là thứ khiến tôi cảm thấy như thế này. Răng tôi ổn. Nói chung, tôi thích cái miệng của mình, đặc biệt là khi nó dính vào miệng Violet. Bàn chân của tôi quá lớn, nhưng ít nhất chúng không quá nhỏ. Nếu không tôi sẽ bị ngã liên tục. Tôi thích chiếc ghita của tôi, cái giường của tôi và các cuốn sách của tôi, đặc biệt là những cuốn đã bị cắt đi.

Tôi nghĩ tới tất cả mọi thứ, nhưng cuối cùng cái sức nặng ấy lại tăng lên, như thể nó đang di chuyển lên phần còn lại của cơ thể tôi và hút tôi xuống.

Chuông reo khiến tôi giật mình, làm cho mọi người cười phá lên, trừ Violet, cô đang quan sát tôi chăm chú. Tôi có lịch gặp thầy Embryo bây giờ, và tôi sợ thầy sẽ nhận ra cái gì đó bất thường. Tôi đưa Violet sang lớp cô, nắm tay cô, hôn cô và tặng cô nụ cười rạng rỡ nhất có thể để cô không nhìn tôi như thế nữa. Và rồi, bởi vì lớp cô và văn phòng tư vấn nằm ở hai đầu tòa nhà, và tôi cũng không vội vã đến đó, tôi đến trễ năm phút so với hẹn.

Thầy Embryo muốn biết điều không ổn là gì và tại sao tôi lại trông như thế này, và liệu nó có gì liên quan với việc sắp bước sang tuổi mười tám không.

Không phải thế, tôi nói với thầy. Sau cùng, ai mà không muốn sang tuổi mười tám? Cứ hỏi mẹ, người sẽ đánh đổi bất cứ điều gì để tránh xa tuổi bốn mươi mốt ra, mà xem.

“Thế thì là gì? Có chuyện gì vậy, Finch?”

Tôi cần phải cho thầy một thông tin gì đó, nên tôi nói đó là vì bố tôi. Điều đó không hẳn là nói dối, mà đúng hơn là một nửa sự thật bởi vì nó chỉ là một phần của một bức tranh lớn hơn nhiều. “Ông ấy không muốn làm bố em,” tôi nói, và thầy Embryo lắng nghe một cách thật nghiêm túc và cẩn thận, cánh tay mập mạp của thầy khoanh trước bộ ngực mập mạp, tới nỗi tôi thấy hơi tội lỗi. Và tôi cho thầy thêm chút sự thật. “Bố em không hạnh phúc với gia đình đã có, nên quyết định đổi lấy một gia đình mới ông ấy thích hơn. Và ông ấy thực sự thích gia đình mới này. Vợ mới của bố dễ chịu và luôn mỉm cười, và con trai mới của ông ấy, có thể là con ông, hoặc cũng có thể không, còn nhỏ, dễ chiều và không chiếm nhiều không gian. Chết tiệt, em còn thích họ hơn chính bản thân em.”

Tôi nghĩ tôi đã nói quá nhiều, nhưng thay vì nói tôi hãy đàn ông lên và bỏ qua đi, thầy Embryo nói, “Thầy tưởng bố em qua đời trong một tai nạn săn bắn.”

Trong một giây, tôi không thể nhớ thầy đang nói cái gì. Rồi, khi đã quá muộn, tôi bắt đầu gật gù. “Đúng thế. Ông ấy đã mất. Ý em muốn nói là trước khi ông ấy chết.”

Trán thầy cau lại, nhưng thay vì gọi tôi là kẻ nói dối, thầy nói, “Thầy rất tiếc em phải đối mặt với chuyện như thế trong cuộc sống.”

Tôi muốn òa khóc, nhưng tôi tự nhủ: Giấu nỗi đau đi. Đừng gây sự chú ý. Không được để người khác chú ý tới. Và với từng gam năng lượng cuối cùng - thứ năng lượng sẽ khiến tôi mất một tuần để tích lũy, có thể là nhiều hơn - tôi nói, “Ông ấy đã làm tốt nhất những gì ông ấy có thể. Ý em là ông ấy đã có thể. Khi ông còn sống. Cái tốt nhất ấy thì cũng chả ra sao, nhưng rốt cuộc thì, nó liên quan đến ông ấy nhiều hơn là đến em. Mà ý em là, thành thật mà nói, ai mà lại có thể không yêu em được cơ chứ?”

Khi tôi ngồi đối diện với thầy, ép khuôn mặt mình mỉm cười, tâm trí tôi ngâm lại lá thư tuyệt mệnh của Vladimir Mayakovski, nhà thơ của Cách mạng Nga, người đã tự sát bằng súng ở tuổi ba mươi sáu:

Con thuyền tình của tôi

đã tan tác trên những tảng đá là cuộc sống thường ngày.

Tôi đã trả hết nợ cuộc đời

và còn cần gì phải đong đếm

những nỗi đau do kẻ khác gây ra.

Những bất hạnh

và những lời lăng mạ.

Mong may mắn đến với những người ở lại.

Đột nhiên thầy Embryo chồm qua bàn và nhìn xoáy vào tôi với một vẻ mặt chỉ có thể gọi là đang lo sợ. Thế có nghĩa là tôi hẳn đã vô ý đọc to đoạn thơ ra.

Giọng thầy chuyển sang thứ giọng chậm rãi, đầy cân nhắc của một người đang thuyết phục ai đó rời khỏi gờ tường trên cao. “Có phải em lại lên tháp chuông hôm nay không?”

“Trời ạ, các thầy có camera an ninh hay gì đó đại loại trên đó à?”

“Trả lời thầy đi.”

“Có ạ. Nhưng khi ấy em chỉ đọc sách. Hoặc cố gắng đọc. Em cần làm cho đầu óc thoải mái, nhưng em không làm gì được khi ở dưới này với từng ấy tiếng ồn.”

“Finch, thầy hy vọng em biết thầy là bạn em, và thế tức là thầy muốn giúp em. Nhưng đây cũng là một vấn đề pháp lý, và thầy có bổn phận của thầy.”

“Em ổn. Tin em đi, nếu em quyết định tự tử, thầy sẽ là người đầu tiên biết. Em sẽ giữ cho thầy chỗ ngồi hàng đầu, hoặc ít nhất là chờ đến khi thầy có đủ tiền để theo kiện.”

Lưu ý: Tự tử không phải là một vấn đề để cười cợt, đặc biệt đối với những người có thẩm quyền và phải chịu trách nhiệm về bạn dù theo cách nào đi chăng nữa.

Tôi kiềm chế bản thân mình. “Em xin lỗi. Đùa vô duyên quá. Nhưng em ổn. Thật đấy.”

“Em biết gì về rối loạn lưỡng cực?”

Tôi suýt nói, Thầy thì biết gì về nó? Nhưng tôi bắt mình hít thở và mỉm cười. “Đó có phải là kiểu người có hai nhân cách?” Giọng tôi trở nên đều đều, tẻ nhạt. Có thể còn có chút chán nản, dù tâm trí và cơ thể của tôi đang ở tình trạng báo động.

“Một số người gọi đó là trạng thái hưng trầm cảm. Đó là một rối loạn ở não bộ, gây ra sự thay đổi cực đoan về tâm trạng và năng lượng. Nó mang tính di truyền, nhưng có thể điều trị được.”

Tôi tiếp tục thở, ngay cả khi tôi không mỉm cười nữa, nhưng đây là những gì đang xảy ra: bộ não và trái tim tôi đang đập theo những nhịp khác nhau; bàn tay của tôi đang dần lạnh toát còn gáy thì nóng ran; cổ họng tôi trở nên khô rát. Tôi biết rói loạn lưỡng cực là một thứ nhãn mác. Thứ ta gán cho những người điên. Tôi biết rõ vì tôi đã học môn Tâm lý học và đã xem các bộ phim cũng như thấy cách bố hành xử trong suốt gần mười tám năm qua, cho dù bạn không bao giờ có thể đóng một cái nhãn cho ông vì ông sẽ giết bạn ngay. Những cái nhãn như từ “lưỡng cực” nói rằng Đây là lý do tại sao anh thế này. Đây chính là con người anh. Chúng thu gọn con người thành các bệnh tật.

Embryo đang nói về các triệu chứng, chứng hưng cảm nhẹ và các giai đoạn tâm lý thì chuông reo. Tôi bất thần đứng lên, đột ngột hơn tôi muốn, khiến ghế của tôi va cạch vào tường và đổ xuống sàn. Nếu tôi ở trên cao nhìn xuống, tôi có thể thấy sự việc vừa rồi sẽ bị nhầm lẫn thành một hành động bạo lực, đặc biệt là với người cao lớn như tôi. Trước khi tôi kịp nói với thầy đó là một sự cố, thầy đã đứng lên.

Tôi đưa tay lên kiểu đầu hàng, và sau đó chìa tay ra với thầy - một cử chỉ hòa bình. Thầy mất chừng một hay hai phút để hiểu, nhưng thầy vẫn bắt tay tôi. Thay vì thả ra, thầy giật tay tôi về phía trước và chúng tôi đứng gần như mũi kề mũi - hoặc, do chênh lệch chiều cao, mũi kề cằm - và nói, “Em không đơn độc.” Trước khi tôi kịp nói với thầy, Thật ra thì em có đơn độc, đó là một phần của vấn đề; tất cả chúng ta đều đơn độc, bị mắc kẹt trong những cơ thể và tâm trí của chúng ta, và bất kỳ mối quan hệ nào đồng hành cùng chúng ta trong cuộc đời này đều cũng chỉ là thoáng qua và hời hợt, thầy đã siết tay lại cho đến khi tôi lo tay mình sẽ gãy răng rắc. “Và chúng ta vẫn chưa nói xong chuyện này đâu.”

Sáng hôm sau, sau tiết thể dục, Roamer đi tới và thì thầm, “Thằng lập dị.” Vẫn còn rất nhiều thằng lảng vảng xung quanh, nhưng tôi không quan tâm. Chính xác hơn, tôi chẳng nghĩ ngợi gì cả. Nó cứ thế xảy ra.

Trong chớp mắt, tôi nhấc nó lên xô vào tủ đựng đồ, tay tôi tóm chặt lấy cổ họng nó, và tôi bóp cổ nó cho đến khi nó tím tái mặt mày. Charlie ở phía sau tôi, cố gắng kéo tôi ra, và rồi thầy Kappel cũng ở đó, tay cầm gậy. Tôi vẫn cứ bóp cổ nó, bởi giờ tôi bị mê hoặc trước cái cách các mạch máu của Roamer phập phồng, còn đầu nó thì trông như một cái bóng đèn sáng rực và quá chói.

Phải mất bốn thằng bọn chúng mới kéo được tôi ra khỏi nó vì nắm đấm của tôi cứng như sắt. Trong đầu tôi nghĩ: Mày đặt tao vào tình huống này. Chính mày đã gây nên chuyện này. Đó là lỗi của mày, của mày, của mày.

Roamer ngã vật xuống sàn, và trong lúc tôi bị kéo đi, tôi nhìn nó chằm chằm và nói, “Mày sẽ không bao giờ gọi tao như thế nữa.”

Nguyễn Thùy Dung —★— NHỮNG NGÀY TƯƠI ĐẸP ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hội Nhà Văn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jennifer Niven

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.