Cuối tuần
Tới lúc này, những chuyến dạo chơi thực sự chỉ là cái cớ để lái xe tới nơi nào đó mà âu yếm nhau. Tôi tự nhủ mình chưa sẵn sàng bởi với tôi tình dục là chuyện lớn, ngay cả khi một số đứa bạn tôi đã làm chuyện ấy từ năm lớp chín. Nhưng vấn đề là, cơ thể tôi cảm nhận thấy một sự rung động kỳ lạ, hối thúc hướng tới Finch, như thể với nó bao nhiêu cũng không đủ. Tôi bổ sung một mục vào cái bảng Mầm - mục Đời sống Tình dục - và viết vài trang vào sổ dạo chơi của chúng tôi, cuốn sổ đang dần biến thành sổ nhật ký/ người lắng nghe/ nơi vạch ra những tài liệu cho cái tạp chí mạng mới.
Trước khi Amanda và tôi ngưng là những người bạn xã giao, tôi còn nhớ mình đã ngủ lại nhà nó và nói chuyện với đám anh trai của nó. Họ nói với chúng tôi rằng những đứa con gái làm chuyện đó là những đứa lẳng lơ và những đứa không làm là bọn chuyên thả thính. Những đứa có mặt ở đó tối hôm ấy đều thuộc lòng điều này, bởi vì trừ Amanda ra đám chúng tôi chẳng đứa nào có anh trai. Khi chỉ còn lại chúng tôi, Amanda nói, “Cách duy nhất để tránh việc đó là gắn bó với một người con trai mãi mãi.” Nhưng liệu “mãi mãi” có một kết thúc tiền định nào đó không…?
Finch đón tôi vào sáng thứ Bảy, trông anh hơi tơi tả. Chúng tôi thậm chí không đi xa quá, chỉ tới vườn ươm, đỗ xe lại, và trước khi anh chạm vào tôi, tôi nói, “Chuyện với Roamer là sao vậy?”
“Sao em biết chuyện Roamer?”
“Ryan kể với em. Mà rõ ràng là anh đã dính vào một vụ ẩu đả.”
“Chuyện đó có làm anh trông quyến rũ hơn không?”
“Nghiêm túc đi. Đã có chuyện gì vậy?”
“Chẳng có gì để em phải lo cả. Nó lại hành động như một thằng khốn. Ngạc nhiên ghê, phải không. Giờ, nếu chúng ta đã nói xong về nó, anh đang nghĩ đến những thứ khác.” Anh trèo xuống ghế sau Thằng Lỏi và kéo tôi theo sau.
Tôi cảm thấy như mình đang sống để tận hưởng những khoảnh khắc như thế này - khoảnh khắc khi tôi chuẩn bị nằm xuống bên cạnh anh, khi tôi biết điều đó sắp xảy ra, da anh kề da tôi, môi anh kề môi tôi, rồi khi anh chạm vào tôi và dòng điện chạy dọc khắp cơ thể tôi. Như thể những thời khắc khác của ngày hôm nay đều được dành để ngóng đợi khoảnh khắc này.
Chúng tôi hôn nhau tới khi môi tôi tê dại, rồi dừng lại ở sát ngưỡng Một Ngày Nào Đó, nói với nhau rằng chưa đến lúc, không phải ở đây, mặc dù làm vậy đòi hỏi một sức mạnh ý chí mà tôi không nghĩ là mình có. Tâm trí tôi đang quay mòng mòng với anh và với cái Suýt Nữa không hề tính trước của ngày hôm nay.
Khi anh về tới nhà, anh nhắn cho tôi: Anh đang không ngừng nghĩ về Một Ngày Nào Đó.
Tôi viết, Một Ngày Nào Đó sẽ đến sớm thôi.
Finch: Một Ngày Nào Đó là bao giờ?
Tôi: ????
Finch: *#@*!!!
Tôi: ☺
Chín giờ sáng Chủ nhật. Nhà tôi. Khi tôi tỉnh dậy và đi xuống nhà, bố mẹ đang ở trong bếp cắt bánh mì vòng. Mẹ nhìn tôi qua cốc cà phê mà Eleanor và tôi tặng mẹ nhân Ngày của Mẹ một năm nào đó. Cốc in dòng chữ, Bà mẹ siêu sao. Mẹ nói, “Con có bưu kiện gửi đến đấy.”
“Hôm nay Chủ nhật mà.”
“Ai đó đã để lại trên bậc cửa.”
Tôi đi theo mẹ vào phòng ăn, nghĩ bụng mẹ bước đi hệt như Eleanor - tóc vung vẩy, lưng thẳng băng. Eleanor trông giống bố còn tôi trông giống mẹ hơn, nhưng chị và mẹ lại có điệu bộ và phong cách giống hệt nhau, nên mọi người ai cũng nói, “Ôi trời ơi, mẹ nào con nấy.” Tôi đau đớn nhận ra là mẹ có lẽ sẽ không bao giờ được nghe câu đó nữa.
Kiện hàng, được bọc trong giấy nâu, loại giấy người ta bọc cá, đang nằm trên bàn ăn. Nó được buộc bằng ruy băng đỏ. Và khá lồi lõm. Tia Cực Tím, nó đề vậy ở một mặt.
“Con có biết ai gửi không?” Bố đứng ở cửa, vụn bánh mì trên râu.
“James,” mẹ tôi nói và làm động tác chùi miệng. Ông chà tay vào cằm để phủi bánh mì.
Tôi không có lựa chọn nào ngoài việc mở gói quà ngay trước mặt họ, và tôi cầu trời sẽ không có gì đáng xấu hổ bởi vì ta chẳng bao giờ đoán nổi mình sẽ nhận được gì từ Theodore Finch.
Khi giặt ruy băng và xé giấy ra, tôi đột ngột trở thành đứa trẻ sáu tuổi trong ngày Giáng sinh. Mỗi năm, Eleanor đều biết chị sẽ nhận được gì. Sau khi chúng tôi cạy khóa tủ phòng làm việc của mẹ, chị sẽ mở gói quà của chị và của cả tôi nữa, nhưng chỉ khi tôi đã rời phòng. Sau đó, khi chị muốn kể với tôi đó là những gì, tôi không cho chị nói. Hồi đó tôi không thấy phiền lắm với những bất ngờ.
Bên dưới lớp giấy nâu là một cặp kính, loại người ta đeo đi bơi.
“Con có biết là quà của ai không?” mẹ hỏi.
“Finch ạ.”
“Kính bơi,” mẹ nói. “Có vẻ nghiêm túc đấy.” Mẹ nở nụ cười hy vọng với tôi.
“Xin lỗi mẹ nhưng cậu ấy chỉ là bạn.”
Tôi không biết sao mình nói thế, nhưng tôi không muốn họ hỏi tôi anh có ý gì hay thế này là sao, nhất là khi chính bản thân tôi cũng không chắc chắn.
“Có lẽ rồi sẽ đến lúc. Thời gian thì luôn có sẵn,” mẹ trả lời, đó là câu Eleanor từng nói.
Tôi quan sát mẹ xem liệu mẹ có nhận ra bà đang dẫn lại câu nói của chị, nhưng nếu mẹ có nhận ra điều đó thì mẹ cũng sẽ không thể hiện nó ra. Mẹ quá bận xem xét cặp kính, rồi hỏi bố liệu bố có nhớ cái hồi bố từng tặng mẹ quà khi cố thuyết phục mẹ hẹn hò với bố.
Trên tầng, tôi viết, Cảm ơn về cặp kính. Để làm gì vậy? Làm ơn nói với em là anh không muốn chúng ta dùng chúng vào Một Ngày Nào Đó nhé.
Finch viết lại, Chờ mà xem. Chúng ta sẽ sử dụng chúng sớm thôi. Chúng ta sẽ chờ ngày ấm áp đầu tiên. Luôn có một ngày như thế lẻn vào giữa mùa đông. Một khi chúng ta bắt được cái ngày đó, chúng ta sẽ đi. Đừng quên cặp kính nhé.