Những Ngày Tươi Đẹp

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Finch Ngày Thứ 8 Tỉnh Giấc

❊ ❊ ❊

Ngày thứ 8 tỉnh giấc

Vào tối Chủ nhật, Kate, Decca và tôi lái xe đến nhà mới của bố ở khu nhà giàu của thành phố để dự Bữa Tối Gia Đình Bắt Buộc Hằng Tuần. Tôi đang mặc chiếc áo trơn màu xanh hải quân và quần kaki, bộ tôi luôn mặc khi gặp bố.

Chúng tôi giữ im lặng trên đường đi, ai cũng nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ. Chúng tôi thậm chí không nghe đài. “Đến đấy chơi vui nhé,” mẹ nói trước khi chúng tôi rời đi, cố tỏ ra vui vẻ, dù tôi biết rằng ngay giây phút chiếc xe lăn bánh trên đường, bà sẽ điện cho một cô bạn và mở một chai vang. Đây sẽ là lần đầu tiên tôi gặp bố kể từ trước lễ Tạ ơn và lần đầu tiên tôi đến nhà mới của ông, nơi ông chung sống với cô Rosemarie và con trai cô.

Họ sống ở một ngôi nhà khổng lồ mới tinh trông giống như mọi nhà khác dọc dãy phố. Khi chúng tôi dừng xe ngoài cửa nhà, Kate nói, “Em có tưởng tượng được cảnh mình đi tìm căn nhà này khi đang say không?”

Ba chúng tôi bước lên cái vỉa hè trắng sạch. Hai xe SUV giống nhau đang đậu trên lối vào, bóng loáng như thể cái sinh mệnh cơ khí vờ vĩnh của chúng phụ thuộc vào cái mẽ ngoài đó.

Cô Rosemarie ra mở cửa. Cô tầm ba mươi tuổi, với mái tóc hoe đỏ và nụ cười lo lắng. Cô Rosemarie có thể được coi là một kiểu quản gia, theo lời mẹ, mà đó - cũng theo lời mẹ - chính xác là những gì bố cần. Cô đến cùng khoản tiền đền bù 200.000 đô la từ người chồng cũ và một thằng bé răng-sún-bảy-tuổi tên Josh Raymond có thể là em ruột tôi, hoặc cũng có thể không.

Bố chạy bổ về phía chúng tôi từ sân sau, nơi ông đang nướng gần mười sáu cân thịt mặc dù bây giờ là tháng Một chứ không phải tháng Bảy. Áo phông của ông có chữ ĐÙ MÁ BỌN NGHỊ SĨ. Mười hai năm trước, ông là một cầu thủ khúc côn cầu chuyên nghiệp được biết đến với cái tên Máy Giã, cho tới khi ông vỡ xương đùi do tông vào đầu một cầu thủ khác. Ông vẫn giống như lần cuối cùng tôi gặp - quá bảnh bao và quá cân đối với một người ở tuổi ông, như thể ông hy vọng sẽ được gọi đi làm lại bất kỳ lúc nào - nhưng mái tóc đen của ông đã lốm đốm bạc, đó là điểm mới.

Ông ôm chị em gái tôi và vỗ vào lưng tôi. Không giống như hầu hết các cầu thủ khúc côn cầu, bằng cách nào đó ông vẫn giữ được hàm răng của mình, và ông phô nó ra với chúng tôi như thể chúng tôi là cổ động viên cuồng nhiệt của ông. Ông muốn biết tuần vừa rồi của chúng tôi như thế nào, trường lớp thế nào, liệu chúng tôi có học được cái gì mà ông không biết không. Đây là một thách thức - là cách ông khiêu khích chúng tôi bắt bí bố già thông thái, nhưng chẳng ai thấy việc đó vui hết nên tất cả chúng tôi đều nói không.

Bố hỏi về chương trình học trao đổi hồi tháng Mười một/ Mười hai, và tôi phải mất một phút mới nhận ra ông đang nói chuyện với tôi. “Dạ, cũng bình thường ạ.” Được đấy, Kate. Tôi sẽ nhớ đáp lễ chị đầy đủ. Bố không biết về vụ tôi đóng cửa lại với thế giới hay những vụ rắc rối ở trường kể từ sau năm thứ hai trung học bởi năm ngoái, sau vụ đập ghita, tôi nói với thầy hiệu trưởng Wertz là bố đã mất trong một tai nạn săn bắn. Thầy không bao giờ buồn kiểm chứng điều đó, và bây giờ thầy gọi mẹ tôi bất cứ khi nào có vấn đề gì, có nghĩa là thực ra thầy gọi Kate vì mẹ không bao giờ buồn kiểm tra thư thoại.

Tôi nhặt một chiếc lá ra khỏi vỉ nướng. “Họ mời con ở lại, nhưng con từ chối. Ý con là, dù con thích trượt băng nghệ thuật, và dù con trượt tốt - con nghĩ con thừa hưởng điều đó từ bố - con không chắc là con muốn theo đuổi sự nghiệp đó.” Một trong những khoái cảm lớn nhất của cuộc đời tôi là đưa ra những bình luận như thế, bởi vì có một thằng con trai đồng tính là cơn ác mộng kinh khủng nhất của người bố định kiến chết tiệt của tôi.

Phản ứng duy nhất của ông là bật mở một lon bia nữa và tấn công mười sáu cân thịt bằng cái kẹp, như thể khối thịt đó có nguy cơ vùng lên và nuốt chửng tất cả chúng tôi. Tôi chỉ ước như thế.

Khi thực sự đến giờ ăn, chúng tôi ngồi trong phòng ăn tô điểm bởi màu trắng và vàng kim với thảm len tự nhiên, thứ đắt tiền nhất người ta có thể mua. Đây rõ ràng là một cải thiện lớn so với tấm thảm ni lông kinh tởm có sẵn ở đó khi họ mới chuyển đến.

Josh Raymond hầu như không ăn mấy, vì mẹ nó nhỏ người và chồng cũ của cô cũng nhỏ người, không như cha tôi, một người khổng lồ. Đứa em của tôi nhỏ người theo một kiểu khác với tôi khi ở tuổi nó - kiểu gọn gàng và cân đối, khuỷu tay hay tai không bành ra, tất cả đều hài hòa. Đó là điều khiến tôi tin rằng thực ra thì nó có thể không có liên hệ máu mủ gì với bố cả.

Ngay lúc này, Josh Raymond đá vào chân bàn và nhìn chằm chằm vào chúng tôi qua đĩa ăn của nó với đôi mắt cú khổng lồ không chớp. Tôi nói, “Mày khỏe không, nhóc?”

Nó rít lên trả lời, và bố tôi, ngài Máy Giã, vuốt cái cằm hoàn hảo lởm chởm râu của ông và nói với giọng nhẹ nhàng, kiên nhẫn của một nữ tu, “Josh Raymond, chúng ta đã nói về việc đá vào bàn rồi.” Đó là cái giọng ông chưa một lần nào dùng với tôi hay chị em của tôi.

Decca lấy đầy đĩa và bắt đầu ăn trong khi cô Rosemarie phục vụ từng người một. Khi cô đến chỗ tôi, tôi nói, “Cháu không ăn đâu, trừ phi cô có cái bánh kẹp chay nào.” Cô chỉ chớp mắt với tôi, tay vẫn lơ lửng giữa không trung. Không cần xoay mặt lại, cô liếc mắt về hướng bố.

“Bánh kẹp chay?” Giọng ông không nhẹ nhàng hay kiên nhẫn. “Bố đã lớn lên với thịt và khoai tây, và bố đã sống được đến ba mươi lăm tuổi.” (Ông bước sang tuổi bốn mươi ba hồi tháng Mười.) Bố hiểu cha mẹ mình đã làm việc vất vả để có thức ăn bày ra trên bàn, vì thế việc của bố không phải là đòi hỏi.” Ông kéo áo lên và vỗ vào bụng - vẫn phẳng, nhưng không còn sáu múi nữa - rồi lắc đầu, và mỉm cười với tôi, nụ cười của một người đàn ông có một người vợ mới và một đứa con trai mới và một ngôi nhà mới với hai chiếc xe ô tô mới, và chỉ phải chịu đựng những đứa con ruột ngày xưa của mình trong một hoặc hai giờ nữa thôi.

“Con không ăn thịt đỏ, bố ạ.” Thực ra, chính xác mà nói, Finch của những năm 80 mới là người ăn chay.

“Từ khi nào?”

“Từ tuần trước.”

“Ôi, Chúa ơi…” Bố tựa lưng vào ghế và nhìn tôi chằm chằm trong khi Decca hăm hở ngoạm một miếng bánh kẹp lớn, nước xốt chảy xuống cằm nó.

Kate nói, “Bố à, đừng khó ở thế. Nó không phải ăn nếu nó không muốn.”

Trước khi tôi kịp ngăn, thằng Finch của những năm 80 đã nói, “Có nhiều cách khác nhau để chết. Người ta có thể nhảy từ trên mái nhà xuống hay là từ từ đầu độc mình bằng thịt của những giống loài khác mỗi ngày.”

“Cô rất xin lỗi, Theo. Cô không biết.” Cô Rosemarie phóng một ánh nhìn vào bố lúc này vẫn đang nhìn tôi chằm chằm. “Hay là cô làm cho cháu một chiếc bánh gối kẹp xa lát khoai tây?” Giọng cô nghe đầy hy vọng đến nỗi tôi để cô đi chuẩn bị, mặc dù món xa lát khoai tây vẫn có thịt xông khói trong đó.

“Nó không thể ăn món đó. Món xa lát khoai tây có thịt xông khói.” Đó là lời Kate.

Bố nói, “Ôi, nó có thể nhặt thịt ra.” Âm “ra” nghe như “rốt”, những gì còn sót lại của quãng thời gian bố lớn lên ở Canada. Bố bắt đầu cảm thấy khó chịu, và vì thế chúng tôi im miệng, vì càng ăn nhanh hơn bao nhiêu, chúng tôi càng về sớm được bấy nhiêu.

Về tới nhà, tôi hôn lên má mẹ vì bà cần điều đó, còn tôi hít vào đầy mùi vang đỏ. “Các con đi có vui không?” Bà hỏi, và chúng tôi biết bà đang hy vọng chúng tôi sẽ xin bà cho phép chúng tôi không phải đến đó một lần nào nữa.

Decca nói, “Chắc chắn là không,” và giậm bình bịch lên cầu thang.

Mẹ thở dài nhẹ nhõm trước khi uống thêm cốc nữa và đi theo Decca. Bà làm tốt nhất vai trò phụ huynh của mình vào các ngày Chủ nhật.

Kate mở một gói khoai tây chiên và nói, “Chuyện này ngu ngốc thật.” Và tôi biết chị muốn nói gì. “Chuyện này” ám chỉ bố mẹ và các ngày Chủ nhật và có lẽ là cả cuộc đời chết giẫm của chúng tôi. “Chị thậm chí không hiểu tại sao chúng ta phải đi đến đó và giả vờ thích nhau trong khi mọi người đều biết rõ chúng ta đang làm gì. Giả vờ.” Chị đưa gói khoai cho tôi.

“Bởi vì mọi người thích ta giả vờ, Kate ạ. Họ thích thế hơn.”

Chị hất tóc qua vai và nhăn mặt theo cái kiểu cho thấy chị đang suy nghĩ. “Em biết đấy, rốt cuộc chị đã quyết định đi học đại học vào mùa thu.” Kate đã tỏ ý muốn ở nhà khi vụ ly dị xảy ra. Phải có ai đấy chăm sóc mẹ chứ, chị đã nói vậy.

Đột nhiên tôi thấy đói, và hai chúng tôi chuyền tay nhau gói khoai. Tôi nói, “Em cứ tưởng chị thích tạm dừng việc học.” Tôi yêu quý chị đủ để giả vờ cùng với chị rằng đây là một lý do nữa chị ở nhà, rằng chuyện này chẳng có gì liên quan tới gã bạn trai bắt cá hai tay thời trung học của chị, cái nhân vật cốt yếu trong kế hoạch tương lai của chị.

Chị nhún vai. “Chị không biết. Có lẽ nó không hoàn toàn là ‘thời gian tạm dừng việc học’ như chị mong đợi. Chị đang nghĩ đến việc tới Denver, để xem có những gì ở đó.”

“Chẳng hạn như Logan?” Hay chính là gã bạn trai bắt cá hai tay thời trung học.

“Chuyện này không liên quan gì tới anh ta.”

“Em hy vọng là không.”

Tôi muốn nói lại những điều tôi đã nói với chị trong nhiều tháng: Chị tốt hơn anh ta. Chị đã lãng phí quá nhiều thời gian vào tên khốn đó. Nhưng chị đã đanh hàm lại và cau mày nhìn túi khoai chiên. “Thế còn hơn là sống ở nhà.”

Việc đó thì tôi đồng tình, vì thế thay vào đó tôi hỏi, “Chị có nhớ Eleanor Markey không?”

“Tất nhiên. Nó học cùng lớp chị. Sao?”

“Chị ấy có một đứa em gái.” Tôi đã gặp cô trên tháp chuông khi cả hai đều đang nghĩ đến việc nhảy xuống. Chúng tôi đã có thể nắm tay nhau và cùng nhảy xuống. Mọi người sẽ nghĩ hai đứa là một đôi uyên ương bất hạnh. Người ta sẽ sáng tác bài hát về chúng tôi. Chúng tôi sẽ trở thành huyền thoại.

Kate nhún vai. “Eleanor cũng tốt. Hơi tự phụ một chút. Cũng có thể là một người hay ho. Chị không biết nó nhiều lắm. Chị không nhớ em gái nó.” Chị uống cạn chỗ vang trong ly của mẹ rồi lấy chìa khóa xe. Gặp sau nhé.”

Ở trên tầng, tôi bỏ qua Split Enz, Depeche Mode và Talking Heads mà chọn Johnny Cash*. Tôi bỏ album Tại nhà tù Folsom lên đầu đọc đĩa, lục tung bàn để tìm một điếu thuốc, và bảo thằng Finch của những năm 80 đừng có kêu ca nữa. Dù sao thì, tôi đã tạo ra nó, nên tôi có thể tống nó đi. Tuy vậy, khi châm điếu thuốc, bỗng chốc tôi có thể hình dung ra hai lá phổi mình chuyển sang màu đen như một con đường mới lát, và tôi nghĩ về những gì đã nói với bố mình trước đó: Có nhiều cách khác nhau để chết. Người ta có thể nhảy từ trên mái nhà xuống hay là từ từ đầu độc mình bằng thịt của những giống loài khác mỗi ngày.

Split Enz, Depeche Mode, Talking Heads, Johnny Cash: các nhóm nhạc và ca sĩ nổi tiếng những năm 1980.

Không có con vật nào phải chết để làm ra điếu thuốc tôi đang cầm, nhưng lần này tôi không thích cảm giác nó đem lại, như thể tôi đang bị ô nhiễm, như thể tôi đang bị đầu độc. Tôi dập điếu thuốc và, trước khi tôi kịp đổi ý, bẻ đôi tất cả những điếu khác. Rồi tôi lấy kéo cắt những mẩu thuốc bẻ đôi và gạt chúng vào thùng rác, đăng nhập vào máy tính, và bắt đầu gõ.

Ngày 11 tháng Một. Theo tờ Thời báo New York, gần 20 phần trăm các vụ tự tử là do thuốc độc, nhưng đối với trường hợp các bác sĩ tự tử, con số đó là 57 phần trăm. Suy nghĩ của tôi về phương pháp này: Có vẻ đó là cách trốn chạy của một kẻ hèn nhát, nếu bạn hỏi tôi. Tôi nghĩ tôi thà cảm thấy gì đó còn hơn. Dù thế, nếu một người nào đó gí một khẩu súng vào đầu tôi (ha ha - xin lỗi, tếu táo chút) và buộc tôi sử dụng thuốc độc, tôi sẽ chọn xyanua. Ở dạng khí, cái chết có thể diễn ra tức thì, dù như thế thì việc cảm thấy gì đó trước khi chết là không thể. Nhưng nghĩ lại thì, sau cả một cuộc đời phải cảm nhận quá nhiều, chết bất thình lình quả thực cũng có ưu điểm của nó.

Khi gõ xong, tôi bước vào phòng tắm lục tủ thuốc. Thuốc giảm đau Advil, aspirin, một số loại thuốc ngủ không cần đơn thuốc mà tôi lấy trộm của Kate và sau đó cất trong một lọ thuốc theo toa cũ của mẹ. Những gì tôi đã nói với thầy Embryo về ma túy là thật. Tôi và nó chẳng có gì liên quan tới nhau. Với tôi, rốt cuộc thì kiểm soát được bộ não mình đã khó khăn lắm rồi, làm gì còn chỗ cho những thứ khác xen vào nữa.

Nhưng bạn không bao giờ biết khi nào bạn sẽ cần đến một viên thuốc ngủ. Lúc này tôi mở lọ ra, đổ những viên thuốc màu xanh ra lòng bàn tay rồi đếm. Ba mươi. Trở lại bàn mình, tôi xếp từng viên từng viên thành hàng, như một đội quân màu xanh.

Tôi đăng nhập Facebook, và trên trang của Violet ai đó ở trường đã viết về việc cô đã cứu mạng tôi như một anh hùng. Có 146 bình luận và 289 lượt thích, và dù tôi muốn nghĩ rằng có từng này người thấy cảm kích vì tôi vẫn còn sống, tôi đủ tỉnh táo để nhận ra sự thật. Tôi đi đến trang cá nhân của mình, chẳng có gì ngoài ảnh Violet trong danh sách bạn bè.

Tôi đặt tay lên bàn phím, ngắm nhìn cách các ngón tay nằm ở đó, các móng tay to và tròn. Tôi lướt bàn tay dọc bàn phím, như thể tôi đang chơi piano. Và sau đó tôi gõ, Các bữa ăn gia đình bắt buộc chán chết, đặc biệt là khi dính đến thịt và sự chối từ. “Em cảm thấy chúng ta không thể trải qua những thời điểm khủng khiếp như vậy lần nào nữa.” Nhất là khi có quá nhiều việc khác để làm. Câu trích dẫn là từ thư trăn trối của Virginia Woolf* gửi cho chồng, nhưng tôi nghĩ nó hợp với hoàn cảnh này.

Virginia Woolf: nhà văn nổi tiếng người Anh. Bà bị chứng rối loạn lưỡng cực và đã tự sát ở tuổi 59.

Tôi gửi tin nhắn và chờ đợi cạnh máy tính, sắp xếp đống thuốc thành các nhóm ba viên một, rồi mười, trong khi thực ra tôi đang hy vọng nhận được tin nhắn từ Violet. Tôi đập cho tấm biển xe phẳng lại, nguệch ngoạc lên giấy dòng chữ Những thời điểm khủng khiếp như vậy, và đính nó lên tường phòng, nơi đã được bao phủ bằng những mẩu giấy tương tự. Bức tường có nhiều cái tên khác nhau: Bức Tường Suy Nghĩ, Bức Tường Ý Tưởng, Bức Tường Tâm Trí Tôi, hay chỉ là Bức Tường, nhưng đừng nhầm với Pink Floyd* nhé. Bức Tường là nơi để tôi lưu giữ những suy nghĩ dù chúng đến nhanh như điện xẹt, và nhớ về chúng khi chúng đã biến mất. Bất cứ điều gì thú vị hoặc kỳ quặc hoặc thậm chí truyền cảm hứng nửa vời cũng đều được đưa lên đó.

Album thứ 11 của nhóm nhạc Pink Floyd mang tên Bức Tường (The Wall).

Một giờ sau, tôi kiểm tra trang Facebook của mình. Violet đã viết: Hãy sắp xếp bất cứ mảnh ghép nào đến với ta.”

Da tôi bắt đầu nóng bừng lên. Cô trích dẫn Virginia Woolf để đáp lại tôi. Tim tôi đập nhanh gấp ba. Chết tiệt, tôi nghĩ. Đó là tất cả trích dẫn của Virginia Woolf mà tôi biết. Tôi tìm thật nhanh trên Internet, cố bới ra câu trả lời phù hợp. Đột nhiên tôi ước tôi đã quan tâm nhiều hơn tới Virginia Woolf, một nhà văn chẳng có ích gì với tôi cho đến lúc này. Đột nhiên, tôi ước tôi đã chẳng làm gì khác ngoài nghiên cứu bà trong suốt mười bảy năm cuộc đời.

Tôi gõ lại: Đối với tôi, bộ não của tôi là cỗ máy thiếu tin cậy nhất - luôn rầm rì, rền rĩ, lúc lên lúc xuống, và rồi bị vùi trong bùn. Tại sao? Niềm đam mê này để làm gì?”

Câu trích dẫn này liên quan đến những gì Violet đã nói về việc lấp đầy thời gian và việc chúng chẳng có ý nghĩa gì hết, nhưng nó cũng chính xác là tôi - rầm rì, rền rĩ, lúc lên lúc xuống, và rồi rơi xuống bùn, sâu đến ngạt thở. Cuộc sống chỉ có Thức và Ngủ, không có gì lưng chừng giữa hai trạng thái ấy.

Câu trích hay điên đảo, hay đến nỗi tôi nổi cả da gà. Tôi nhìn kỹ những sợi lông dựng đứng trên cánh tay mình, và lúc tôi nhìn lại màn hình, Violet đã đáp lại. Khi anh nghĩ đến những thứ như sao trên trời, vấn đề của chúng ta dường như chẳng mấy quan trọng nữa, phải không?”

Giờ tôi vận hết công suất luôn, truy cập vào mọi trang về Virginia Woolf tôi có thể tìm thấy. Tôi tự hỏi liệu cô có gian lận giống tôi không. Tôi viết: “Tôi bắt rễ, nhưng tôi cũng chảy trôi.”

Tôi suýt nữa đổi ý. Tôi nghĩ tới việc xóa dòng đó, nhưng rồi cô đáp lại. Tớ thích câu đó. Nó từ đâu thế?

Cuốn Những con sóng. Tôi ăn gian một lần nữa và tìm đoạn đó. Thêm nữa này: “Tôi cảm thấy cả ngàn khả năng bừng lên trong tôi. Tôi tinh quái, phóng đãng, uể oải, buồn bã, lần lượt từng thứ một. Tôi bắt rễ, nhưng tôi cũng chảy trôi. Như dòng nước vàng rực, chảy…”

Tôi quyết định dừng lại ở đó, chủ yếu do nóng lòng xem cô có đáp lại không.

Cô mất đến ba phút. Tớ thích: “Đây là khoảnh khắc hồi hộp nhất mà tôi từng biết. Tôi chấp chới. Tôi dập dềnh. Tôi chảy trôi như một cái cây trên dòng sông, trôi theo hướng này, trôi theo hướng kia, nhưng bắt rễ, để anh có thể đến với tôi. ‘Đến đây,’ tôi nói, ‘đến đây?’ ”

Trái tim tôi không phải là phần duy nhất trong cơ thể trở nên náo động lúc này. Tôi ngồi ngay ngắn lại và thầm nghĩ chuyện này mới khêu gợi một cách kỳ cục và ngớ ngẩn làm sao.

Tôi viết, Cậu làm tớ thấy mình vàng rực, chảy trôi. Tôi bấm gửi mà không suy nghĩ. Tôi có thể tiếp tục trích dẫn Virginia Woolf - tin tôi đi, đoạn văn sau đấy thậm chí còn dữ dội hơn - nhưng tôi quyết định tôi muốn trích dẫn bản thân mình hơn.

Tôi chờ đợi cô đáp lại. Tôi chờ ba phút. Năm phút. Mười. Mười lăm. Tôi mở trang web của cô, trang mà cô quản lý cùng chị gái, và kiểm tra lại thời gian của bài đăng cuối cùng, không có gì thay đổi kể từ lần cuối tôi vào.

Mình hiểu rồi, tôi nghĩ. Không vàng rực, không chảy trôi. Đứng yên.

Rồi một tin nhắn khác xuất hiện: Tớ hiểu nguyên tắc dạo chơi của cậu và tớ muốn bổ sung: Ta không đi trong thời tiết xấu. Ta đi bộ, chạy bộ, hoặc đi xe đạp. Không lái ô tô. Ta không đi quá xa Bartlett.

Bây giờ cô hoàn toàn nghiêm túc. Tôi trả lời: Chúng ta đi bộ, chạy bộ, hoặc đi xe đạp cũng đều không thành vấn đề. Nghĩ đến trang web đang nằm im lìm và trống rỗng của cô, tôi nói thêm: Ta nên viết về những chuyến dạo chơi của chúng ta để có gì đó cho mọi người xem ngoài các bức ảnh. Thực ra, lo phần viết lách nên là của cậu. Tớ sẽ chỉ mỉm cười và tạo dáng thôi.

Một giờ sau tôi vẫn ngồi đó, nhưng cô đã biến mất. Như vậy, hoặc tôi đã làm cô giận hoặc tôi đã làm cô sợ. Thế là tôi soạn hết bài hát này đến bài hát khác. Hầu hết mọi tối, đó đều là Những Bài Hát Sẽ Thay Đổi Thế Giới bởi vì chúng quá hay, quá sâu sắc, quá tuyệt vời. Nhưng tối nay tôi tự nhủ với mình rằng tôi chẳng có điểm gì chung với cái cô Violet này, dù tôi có muốn thế nào đi chăng nữa, và tôi tự hỏi liệu những gì chúng tôi nói với nhau có thực sự hấp dẫn đến thế hay chỉ là do tôi tưởng tượng ra trong cơn cuồng si một cô gái mà tôi hầu như không biết gì hết, tất cả chỉ vì cô là người đầu tiên tôi gặp mà dường như nói cùng một ngôn ngữ với tôi. Hay ít nhất là một vài từ của nó.

Tôi gom những viên thuốc ngủ lại và giữ chúng trong lòng bàn tay. Tôi có thể nuốt chúng ngay bây giờ, nằm xuống giường, nhắm mắt lại, trôi vào giấc ngủ mãi mãi. Nhưng ai sẽ để mắt đến Violet Markey để chắc chắn rằng cô sẽ không leo lại lên gờ tường đó? Tôi thả thuốc vào bồn vệ sinh và xả nước. Và sau đó tôi quay trở lại trang Eleanor&Violetcom, lục lại phần lưu trữ cho đến khi tôi thấy bài đầu tiên, rồi mở tất cả các bài ra xem cho đến khi đã đọc hết từng bài một.

Tôi thức hết khả năng của mình để rồi cuối cùng chìm vào giấc ngủ khoảng 4 giờ sáng. Tôi mơ thấy mình trần như nhộng và đang đứng ở tháp chuông của trường, trong cái lạnh, giữa cơn mưa. Tôi nhìn xuống dưới và tất cả mọi người đều ở đó, cả giáo viên và học sinh, và bố tôi đang ăn một chiếc bánh kẹp thịt sống, giơ nó lên trời như đang nâng cốc chúc mừng tôi. Tôi nghe thấy tiếng động đằng sau nên quay lại và nhìn thấy Violet, ở phía bên kia gờ tường, cũng ở trần nhưng chân mang một đôi bốt đen. Thật choáng ngợp - hình ảnh đẹp nhất mà đôi mắt này từng nhìn thấy - nhưng trước khi tôi có thể đi tới chỗ cô, cô há miệng ra, nhảy vào không trung, và bắt đầu la hét.

Đó là tiếng chuông báo thức, tất nhiên, tôi nắm tay lại đập nó một cái rồi ném nó vào tường, và nó nằm đó, kêu tít tít như một con cừu lạc.

Nguyễn Thùy Dung —★— NHỮNG NGÀY TƯƠI ĐẸP ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hội Nhà Văn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jennifer Niven

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.