153 ngày trước Lễ tốt nghiệp
Tối thứ Bảy. Nhà Amanda Monk.
Tôi đi bộ vì nhà nó chỉ cách nhà tôi ba dãy nhà. Amanda nói sẽ chỉ có chúng tôi và Ashley Dunston với Shelby Padgett bởi giờ Amanda không nói chuyện với Suze. Lại một lần nữa. Amanda từng là một trong những người bạn thân nhất của tôi, nhưng kể từ tháng Tư, tôi đã dần trở nên xa cách. Từ khi tôi bỏ nhóm cổ vũ, chúng tôi không có nhiều điểm chung. Tôi tự hỏi liệu chúng tôi đã từng bao giờ có gì giống nhau.
Tôi đã sai lầm khi đề cập đến lời mời qua đêm ở nhà bạn với bố mẹ, và đó là lý do tại sao tôi tới đó. “Amanda đang cố gắng, và con cũng nên thế, Violet ạ. Con không thể dùng cái chết của chị con làm cái cớ mãi được. Con phải trở lại với cuộc sống của mình.” Con chưa sẵn sàng không còn hiệu quả với bố mẹ nữa.
Khi tôi đi qua sân nhà Wyatt rồi rẽ vào, tôi nghe thấy tiếng một bữa tiệc. Nhà Amanda rực sáng như Giáng sinh. Vài người đang tán chuyện bên cửa sổ. Họ đứng trên bãi cỏ. Bố Amanda sở hữu một chuỗi cửa hàng rượu, một trong những lý do nó nổi tiếng ở trường. Lý do thứ hai là vì nó dễ dãi trong chuyện tình dục.
Tôi đứng chờ trên phố, túi xách trên vai, gối kẹp dưới nách. Tôi cảm thấy mình như một học sinh lớp sáu. Giống như một đứa con ngoan trò giỏi. Eleanor sẽ cười tôi và đẩy tôi đi tới. Là chị thì chị hẳn đã vào trong nhà. Chỉ hình dung thế thôi tôi đã cáu chị rồi.
Tôi thu hết sức mà đi vào. Joe Wyatt đưa tôi một thứ nước gì đó đựng trong cốc nhựa đỏ. “Bia ở dưới tầng hầm,” nó hét lên. Roamer đã thống lĩnh phòng bếp với vài đứa chơi bóng chày khác cùng vài đứa chơi bóng đá.
“Mày phang được con bé không?” Roamer hỏi Troy Satterfield.
“Tao không.”
“Ít nhất thì cũng phải hôn nó chứ?”
“Không.”
“Thế có được mó máy tí nào không?”
“Có, nhưng tao nghĩ đó là do nhầm lẫn.”
Chúng cười, trong đó có cả Troy. Mọi người đều nói quá to.
Tôi đi xuống tầng hầm. Amanda và Suze Haines, lại là bạn thân, đang nằm ườn trên xô pha. Tôi không thấy Ashley hay Shelby đâu, nhưng mười lăm hay hai mươi gã đang nằm dài trên sàn nhà chơi trò thách uống rượu. Bọn con gái đang nhảy xung quanh chúng, bao gồm cả ba chị em nhà Briana và Brenda Shank-Kravitz, bạn của Theodore Finch. Các cặp đang hôn hít sờ soạng nhau.
Amanda vẫy cốc bia về phía tôi. “Ôi trời ơi, chúng tao phải sửa lại quả tóc kia thôi.” Nó đang nói về đám tóc mái tôi tự cắt. “Với cả sao mày vẫn đeo cặp kính đó? Tao cũng muốn nhớ chị mày, nhưng chị ấy không có cái gì khác, kiểu như một cái áo len xinh xắn mà mày có thể mặc thay vì đeo cái kính đó à?”
Tôi đặt cốc xuống. Tôi vẫn đang cầm cái gối của mình. Tôi nói, “Bụng tao khó chịu quá. Tao nghĩ tao sẽ về nhà.”
Suze hướng đôi mắt xanh lam to tròn của nó về phía tôi. “Có đúng là mày kéo Theodore Finch khỏi gờ tường không?” (Nó giữ tên “Suzie” cho đến năm lớp chín thì bỏ chữ “i” đi. Bây giờ nó chỉ là “Suze” thôi.)
“Ừ.” Trời ơi, tôi muốn cả cái ngày đó biến mất luôn đi.
Amanda nhìn Suze. “Tao đã bảo mày đấy là thật mà.” Nó nhìn tôi và đảo mắt. “Thằng ấy toàn làm những thứ kiểu vậy. Tao đã biết nó từ hồi mẫu giáo, nó chỉ càng ngày càng dị hơn thôi.”
Suze lấy đồ uống. “Tao thậm chí còn biết nó rõ hơn.” Giọng nó trở nên dâm đãng. Amanda vỗ vào cánh tay nó và Suze vỗ lại vào tay Amanda. Xong Suze nói với tôi, “Bọn tao hẹn hò hồi năm hai trung học. Nó dị thật, nhưng tao sẽ nói thế này về nó, đó là một anh chàng biết mình đang làm gì đấy.” Giọng nó trở nên dâm đãng hơn. “Không giống hầu hết mấy thằng đần nhàm chán quanh đây.” Một vài thằng đần nhàm chán đó la lên từ sàn nhà: “Tại sao mày không đến đây thử cái này xem, con đĩ?” Amanda đánh vào tay Suze lần nữa. Và chúng cứ thế tiếp tục.
Tôi nhấc ba lô qua vai. “Tao chỉ mừng là tao đã ở đó.”
Nói chính xác hơn, tôi thật sự mừng vì cậu đã ở đó trước khi tôi rơi xuống từ gờ tường và kết liễu đời mình trước mặt tất cả mọi người. Tôi thậm chí không thể nghĩ tới bố mẹ tôi, những người sẽ buộc phải đối mặt với cái chết của đứa con duy nhất còn lại. Thậm chí còn không phải một cái chết do tai nạn, mà là một vụ tự sát. Đó là một lý do tại sao tôi đến đây tối nay mà không hề cãi vã. Tôi cảm thấy xấu hổ về những gì tôi suýt nữa đã bắt họ trải qua.
“Mừng là cậu đã ở đâu cơ?” Roamer khệ nệ bưng một thùng bia tới. Nó đặt mạnh thùng xuống, đá bắn ra tung tóe khắp mọi nơi.
Suze nhìn thằng ấy qua đôi mắt mèo. “Ở tháp chuông.”
Roamer nhìn chằm chằm vào ngực Suze. Rồi nó buộc mình phải nhìn sang tôi. “Mà thực ra tại sao cậu lại lên đó nhỉ?”
“Tớ đang trên đường đến lớp Nhân văn và thấy cậu ta đi qua cánh cửa ở cuối hành lang, cái cửa dẫn lên tháp ấy.”
Amanda nói, “Nhân văn? Tao tưởng môn đó vào tiết hai.”
“Đúng, nhưng tao có chuyện cần nói với thầy Feldman.”
Roamer nói, “Cái cửa đó bị khóa và có cả rào chắn. Chỗ đó khó xâm nhập hơn cả quần cậu, tớ nghe nói thế.” Nó cười ngặt nghẽo.
“Cậu ta chắc đã cạy được khóa.” Hoặc có lẽ người cạy khóa là tôi. Một trong những cái lợi của việc có vẻ ngoài ngây thơ là bạn có thể thoát khỏi rất nhiều tội trạng. Người ta hầu như không bao giờ nghi ngờ bạn.
Roamer bật nút chai bia và tu ừng ực. “Thằng khốn. Cậu đáng lẽ phải để cho thằng đó nhảy xuống. Thằng chó đó suýt quăng vỡ đầu tớ năm ngoái.” Nó đang nói đến vụ cái bảng.
“Mày có nghĩ thằng đó thích mày không?” Amanda nhăn mặt hỏi tôi.
“Tất nhiên là không.”
“Tao hy vọng là không. Tao sẽ cẩn thận với thằng đó nếu tao là mày.”
Mười tháng trước, tôi đã có thể ngồi bên cạnh chúng, uống bia và buôn chuyện với chúng, và thầm nghĩ ra những lời bình luận hài hước trong đầu: Cô ta nói ra những lời đó có chủ ý, như một luật sư cố gắng dẫn dắt bồi thẩm đoàn. “Phản đối, cô Monk.” “Rất xin lỗi. Xin hãy bỏ qua.” Nhưng đã quá muộn vì bồi thẩm đoàn đã nghe những lời nói đó và bám chặt lấy ý nghĩ rằng - nếu anh ta thích cô ta, cô ta hẳn cũng thích lại anh ta…
Nhưng giờ tôi đứng đó, cảm thấy buồn tẻ và lạc lõng, và tự hỏi làm thế nào tôi đã từng là bạn với Amanda. Không khí quá ngột ngạt. Âm nhạc quá lớn. Mùi bia ở khắp mọi nơi. Tôi cảm thấy mình phát bệnh đến nơi. Rồi tôi thấy Leticia Lopez, phóng viên của tờ báo trường, đang đi đến chỗ tôi.
“Tao phải đi, Amanda. Nói chuyện với mày ngày mai nhé.”
Trước khi bất cứ ai kịp nói điều gì, tôi đi lên cầu thang rồi ra khỏi nhà.
Bữa tiệc cuối cùng tôi tham gia là vào ngày 4 tháng Tư, cái đêm Eleanor mất. Âm nhạc, ánh đèn và tiếng hò hét đem ký ức trở về. Chỉ kịp vén tóc khỏi mặt, tôi cúi xuống, và nôn thốc trên lề đường. Ngày mai người ta sẽ nghĩ đó là tác phẩm của một đứa nhóc say rượu nào đó.
Tôi lục tìm điện thoại và nhắn tin cho Amanda. Tao thật sự xin lỗi. Không cảm thấy khỏe lắm. xx V.
Tôi quay người bước về phía nhà mình và đâm sầm ngay vào Ryan Cross. Người anh ướt và tóc tai rối bù. Đôi mắt to tuyệt đẹp vằn đỏ. Như tất cả các chàng trai hấp dẫn khác, anh có nụ cười nửa miệng. Khi cả hai khóe miệng anh cong lên thành nụ cười, lúm đồng tiền sẽ xuất hiện. Anh hoàn hảo và tôi đã thuộc lòng anh.
Tôi không hoàn hảo. Tôi có những bí mật. Tôi lộn xộn. Không chỉ phòng ngủ của tôi, mà cả tôi cũng thế. Không ai thích sự lộn xộn. Họ thích Violet tươi cười. Tôi tự hỏi Ryan sẽ làm gì nếu anh biết Finch mới là người đã thuyết phục tôi xuống chứ không phải ngược lại. Tôi tự hỏi tất cả bọn họ sẽ làm gì nếu biết được điều đó.
Ryan kéo tôi lên và xoay người tôi lại, cả gối, túi và những thứ khác. Anh cố hôn tôi nhưng tôi quay đầu đi.
Lần đầu tiên anh hôn tôi là dưới tuyết rơi. Tuyết tháng Tư. Chào mừng đến với miền Trung Tây Hoa Kỳ. Eleanor mặc đồ trắng, tôi mặc đồ đen, một kiểu hoán đổi như trong phim Ngày thứ Sáu kỳ cục, kiểu đổi chỗ em xấu - chị tốt mà chúng tôi đôi khi vẫn làm. Anh trai Ryan, Eli, là người tổ chức tiệc. Lúc Eleanor lên gác với Eli, tôi đã khiêu vũ. Có Amanda, Suze, Shelby, Ashley và tôi. Ryan đứng bên cửa sổ. Anh là người đã nói, “Tuyết đang rơi!”
Tôi nhảy đến gần, xuyên qua đám đông, và anh nhìn tôi. “Ra ngoài.” Chỉ như thế.
Anh nắm tay tôi và chúng tôi chạy ra ngoài. Những bông tuyết nặng như hạt mưa, to, trắng và lấp lánh. Chúng tôi thè lưỡi ra cố bắt lấy tuyết, và sau đó lưỡi Ryan tìm đến gần miệng tôi, và tôi nhắm mắt lại khi những bông tuyết đậu lên má.
Từ bên trong, có tiếng hò hét và tiếng thứ gì đó vỡ. Âm thanh của tiệc tùng. Tay Ryan dần tìm đường vào dưới áo tôi. Tôi còn nhớ tay anh ấm thế nào, và ngay cả lúc tôi đang hôn anh, tôi vẫn nghĩ, Mình đang hôn Ryan Cross. Những chuyện như thế không xảy ra với tôi trước khi chúng tôi chuyển đến Indiana. Tôi lùa tay mình dưới áo anh, làn da anh nóng ấm nhưng mịn màng. Đó chính xác là những gì tôi tưởng tượng mình sẽ cảm nhận.
Tiếng la hét, đổ vỡ mỗi lúc một nhiều hơn. Ryan lùi ra, và tôi nhìn lên anh, lên vệt son của tôi trên miệng anh. Tôi chỉ có thể đứng đó và nghĩ, Đó là son môi của mình trên môi Ryan Cross. Ôi. Trời. Ơi.
Tôi ước gì có một bức ảnh ghi lại khuôn mặt mình ở chính xác thời khắc đó để có thể nhớ mình đã từng như thế nào. Thời khắc đó là những giây phút tốt đẹp cuối cùng trước khi tất cả mọi thứ trở nên tệ đi và thay đổi mãi mãi.
Lúc này Ryan kéo tôi vào người anh, chân tôi lơ lửng trên mặt đất. “Em đi nhầm hướng rồi, V.” Anh bắt đầu bế tôi về phía bữa tiệc.
“Em vừa từ đó ra. Em phải về nhà. Em thấy mệt. Để em xuống.” Tôi nắm tay lại đập nhẹ lên người anh, và anh đặt tôi xuống vì Ryan là một anh chàng tử tế, anh sẽ làm những gì anh được yêu cầu.
“Sao thế?”
“Em ốm. Em vừa nôn xong. Em phải đi.” Tôi vỗ vào cánh tay anh như thể vỗ một chú cún. Tôi quay lưng lại với anh rồi vội vàng băng qua bãi cỏ, đi xuống đường, quành qua góc phố về nhà. Tôi nghe thấy tiếng anh gọi phía sau, nhưng tôi không nhìn lại.
“Con về nhà sớm thế.” Mẹ ngồi trên xô pha, chúi mũi vào sách. Bố nằm dài ra ở đầu kia, mắt nhắm, đeo tai nghe.
“Không đủ sớm đâu ạ.” Tôi dừng lại ở bậc cầu thang dưới cùng. “Mẹ biết không, tới đó là một ý tồi. Con đã biết đó là ý tồi, nhưng con vẫn đi để bố mẹ thấy là con đang cố gắng. Nhưng đó không phải tiệc ngủ. Đó là một bữa tiệc chính cống. Một bữa tiệc trác táng be bét rượu bia mà bất cứ ai cũng có thể tham gia.” Tôi nói điều này với họ, như thể đó là lỗi của họ.
Mẹ huých bố, bố bỏ tai nghe ra. Cả hai đều ngồi dậy. Mẹ nói, “Con có muốn nói chuyện không? Mẹ biết hẳn con đã thấy khó khăn lắm, và bất ngờ nữa. Sao con không nán lại nói chuyện với bố mẹ một lúc nhỉ?”
Giống như Ryan, bố mẹ tôi hoàn hảo. Họ mạnh mẽ, dũng cảm và chu đáo, và mặc dù tôi biết rằng họ hẳn phải khóc lóc, giận dữ và thậm chí là ném đồ đạc khi ở riêng với nhau, họ hiếm khi thể hiện điều đó với tôi. Thay vào đó, họ động viên tôi ra khỏi nhà, lên xe và trở lại cuộc sống, đại loại thế. Họ lắng nghe, hỏi han và lo lắng, và họ ở đó vì tôi. Nếu có gì không ổn, thì đó là giờ họ quan tâm hơi quá mức tới tôi. Họ cần biết nơi tôi sẽ đi, những gì tôi đang làm, người tôi đang gặp, và khi nào tôi sẽ về. Nhắn tin cho bố mẹ trên đường con tới đó, nhắn tin cho bố mẹ trên đường con về nhà.
Lúc này tôi gần như đã định ngồi xuống với họ, chỉ để nói với họ chuyện gì đó, sau tất cả những gì họ đã trải qua - sau những gì tôi suýt nữa bắt họ phải trải qua ngày hôm trước. Nhưng tôi không thể.
“Con chỉ mệt thôi. Con nghĩ con sẽ đi ngủ.”
Mười rưỡi tối. Phòng ngủ của tôi. Tôi đang mang dép xù hình bác sĩ tâm lý Sigmund Freud, và đồ ngủ hãng Target, bộ in hình những con khỉ màu tím. Bộ đồ này tương đương với chốn hạnh phúc của tôi. Tôi gạch chéo ngày hôm nay bằng một chữ “X” màu đen trên tấm lịch treo trên cửa buồng thay đồ rồi cuộn tròn trên giường, dựa lên gối, sách vung vãi khắp chăn bông. Từ khi ngừng viết, tôi đọc nhiều hơn bao giờ hết. Lời lẽ của người khác, không phải của chính tôi - lời lẽ của tôi đã biến mất. Ngay bây giờ, tôi đang đọc tác phẩm của chị em nhà Bronte.
Tôi yêu thế giới trong căn phòng mình. Cuộc sống ở đây dễ chịu hơn so với ngoài kia, bởi vì ở đây tôi được là bất cứ thứ gì tôi muốn. Tôi là một nhà văn xuất sắc. Tôi có thể viết năm mươi trang một ngày mà không bao giờ cạn kiệt từ ngữ. Tôi là một sinh viên tương lai của chương trình dạy viết văn thuộc trường Đại học New York. Tôi là người sáng lập một trang tạp chí nổi tiếng trên mạng - không phải trang với Eleanor mà là một trang mới. Tôi gan dạ. Tôi tự do. Tôi an toàn.
Tôi không thể quyết định được mình thích ai nhất trong số các chị em Bronte. Không phải Charlotte, bởi vì bà ấy trông giống cô giáo lớp năm của tôi. Emily thì dữ dội và liều lĩnh, nhưng Anne lại là người hay bị bỏ qua. Tôi là fan của Anne. Tôi đọc, rồi sau đó nằm một lúc lâu trên chăn bông và nhìn chằm chằm lên trần nhà. Tôi có cảm giác, kể từ tháng Tư, như thể tôi đang chờ đợi một thứ gì đó. Nhưng tôi không biết là cái gì.
Đến một lúc, tôi thức dậy. Cách đây hơn hai tiếng một chút, lúc 7:58 tối, Theodore Finch đăng một đoạn video trên trang Facebook của mình. Đoạn phim quay cảnh cậu với cây ghita, tại một nơi tôi đoán là phòng cậu. Giọng cậu hay nhưng khàn, như thể cậu đã hút quá nhiều thuốc lá. Cậu cúi xuống cây ghita, mái tóc đen rủ xuống che mắt. Trông cậu mờ ảo, chắc do quay bằng điện thoại. Lời bài hát nói về một anh chàng nhảy xuống từ tầng thượng ngôi trường của mình.
Khi đã hát xong, cậu nói vào camera, “Violet Markey, nếu cậu đang xem cái này, chắc chắn cậu vẫn còn sống. Hãy xác nhận nhé.”
Tôi nhấn nút tắt video như thể cậu có thể nhìn thấy tôi. Tôi muốn ngày hôm qua và Theodore Finch cùng tháp chuông biến đi. Với tôi, toàn bộ chuyện đó là một giấc mơ tồi tệ. Giấc mơ tồi tệ nhất. Cơn ác mộng tồi tệ nhất CHO TỚI GIỜ.
Tôi viết cho cậu một tin nhắn riêng: Làm ơn gỡ nó khỏi tường của cậu hoặc cắt đi những gì cậu nói ở cuối để không ai khác thấynghe điều đó.
Cậu viết lại ngay lập tức: Chúc mừng! Suy từ tin nhắn của cậu thì cậu còn sống! Bỏ qua chuyện đó đi, tớ đang nghĩ có lẽ chúng ta nên nói chuyện về những gì đã xảy ra, đặc biệt là bây giờ khi chúng ta đã là bạn cùng nhóm. (Sẽ không ai thấy video đó ngoài chúng ta.)
Tôi: Tớ ổn. Tớ thực sự muốn bỏ chuyện đó ra khỏi đầu và quên đi mọi thứ đã xảy ra. (Làm thế nào cậu biết được?)
Finch: (Bởi vì tớ chỉ mở trang này để lấy cớ nói chuyện với cậu. Hơn nữa, giờ khi cậu đã xem video đó, nó sẽ tự hủy trong năm giây nữa. Năm, bốn, ba, hai…)
Finch: Hãy tải lại trang đi.
Video ấy đã biến mất.
Finch: Nếu cậu không muốn nói chuyện trên Facebook, tớ có thể đến chỗ cậu.
Tôi: Bây giờ á?
Finch: Ừ, nói chính xác thì, khoảng năm hay mười phút nữa. Tớ phải mặc quần áo đã, trừ phi cậu thích tớ khỏa thân, và chúng ta phải tính cả thời gian lái xe.
Tôi: Muộn rồi.
Finch: Điều đó còn tùy xem cậu đang nói chuyện với ai. Cậu hiểu không, tớ không nghĩ rằng đã muộn. Tớ nghĩ còn sớm. Sớm trong cuộc đời của chúng ta. Sớm trong buổi tối nay. Sớm trong năm mới này. Nếu cậu đếm, cậu sẽ thấy nhiều cái sớm hơn là cái muộn. Chỉ để nói chuyện thôi mà. Không gì hơn. Không phải là tớ đến tán tỉnh cậu đâu.
Finch: Trừ phi cậu muốn tớ làm thế. Ý tớ là, tán tỉnh cậu ấy.
Tôi: Không.
Finch: “Không” cậu không muốn tớ đến? Hay là “không” cậu không muốn tớ tán tỉnh cậu?
Tôi: Cả hai. Không với cả hai. Không với tất cả những thứ ở trên.
Finch: Ok. Chúng ta có thể nói chuyện ở trường. Có thể ngang qua phòng học và trong tiết Địa lý, hoặc tớ có thể tìm cậu vào bữa trưa. Cậu ăn với Amanda và Roamer, phải không?
Ôi trời ơi. Dừng chuyện này lại đi. Hãy khiến cậu ấy biến đi.
Tôi: Nếu cậu đến tối nay, cậu có hứa sẽ vĩnh viễn không nhắc đến chuyện này nữa không?
Finch: Tớ xin thề trên danh dự của hướng đạo sinh.
Tôi: Chỉ để nói chuyện. Không gì hơn. Và cậu không được ở lại lâu.
Ngay khi viết xong, tôi muốn rút lại những gì vừa nói. Amanda và bữa tiệc của nó ở ngay gần đây. Bất cứ ai cũng có thể đi qua và nhìn thấy cậu ở đây.
Tôi: Cậu còn ở đó không?
Cậu không trả lời.
Tôi: Finch?