Những Ngày Tươi Đẹp

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Finch Ngày Ấm Áp Đầu Tiên

❊ ❊ ❊

Ngày ấm áp đầu tiên

Tuần thứ hai của tháng Hai có một trận mưa tuyết khiến toàn bộ thành phố mất điện trong hai ngày. Điều tuyệt nhất là trường cho nghỉ học, nhưng tệ nhất là tuyết quá dày và không khí quá buốt giá, ta không thể nào ở ngoài trời dưới mưa tuyết quá năm phút liên tục được. Tôi tự nhủ đó chỉ là nước ở một thể khác, và cuốc bộ cả chặng đường tới nhà Violet, nơi chúng tôi đắp anh người tuyết lớn nhất thế giới. Chúng tôi gọi nó là thầy Black và quyết định nó sẽ là một điểm đến trong chuyến dạo chơi của mọi người. Sau đó, chúng tôi ngồi với bố mẹ cô bên lò sưởi và tôi giả vờ mình là một thành viên trong gia đình họ.

Khi các con đường đã thông thoáng, Violet và tôi dò dẫm rất, rất cẩn thận xuống đường để đi xem cầu Bảy Màu, phòng trưng bày Bảng Tuần Hoàn, rặng Thất Trụ, nơi xử tử và chôn cất anh em nhà Reno, những tên cướp tàu hỏa đầu tiên ở Mỹ. Chúng tôi trèo lên những bức tường thẳng đứng, cao lừng lững của mỏ đá Empire, nơi người ta đã khai thác 18,630 tấn đá dùng để xây tòa nhà Empire State. Chúng tôi thăm Nguyệt Mộc của Indiana, một cây sung dâu khổng lồ hơn ba mươi tuổi, mọc từ một hạt giống được mang lên Mặt trăng và mang về. Cái cây này là ngôi sao của giới tự nhiên bởi nó là một trong số năm mươi cây còn sống từ năm trăm hạt giống ban đầu.

Chúng tôi tới thành phố Kokomo để nghe tiếng vi vu trong gió, và cài số mo cho Thằng Lỏi ở chân đồi Gravity* rồi chờ nó tự lăn lên đỉnh. Nó như thể chiếc tàu lượn chậm nhất trên thế giới, nhưng bằng cách nào đó vẫn hoạt động, và vài phút sau chúng tôi đã ở trên đỉnh đồi. Sau đó, tôi đưa cô đi ăn tối nhân dịp lễ Tình nhân tại nhà hàng yêu thích của tôi, Gia đình Hạnh phúc, tọa lạc ở cuối khu mua sắm cách nhà khoảng hai mươi tư cây số. Đồ ăn Trung Quốc ở đây là ngon nhất vùng phía Đông sông Mississippi.

Gravity hill là những ngọn đồi mà quang cảnh tạo ảo giác con đường dốc lên trong khi thực tế nó đang dốc xuống.

Ngày ấm áp đầu tiên rơi vào thứ Bảy, đó là lý do tại sao chúng tôi có thể dừng chân tại Hố Xanh ở khu Prairieton, một hồ nước rộng ba mẫu thuộc một khu đất có chủ. Tôi gom những lễ vật của chúng tôi - những đầu mẩu bút chì của cô sau kỳ thi SAT 2 và bốn dây ghita bị đứt. Không khí ấm áp đến mức chúng tôi thậm chí không cần áo khoác, chỉ mặc áo len, và sau mùa đông mà chúng tôi vừa trải qua, thời tiết lúc này cứ như ở vùng nhiệt đới.

Tôi chìa tay ra và đưa cô lên bờ kè rồi xuống dốc, tới một hồ nước xanh tròn, rộng, nằm giữa rừng cây. Nơi này riêng tư và yên tĩnh đến nỗi tôi giả bộ chúng tôi là hai người duy nhất trên Trái đất, điều mà tôi ước là sự thực.

“Ok,” cô nói, thở ra một hơi thật dài, như thế cô đã kìm nén nó từ nãy đến giờ. Cặp kính bơi lủng lẳng trên cổ cô. “Nơi này là nơi nào?”

“Đây,” tôi nói, “là Hố Xanh. Người ta nói nó không có đáy, hoặc dưới đáy là vùng cát lún. Người ta nói ở giữa hồ có một lực kéo hút ta vào dòng sông ngầm chảy thẳng vào sông Wabash. Người ta nói nó dẫn ta tới một thế giới khác. Rằng đây là nơi cướp biển chôn kho báu và nơi dân buôn lậu Chicago chôn xác chết và nhận chìm những chiếc xe ăn cắp. Rằng vào những năm 1950, một nhóm nam thiếu niên đã đến đây bơi và mất tích. Vào năm 1969, hai viên phó cảnh sát đã thực hiện một cuộc thám hiểm để khám phá Hố Xanh, nhưng họ đã không tìm ra bất kỳ chiếc xe hay kho báu hay xác chết nào. Họ cũng không tìm thấy đáy hồ. Cái họ tìm ra là một xoáy nước suýt hút họ xuống.”

Tôi đã tháo cái mũ đỏ, găng tay và áo len đen, và đang mặc một chiếc áo hải quân chui đầu cùng quần bò. Tôi đã cắt tóc, và khi mới thấy tôi trong bộ dạng mới, Violet nói, “Finch Đặc Chất Mỹ. Được thôi.” Giờ tôi đá giày ra và cởi phăng áo. Trời hơi nóng dưới ánh Mặt trời, và tôi muốn đi bơi. “Những hồ nước xanh không đáy có ở khắp nơi trên Trái đất, và mỗi cái đều gắn liền với những truyền thuyết kiểu như vậy. Chúng là những hang động hình thành hàng ngàn năm trước trong kỷ băng hà cuối cùng. Chúng giống như những lỗ đen trên mặt đất, nơi mà không gì có thể chạy thoát, nơi thời gian và không gian đều kết thúc. Không tuyệt vời sao khi chúng ta thực sự có một cái như vậy của riêng mình?”

Cô ngoái lại nhìn ngôi nhà, chiếc xe và con đường, rồi cười với tôi. “Quá tuyệt vời.” Cô đá giày ra và cởi quần áo và thế là, chỉ trong mấy giây, cô đã đứng đó, trên người chỉ còn áo ngực và quần lót, chúng có một màu hồng nhợt nhạt nhưng chẳng hiểu sao đó lại là những thứ gợi cảm nhất tôi từng thấy.

Tôi hoàn toàn không nói nên lời còn cô bắt đầu phá ra cười. “Ô, thôi nào. Em biết anh không xấu hổ, nên hãy cởi quần anh ra và cùng bắt đầu đi. Em cho rằng anh muốn biết liệu những lời đồn đại có thật không.” Tâm trí tôi trống rỗng, và cô đánh hông ra, theo kiểu Amanda Monk, rồi đặt một tay lên đó. “Đồn đại về chuyện cái hồ không có đáy ấy?”

“À ừ. Đúng. Tất nhiên.” Tôi tuột quần bò xuống và chỉ còn mỗi quần đùi trên người, rồi tôi nắm lấy tay cô. Chúng tôi đi bộ đến gờ đá bao quanh một phần cái hồ và leo lên trên. “Em sợ điều gì nhất?” Tôi nói trước khi chúng tôi nhảy xuống. Tôi đã có thể cảm thấy làn da mình bắt đầu nóng rát dưới ánh mặt trời.

“Chết. Mất bố mẹ. Ở đây suốt phần đời còn lại. Không bao giờ tìm ra điều em phải làm. Trở nên tầm thường. Mất tất cả những người em yêu.” Tôi tự hỏi liệu tôi có nằm trong danh sách đó không. Cô đang nhún nhảy trên gan bàn chân như thể bị lạnh. Tôi cố gắng không nhìn thẳng vào ngực cô khi cô làm vậy bởi vì, dù gì thì Finch Đặc Chất Mỹ cũng không phải là một kẻ bệnh hoạn. “Anh thì sao?” cô hỏi. Cô chỉnh lại kính. “Anh sợ nhất điều gì?”

Tôi nghĩ, Anh sợ nhất câu Chỉ cần cẩn thận. Anh sợ nhất Cú Rơi Dài. Anh sợ nhất Ngủ và cái hiểm họa vô hình vô lượng sắp xảy ra. Anh sợ bản thân anh nhất.

“Anh không sợ gì hết.” Tôi nắm lấy tay cô, và cùng nhau chúng tôi nhảy vào không trung. Và trong giây phút đó tôi không sợ bất cứ điều gì trừ việc lạc mất bàn tay cô. Nước ấm một cách đáng ngạc nhiên và, bên dưới bề mặt, trong vắt và, chậc, xanh một cách kỳ lạ. Tôi nhìn cô, hy vọng mắt cô đang mở, và đúng vậy. Với bàn tay còn lại, tôi chỉ xuống dưới, và cô gật đầu, mái tóc cô bồng bềnh như rong biển. Cùng nhau, chúng tôi bơi mà vẫn không rời nhau, như một người có ba cánh tay.

Chúng tôi cùng bơi xuống đáy hồ, nếu như thực sự nơi này có đáy. Chúng tôi càng đi sâu, màu xanh của nước càng sẫm lại. Nó cũng trở nên đáng sợ hơn, như thể trọng lượng của nó đã ổn định. Chỉ khi cảm thấy tay cô kéo lại, tôi mới để mình ngoi lên rồi chúng tôi trồi lên mặt nước và hít không khí đầy hai buồng phổi. “Chúa ơi,” cô nói. “Anh có thể nhịn thở lâu thật đấy.”

“Anh tập mà,” tôi nói, rồi đột nhiên ước gì mình đã không nói thế, bởi vì đó là một trong những thứ - chẳng hạn như Tôi không có thật - nghe sẽ hay ho hơn khi chỉ nghĩ trong đầu.

Cô chỉ mỉm cười và té nước vào tôi, và tôi té lại vào cô. Chúng tôi làm thế một lúc, và tôi đuổi bắt cô trên mặt hồ, và tôi lặn xuống rồi tóm lấy chân cô. Cô tuột ra khỏi tay tôi và chuyển sang tư thế bơi ếch đầy nhịp nhàng và mạnh mẽ. Tôi nhắc nhở mình rằng cô là con gái California và hẳn đã lớn lên cùng với thú bơi lội trên biển. Tôi đột nhiên cảm thấy ghen tị với tất cả những năm tháng cô đã có trước khi gặp tôi, và rồi tôi bơi theo cô. Chúng tôi đạp nước, ngắm nhau, và đột nhiên cả thế giới này cũng không có đủ nước để rửa sạch những suy nghĩ đen tối trong đầu tôi.

Cô nói, “Em rất vui vì mình đã đến đây.”

Chúng tôi bơi ngửa, lại nắm tay nhau, mặt hướng lên Mặt trời. Bởi vì mắt nhắm, tôi thì thầm, “Marco.”

“Polo*,” cô trả lời, giọng cô lửng lờ và xa xăm.

Marco Polo: trò chơi dưới nước trong đó người đi tìm sẽ nhắm mắt và hô lên “Marco”, còn những người đi trốn sẽ bơi xung quanh và hô “Polo” để người đi tìm dò theo.

Sau một lúc, tôi nói, “Em có muốn đi tìm đáy hồ một lần nữa không?”

“Không. Em thích ở đây, chỉ thế này thôi.” Rồi cô hỏi, “Bố mẹ anh ly hôn khi nào?”

“Khoảng thời gian này năm ngoái.”

“Anh có biết nó sẽ xảy ra không?”

“Có và không.”

“Anh có thích mẹ kế không?”

“Cô ấy tốt. Cô có một thằng con trai bảy tuổi có thể là con của bố anh, hoặc không phải, bởi vì anh khá chắc ông đã ngoại tình với cô vài năm trước. Ông đã bỏ rơi bọn anh một lần, khi anh lên mười hay mười một tuổi, nói rằng không thể chịu đựng được bọn anh nữa. Anh nghĩ ông đã ở với cô ấy từ lúc đó. Ông đã trở lại sau đó, nhưng khi ông bỏ đi hẳn, ông đã nói rõ ràng rằng đó là lỗi của mẹ con anh. Ông trở lại là lỗi của mẹ con anh, ông ra đi cũng là lỗi của mẹ con anh. Ông không thể có một gia đình.”

“Và rồi ông kết hôn với một người phụ nữ đã có con. Thằng bé thế nào?”

Đứa con trai mà anh không bao giờ trở thành. “Nó chỉ là một đứa bé.” Tôi không muốn nói về Josh Raymond. “Anh sẽ đi tìm đáy hồ. Em ở đây được không? Em có phiền không?”

“Em ổn. Anh đi đi. Em sẽ ở đây.” Cô trôi ra xa.

Tôi hít một hơi và lặn xuống, cảm thấy biết ơn cái tối tăm của làn nước và hơi ấm áp vào làn da tôi. Tôi bơi để thoát khỏi Josh Raymond, và người cha dối trá của tôi, và bố mẹ Violet, đồng thời cũng là bạn của cô, và người mẹ buồn bã, bơ vơ của tôi, và xương cốt của tôi. Tôi nhắm mắt lại và giả vờ chính Violet đang bao bọc lấy tôi, và rồi tôi mở mắt ra và bơi xuống, một cánh tay vươn ra trước như Siêu nhân.

Tôi cảm thấy phổi tôi căng lên đòi không khí, nhưng tôi cứ tiếp tục lao xuống. Cảm giác rất giống sức căng khi cố tỉnh táo vào cái lúc tôi có thể cảm nhận thấy bóng tối đang xâm nhập vào làn da tôi, cố gắng chiếm lấy cơ thể tôi, để đôi bàn tay tôi trở thành đôi bàn tay nó, đôi chân tôi trở thành đôi chân nó.

Tôi lặn sâu hơn, phổi căng ra và bỏng rát. Tôi cảm thấy một thoáng hoảng sợ mơ hồ, nhưng tôi bắt tâm trí mình tĩnh lặng trước khi đưa cơ thể mình xuống sâu hơn. Tôi muốn biết mình có thể đi xa đến đâu. Cô ấy đang đợi mình. Suy nghĩ đó lấp đầy tôi, nhưng tôi vẫn có thể cảm thấy bóng tối đang dâng lên, qua những ngón tay tôi, cố gắng tóm lấy tôi.

Chưa đến 2 phần trăm người Mỹ chọn chết đuối làm cách tự sát, có lẽ bởi vì cơ thể người được cấu tạo để nổi. Quốc gia số một trên thế giới về đuối nước, do tai nạn hoặc, là Nga, nơi này có số người chết do đuối nước cao gấp hai lần so với quốc gia đứng thứ hai là Nhật Bản. Quần đảo Cayman, ở giữa biển Caribe, có số vụ chết đuối ít nhất.

Tôi thích xuống sâu hơn nữa, nơi mà nước trở nên nặng nhất. Nước là giải pháp tốt hơn so với chạy vì nó chặn tất cả mọi thứ ở bên ngoài. Nước là quyền năng đặc biệt của tôi, là cách tôi lừa Giấc Ngủ và ngăn nó kéo đến.

Tôi thậm chí còn muốn xuống sâu hơn nữa, bởi càng sâu càng tốt. Tôi muốn xuống tiếp. Nhưng có cái gì đó khiến tôi dừng lại. Ý nghĩ về Violet. Cảm giác bỏng rát trong phổi. Tôi nhìn đầy khao khát vào cái vùng tối đen mà đáy hồ lẽ ra nên ở đó, và rồi tôi ngước lên để nhìn ánh sáng, dù rất mờ nhưng vẫn còn đó, đang chờ đợi cùng Violet.

Tôi phải dùng sức để ngoi lên, bởi vì lúc này tôi cần không khí, rất cần. Sự hoảng loạn trở lại, lần này dữ dội hơn, và rồi tôi nhắm đến mặt nước. Cố lên, tôi nghĩ. Làm ơn cố lên. Cơ thể tôi muốn nổi lên, nhưng nó quá mệt. Anh xin lỗi. Anh xin lỗi, Violet. Anh sẽ không bao giờ bỏ em nữa. Anh không biết mình đã nghĩ gì. Anh đang đến đây.

Khi tôi cuối cùng cũng trồi lên mặt nước, cô đang ngồi trên bờ khóc. “Đồ chết tiệt,” cô nói.

Tôi thấy nụ cười của mình tắt ngấm và tôi bơi về phía cô, đầu ngẩng lên, sợ mình lại chìm dưới nước, dù chỉ một giây, sợ cô sẽ hốt hoảng.

“Đồ chết tiệt,” cô nói, lần này to hơn, trên người vẫn chỉ mặc quần áo lót. Cô vòng tay quanh mình, cố gắng giữ ấm, cố gắng che thân, cố gắng tránh khỏi tôi. Cái quái gì vậy? Anh có biết em đã sợ như thế nào không? Em đã tìm khắp mọi nơi. Em đã xuống sâu nhất có thể trước khi hết hơi và phải lên trở lại, cứ thế đến ba lần.”

Tôi muốn cô gọi tên tôi, vì khi đó tôi sẽ biết rằng mọi chuyện vẫn ổn và tôi chưa đi quá xa và chưa mất cô mãi mãi. Nhưng cô không làm thế, và tôi có thể cảm thấy cái cảm giác lạnh lẽo tăm tối mỗi lúc một dâng lên trong lòng - từng chút một đều lạnh và tối như làn nước. Tôi bơi vào rìa ngoài của Hố Xanh, nơi đột nhiên chân tôi chạm đất, và tôi trèo lên đến bên cạnh cô, nước nhỏ tong tong lên bờ.

Cô đẩy tôi một cái thật mạnh, rồi một cái nữa, đến mức tôi bắn ra đằng sau, nhưng tôi không bị mất thăng bằng. Tôi cứ đứng im khi cô tát tôi, và rồi cô bắt đầu khóc, cô đang run rẩy.

Tôi muốn hôn cô nhưng tôi chưa bao giờ thấy cô thế này, và tôi không chắc cô sẽ làm gì nếu tôi cố chạm vào cô. Tôi tự nhủ, Riêng lần này, chuyện không phải là về mày, Finch. Vì vậy tôi đứng cách cô chừng một cánh tay và nói, “Cứ xả ra đi, tất cả những thứ đang đè nặng lên vai em. Em bực mình với anh, với bố mẹ em, với cuộc sống, với Eleanor. Thôi nào. Cứ để anh chịu. Đừng biến mất vào trong đó.” Ý tôi là biến mất vào thế giới bên trong cô, nơi tôi sẽ không bao giờ chạm được vào cô.

“Anh cút đi, Finch.”

“Tốt hơn rồi. Tiếp tục đi. Đừng dừng lại bây giờ. Đừng là người chờ đợi. Em là người sống sót. Em đã sống sót sau một tai nạn thực sự khủng khiếp. Nhưng em chỉ… ở đó. Em chỉ tồn tại như bao người khác. Hãy đứng lên. Làm cái này. Làm cái kia. Máy móc làm đi làm lại. Làm đi làm lại để em không nghĩ về nó nữa.”

Cô lại xô tôi. “Hãy thôi làm như thể anh biết em cảm thấy thế nào đi.” Cô đang dùng tay đấm tôi, nhưng tôi chỉ đứng yên chịu trận.

“Anh biết vẫn còn nhiều điều khác nữa, có thể là hàng năm trời đầy những điều tồi tệ em đã cười cho qua và kìm nén lại.”

Cô đấm mãi rồi đột nhiên bưng mặt. “Anh không biết nó thế nào đâu. Như thể em có một con người đầy giận dữ ở bên trong, và em có thể cảm thấy nó đang cố gắng thoát ra. Nó cảm thấy bức bối vì nó cứ ngày một lớn, và rồi, nó bắt đầu nhô lên, vào phổi, vào ngực, vào họng em, và em cứ cố nhấn nó xuống. Em không muốn nó thoát ra. Em không thể để nó thoát ra.”

“Sao không?”

“Bởi vì em ghét nó, bởi vì nó không phải là em, nhưng nó ở đó và nó sẽ không buông tha cho em, và tất cả những gì em nghĩ được là em muốn lao vào ai đó, bất cứ ai, và đấm họ bay khỏi Trái đất này bởi vì em tức giận với tất cả bọn họ.”

“Vậy đừng nói với anh nữa. Hãy đập vỡ cái gì đó đi. Phá tan cái gì đó. Ném cái gì đó. Hay la hét. Chỉ cần tống nó ra khỏi em.” Tôi lại hét. Tôi hét không ngừng nghỉ. Rồi tôi nhặt một hòn đá và ném nó vào gờ đá bao quanh Hố Xanh.

Tôi đưa cô một hòn đá và cô đứng đó, tay ngửa lên, như thể cô không chắc mình phải làm gì. Tôi lấy hòn đá từ tay cô và ném nó vào tường, sau đó đưa cô hòn khác. Giờ cô ném chúng vào tường, la hét và giậm chân, và trông cô chẳng khác gì một người điên. Chúng tôi nhảy lên nhảy xuống bên bờ sông và điên cuồng đảo quanh đập phá các thứ, và rồi cô quay sang tôi, vô cùng đột ngột, mà nói, “Mà giữa chúng ta là gì? Chính xác thì điều gì đang xảy ra ở đây?”

Đó là thời điểm mà tôi không thể kiềm chế được nữa, dù cô có tức giận, dù cô có thể ghét bỏ tôi ngay bây giờ. Tôi kéo cô vào và hôn cô theo cách tôi đã luôn luôn muốn hôn cô, cái cách của người lớn chứ không phải của đám trẻ con. Tôi có thể cảm thấy người cô căng ra, không muốn đáp lại, và chỉ riêng ý nghĩ đó thôi cũng làm tan vỡ trái tim tôi. Trước khi tôi kịp lùi ra, tôi cảm thấy cô cong người lên và sau đó tan chảy vào tôi như tôi tan vào cô dưới ánh Mặt trời Indiana ấm áp. Và cô vẫn còn ở đây, và cô sẽ không đi bất cứ đâu, và mọi chuyện sẽ ổn. Tôi bị cuốn đi. Chúng tôi đầu hàng cơn lũ chậm này… Chúng tôi bị cuốn đi, cả bèn trong lẫn bên ngoài;… chúng tôi không thể thoát khỏi những bức tường lượn sóng, do dự, dốc đứng, và khép kín đến hoàn hảo của nó.

Và rồi tôi đẩy cô ra.

“Cái quái gì thế Finch?” Cô ướt sũng, giận dữ và nhìn xoáy vào tôi với đôi mắt to màu xanh xám.

“Em xứng đáng với những điều tốt đẹp hơn. Anh không thể hứa với em anh sẽ luôn ở bên em, không phải vì anh không muốn. Thật khó để giải thích. Anh là một thằng thất bại. Anh hỏng bét, và không ai có thể sửa chữa được. Anh đã cố. Anh vẫn đang cố. Anh không thể yêu ai vì sẽ không công bằng cho bất cứ ai yêu anh. Anh sẽ không bao giờ làm em đau đớn, như cách anh muốn làm thằng Roamer đau đớn. Nhưng anh không thể hứa anh sẽ không làm em tan vỡ thành từng mảnh, thành cả ngàn mảnh, giống như anh. Em nên biết em đang dính vào cái gì trước khi em bước vào mối quan hệ này.”

“Trong trường hợp anh vẫn không nhận ra, chúng ta đã dính với nhau rồi, Finch ạ. Và trong trường hợp anh không nhận ra, em cũng hỏng hóc chẳng kém.” Rồi cô nói, “Anh đã bị vết sẹo này ở đâu? Lần này hãy nói thật nhé.”

“Chuyện thật thì nhạt nhẽo lắm. Bố anh hay rơi vào những tâm trạng u tối. Kiểu u tối nhất trong các loại u tối. Kiểu u tối như bầu trời không trăng, không sao, như bầu trời trước khi bão về. Anh từng nhỏ con hơn rất nhiều so với bây giờ. Anh từng không biết cách tránh đi khi cần.” Đây chỉ là vài điều trong những điều tôi không bao giờ muốn nói với cô. “Anh ước gì anh có thể hứa sẽ cho em những ngày hoàn hảo và đầy nắng ấm, nhưng anh sẽ không bao giờ là Ryan Cross.”

“Nếu có điều gì em biết rõ, thì đó là không ai có thể hứa hẹn bất cứ điều gì. Và em không cần Ryan Cross. Hãy để em lo lắng về những gì em muốn.” Và rồi cô hôn tôi. Đó là kiểu nụ hôn khiến tôi quên đi mọi thứ, và do đó có thể mất hàng giờ hoặc hàng phút cho tới lúc chúng tôi buông nhau ra.

Cô nói, “Mà này? Ryan Cross có tật tắt mắt. Anh ấy ăn cắp cho vui. Và thậm chí không phải là thứ anh ấy muốn, mà tất cả. Phòng của anh ấy trông giống như mấy cái phòng trên show truyền hình Kẻ tích trữ ấy. Đấy là trong trường hợp anh nghĩ anh ấy hoàn hảo.”

“Tia Cực Tím Phi Thường, anh nghĩ là anh yêu em mất rồi.”

Để cô không cảm thấy cô buộc phải nói lại cái câu đó, tôi hôn cô lần nữa, và tự hồi liệu tôi có dám làm bất cứ điều gì khác hay đi xa thêm nữa, bởi tôi không muốn phá hỏng giây phút này. Và rồi, bởi vì tôi mới là người suy nghĩ quá nhiều, và bởi vì cô khác với tất cả cô gái khác và bởi vì tôi thực sự, thực sự không muốn làm hỏng chuyện này, tôi tập trung vào hôn cô trên bờ Hố Xanh, dưới ánh Mặt trời, và tôi quyết định thế là đủ.

Nguyễn Thùy Dung —★— NHỮNG NGÀY TƯƠI ĐẸP ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hội Nhà Văn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jennifer Niven

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.