Những Ngày Tươi Đẹp

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Violet Nghỉ Xuân

❊ ❊ ❊

Nghỉ xuân

Trưa. Khuôn viên trường đại học New York, thành phố New York, bang New York.

Mẹ nói, “Bố mẹ rất vui được ở bên con thế này, con yêu. Đi xa thật tốt cho tất cả chúng ta.” Ý bà là đi xa nhà, nhưng tôi nghĩ rằng, hơn thế nữa, bà muốn nói là đi xa khỏi Finch.

Tôi mang theo quyển sổ dạo chơi của chúng tôi để có thể ghi chú về những tòa nhà, về lịch sử và về bất cứ điều gì thú vị mà tôi có thể muốn chia sẻ với anh. Bố mẹ đang thảo luận về việc tôi có thể nộp đơn xin nhập học cho tôi vào mùa xuân năm tới và chuyển sang đó từ bất cứ trường nào tôi chọn học vào mùa thu.

Tôi thì bận tâm hơn về việc tại sao Finch không trả lời ba tin nhắn cuối cùng của tôi. Tôi tự hỏi liệu chuyện có thành ra như thế này nếu năm tiếp theo tôi đến New York, hoặc bất cứ nơi nào khác không: tôi thì cố gắng tập trung vào chuyện đại học, vào cuộc sống, trong khi tôi chỉ làm được mỗi một việc là nghĩ về anh. Tôi tự hỏi liệu lúc ấy anh có còn chung bước với tôi, hay cái kết thúc tiền định của chúng tôi sẽ diễn ra ở trường trung học.

Mẹ nói, “Con sẽ tới đây học trước khi mẹ kịp nhận ra điều đó, mà mẹ thì chưa sẵn sàng. Mẹ không nghĩ sẽ có lúc nào mẹ sẵn sàng cho việc này.”

“Đừng khóc mà mẹ. Mẹ đã hứa rồi mà. Chúng ta vẫn còn rất nhiều thời gian phía trước, và chúng ta vẫn chưa biết con sẽ dừng chân ở đâu.”

Bố nói, “Em chỉ lấy cớ gặp con để đi chơi ở New York thôi.” Nhưng đôi mắt bố cũng rơm rớm.

Mặc dù họ không nói ra, tôi có thể cảm nhận được tất cả những kỳ vọng và trách nhiệm đè nặng xung quanh chúng tôi. Nó xuất phát từ thực tế họ đã không làm được điều này với con gái lớn của họ. Họ không bao giờ có cơ hội đưa chị vào đại học và chúc chị một năm học mới tốt đẹp, và giữ an toàn, về nhà thăm bố mẹ, cũng đừng quên chúng ta luôn luôn chỉ cách nhau một cuộc điện thoại. Lại thêm một khoảnh khắc nữa họ bị tước đi, và thêm một điều nữa tôi phải bù đắp vì tôi là tất cả những gì còn lại.

Trước khi ba chúng vỡ òa ngay ở đây, giữa khuôn viên trưởng, tôi nói, “Bố, bố kể về lịch sử Đại học New York đi?”

Tôi được ở phòng riêng tại khách sạn. Nó hẹp, có hai cửa sổ, một tủ quần áo, và một kệ TV khổng lồ trông như thể nó có thể đổ xuống đầu ta rồi nghiền nát ta trong khi ngủ.

Các cửa sổ được đóng kín, nhưng tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng ồn ào từ thành phố, rất khác so với những gì tôi nghe thấy ở Bartlett - còi báo động, tiếng hét, âm nhạc, xe chở rác chạy rầm rầm dọc phố.

“Vậy, em có chàng trai đặc biệt nào ở quê không? Người đại diện của mẹ hỏi trong bữa tối.

“Không ai đặc biệt cả ạ,” tôi trả lời cô, và bố mẹ trao nhau cái nhìn nhẹ nhõm và yên tâm rằng phải, họ đã làm đúng khi tách Finch ra.

Ánh sáng duy nhất trong phòng là từ máy tính xách tay của tôi. Tôi lướt qua quyển sổ dày đặc chữ của chúng tôi, và sau đó là qua các tin nhắn Facebook của hai đứa - đến bây giờ rất nhiều - rồi tôi viết một tin mới, trích dẫn Virginia Woolf: “Hãy để chúng tôi dạo chơi đến những chiếc ghế mạ vàng… Chúng tôi không được chấp nhận ư, hỡi Mặt trăng? Không phải chúng tôi đẹp đẽ làm sao khi ngồi bên nhau ở đây sao…?”

Nguyễn Thùy Dung —★— NHỮNG NGÀY TƯƠI ĐẸP ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hội Nhà Văn
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jennifer Niven

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.