Tháng Tư
Ngày mùng 5 tháng Tư là ngày lễ Phục sinh. Bố mẹ và tôi lái xe đến cầu Phố A và trèo xuống lòng sông cạn nước bên dưới để đặt một ít hoa tại nơi Eleanor đã ra đi. Vùi dưới mặt đất là một tấm biển số xe, thứ đột nhiên trông hết sức quen thuộc với tôi, và bao quanh nó là một khu vườn nhỏ nơi ai đó đã trồng hoa. Finch.
Tôi lạnh hết cả người, không chỉ do không khí ẩm ướt. Đã một năm rồi, và mặc dù bố mẹ không nói nhiều khi chúng tôi đứng ở đó, chúng tôi là những người ở lại.
Trên đường về nhà, tôi tự hỏi Finch ở đó khi nào - khi nào thì anh tìm thấy tấm biển số xe, khi nào thì anh trở lại đó. Tôi chờ đợi bố mẹ hỏi về khu vườn hoặc nói về Eleanor, gọi tên chị vào ngày hôm nay chứ không phải bất kỳ ngày nào khác. Khi họ không làm thế, tôi nói, “Đi xem Boy Parade trong kỳ nghỉ xuân là ý của con. Eleanor không mê họ, nhưng chị nói, ‘Nếu em muốn xem Boy Parade thì chúng ta hãy đi xem họ biểu diễn trực tiếp đi. Hãy đi theo họ khắp vùng Trung Tây.’ Chị rất giỏi trong việc đẩy mọi thứ tiến thêm một bước và khiến mọi việc trở nên lớn lao hơn, thú vị hơn so với ban đầu.” Giống một người mà tôi biết.
Tôi bắt đầu hát bài mà tôi yêu thích của Boy Parade, cái bài hát nhắc tôi nhớ đến chị nhiều nhất. Mẹ nhìn bố, mắt bố chỉ chăm chú nhìn đường, và rồi mẹ cũng hát theo.
Trở về nhà, tôi ngồi vào bàn suy nghĩ về câu hỏi của mẹ: Tại sao tôi muốn bắt đầu một tạp chí?
Tôi nhìn chằm chằm vào tấm bảng trên tường. Những ghi chú của tôi đang tràn cả ra tường, tới tận buồng thay đồ. Tôi mở quyển sổ dạo chơi và lật qua các trang giấy. Trên trang trống đầu tiên, tôi viết: Mầm - danh từ - khởi sinh của cái gì đó; một thứ có thể đóng vai trò là nền tảng của sự tăng trưởng hay phát triển.
Tôi đọc lại và viết thêm: Mầm dành cho tất cả mọi người…
Tôi gạch câu này đi.
Tôi thử lại: Mầm là để giải trí, cung cấp tin tức, và giúp bạn an toàn…
Tôi cũng gạch câu này đi.
Tôi nghĩ về Finch và Amanda, và rồi tôi nhìn sang cánh cửa buồng thay đồ, nơi tôi vẫn có thể thấy những lỗ đinh ghim từ hồi tôi treo lịch. Tôi nghĩ đến những dấu “X” lớn màu đen gạch chéo các ngày vì tất cả những gì tôi muốn là bỏ chúng lại phía sau.
Tôi lật sang một trang mới và viết: Tạp chí Mầm. Bạn bắt đầu ở đây.
Và tôi xé nó ra rồi dán lên tường.
Tôi đã không nghe được thêm bất cứ tin gì từ Finch kể từ tháng Ba. Tôi không lo lắng nữa. Tôi tức giận. Tức giận vì anh bỏ đi không nói một lời, tức giận vì bản thân mình đã dễ dàng rời bỏ anh, và vì tôi không đủ tốt để khiến anh muốn ở bên cạnh. Tôi làm những việc người ta thường làm trong thời gian hậu chia tay - ăn kem thẳng từ hộp to, nghe loại nhạc thà-không-có-anh-còn-hơn, chọn một bức ảnh đại diện mới cho trang Facebook của tôi. Tóc mái của tôi cuối cùng đã dài ra, và tôi bắt đầu trông giống như mình trước kia, ngay cả khi tôi thấy mình không còn giống như xưa nữa. Ngày mùng 8 tháng Tư, tôi gom lại vài thứ đồ ít ỏi của anh mà tôi có, đóng gói chúng bỏ vào hộp, và đẩy chúng vào sâu trong buồng thay đồ của tôi. Không còn Tia Cực Tím Phi Thường nữa. Tôi lại là Violet Markey của ngày xưa.
Dù Finch đang ở đâu, anh cũng đang giữ bản đồ của chúng tôi. Vào ngày mùng 10 tháng Tư, tôi mua một tấm bản đồ khác để có thể hoàn thành cái bài tập mà tôi vẫn phải làm cho dù anh có ở đây hay không. Ngay lúc này điều duy nhất tôi có là kỷ niệm về những nơi chúng tôi đã đến. Chẳng có gì cho cả lớp xem, ngoài cuốn sổ và một vài bức ảnh của chúng tôi. Tôi không biết làm thế nào để biến tất cả những gì chúng tôi đã nhìn thấy và làm cùng nhau thành một cái gì đó trọn vẹn và có ý nghĩa với bất kỳ ai chứ không phải với mỗi tôi. Nó - cái chúng tôi đã làm, bất kể nó là gì đi nữa - thậm chí còn khó hiểu với cả chính tôi.
Ngày 11 tháng Tư, tôi mượn xe của mẹ. Mẹ không hỏi tôi đi đâu, nhưng khi bà đưa tôi chìa khóa, bà nói, “Gọi điện hoặc nhắn tin cho mẹ khi con đến nơi và khi con bắt đầu về nhà nhé.”
Tôi đến thành phố Crawfordsville, ở đó tôi miễn cưỡng đến thăm Bảo tàng Nhà tù Rotary, nhưng tôi thấy mình chỉ như một khách du lịch bình thường. Tôi gọi mẹ để báo tin, và sau đó lái xe đi. Đó là một ngày thứ Bảy ấm áp. Mặt trời rực rỡ. Cảm giác cứ như mùa xuân, và rồi tôi nhớ ra rằng giờ đang độ xuân thật. Khi lái xe, tôi để ý tìm một chiếc SUV Saturn, và mỗi lần tôi phát hiện ra một cái, tim tôi lại nhảy dựng lên, mặc dù tôi tự nhủ: Kết thúc rồi. Mình đã kết thúc với anh. Mình đang bước tiếp.
Tôi nhớ những gì anh nói về chuyện anh yêu việc lái xe, yêu cái chuyển động lao về phía trước của nó, như thể ta có thể đi bất cứ nơi nào. Tôi hình dung vẻ mặt anh nếu anh nhìn thấy tôi ngồi sau tay lái ngay lúc này. “Tia Cực Tím,” anh sẽ nói, “anh luôn biết em có thể làm được điều đó mà.”
Khi Ryan và Suze chia tay, anh đã rủ tôi đi chơi. Tôi đồng ý, nhưng chỉ như bạn bè. Ngày 17 tháng Tư, chúng tôi ăn tối tại Gaslight, một nhà hàng sang chảnh tại Bartlett.
Tôi gảy thức ăn của mình và cố hết sức tập trung vào Ryan. Chúng tôi nói về kế hoạch học đại học và chuyện bước sang tuổi mười tám (sinh nhật anh vào tháng này, của tôi vào tháng Năm), và dù đó không phải là cuộc trò chuyện thú vị nhất mà tôi từng có, nó là một cuộc hẹn bình thường, dễ chịu, với một chàng trai bình thường, dễ chịu, và hiện giờ như vậy cũng đã là tốt cho tôi rồi. Tôi nghĩ về việc tôi đã gắn nhãn Ryan giống như tất cả mọi người đã gắn nhãn Finch. Tôi đột nhiên thích sự vững chắc và cảm giác bền lâu ở anh, như thể ta thấy gì thì sẽ nhận lại cái đó, và anh sẽ luôn luôn cư xử hành động chính xác như những gì bạn tin anh sẽ làm. Ngoại trừ chuyện ăn cắp, tất nhiên.
Khi anh đưa tôi về nhà, tôi để anh hôn tôi trước cửa, và khi anh gọi tôi vào sáng hôm sau, tôi nghe máy.
Vào buổi chiều ngày thứ Bảy, Amanda xuất hiện trước cửa nhà tôi và hỏi tôi có muốn đi chơi không. Cuối cùng chúng tôi chơi quần vợt trên phố như khi tôi lần đầu tiên chuyển tới đây, và sau đó chúng tôi đi bộ đến cửa hàng Dairy Queen và gọi món kem tuyết. Đêm đó, chúng tôi đi đến quán Quarry, chỉ Amanda và tôi, và rồi tôi nhắn cho Brenda, Shelby, Lara và ba đứa nhà Briana, và họ gặp chúng tôi ở đó. Một giờ sau, Jordan Gripenwaldt và vài đứa con gái khác trong nhóm Mầm nhập hội cùng chúng tôi. Chúng tôi nhảy nhót cho đến lúc phải về.
Thứ Sáu, ngày 24 tháng Tư, Brenda cùng tôi đi xem phim, và khi nó rủ tôi ngủ lại, tôi đã nhận lời. Nó muốn nói về Finch, nhưng tôi nói với nó tôi đang cố gắng để anh lại phía sau. Nó cũng không nghe tin gì từ anh, vì thế nó để kệ tôi, nhưng vẫn nói, “Chỉ để mày biết, không phải tại mày. Dù anh ấy bỏ đi vì lý do gì đi chăng nữa, đó chắc hẳn phải là một lý do tử tế.”
Chúng tôi thức đến bốn giờ sáng để lên ý tưởng cho Mầm, tôi cùng chiếc laptop, còn Brenda nằm ngửa trên sàn, hai chân gác lên tường. Nó nói, “Chúng ta có thể giúp đỡ độc giả bước vào tuổi trưởng thành như người Sherpa dẫn đường cho du khách trên núi Everest. Chúng ta cho họ sự thật về tình dục, sự thật về cuộc đời đại học, sự thật về tình yêu.” Nó thở dài. “Hoặc ít nhất là sự thật về những gì phải làm khi con trai là một lũ ngu toàn diện.”
“Hai đứa mình có biết phải làm gì khi điều đó xảy ra không?”
“Không hề luôn.”
Tôi có mười lăm email từ các cô gái ở trường mong muốn được làm cộng tác viên, bởi vì Violet Markey, anh hùng tháp chuông và tác giả của Eleanor & Violetcom (trang blog yêu thích của Gemma Sterling), đã bắt đầu một tạp chí khác. Tôi đọc to chúng lên, và Brenda nói, “Vậy nổi tiếng là như thế này đây.”
Đến lúc này, nó có vẻ là người bạn thân nhất của tôi.