Cái đêm cuộc đời tôi thay đổi
Mẹ nhìn tôi qua đĩa thức ăn của bà. Decca, như thường lệ, đang ăn như một con ngựa nhỏ đói ngấu, và lần đầu tiên tôi tọng thật lực phần của mình.
Mẹ nói, “Decca, kể cho mẹ con đã học được gì ngày hôm nay nào.”
Trước khi nó kịp trả lời, tôi nói, “Thực ra, con muốn chia sẻ trước.”
Dec ngừng ăn đủ lâu để há hốc mồm nhìn tôi, miệng vẫn đầy thịt hầm nhai dở. Mẹ mỉm cười lo lắng, tay nắm chặt ly và đĩa của bà, như thể tôi có thể đứng dậy và bắt đầu ném mọi thứ.
“Tất nhiên, Theodore. Nói cho mẹ biết con đã học được những gì nào.”
“Con đã học được rằng nếu ta bỏ công sức tìm kiếm thì những điều tử tế vẫn còn tồn tại trên thế giới này. Con đã học được rằng không phải ai cũng đáng thất vọng, bao gồm cả con, và một đống đất cao 383 mét cũng có thể làm ta thấy cao hơn một tháp chuông nếu ta đứng bên cạnh người thích hợp.”
Mẹ chờ đợi một cách lịch sự, và khi tôi không nói gì nữa, bà bắt đầu gật đầu. “Thế thì tuyệt. Thế thì tốt lắm, Theodore. Như thế không thú vị sao, Decca?”
Khi chúng tôi dọn bàn, mẹ trông có vẻ sửng sốt và bối rối như bà vẫn luôn thế, chỉ có điều bà còn sửng sốt và bối rối hơn mọi khi bởi bà không hề biết mình phải làm gì với mấy chị em tôi.
Vì tôi cảm thấy hạnh phúc về ngày hôm nay và cũng vì tôi thấy thương bà bởi vì bố không chỉ làm tan nát trái tim bà, ông còn đập nát toàn bộ niềm kiêu hãnh và lòng tự tôn của bà, tôi nói với bà, “Mẹ, sao mẹ không để con lo việc rửa bát tối nay? Mẹ nên nghỉ ngơi đi.” Khi bố bỏ chúng tôi đi lần cuối cùng, mẹ đã lấy chứng chỉ hành nghề môi giới nhà đất, nhưng bởi thị trường nhà đất quá ảm đạm, bà làm thêm tại một hiệu sách. Lúc nào bà cũng mệt mỏi.
Gương mặt bà nhăn nhúm lại, và trong một khoảnh khắc khủng khiếp tôi sợ bà sẽ khóc, nhưng rồi bà hôn lên má tôi và nói: “Cảm ơn con,” với giọng ảo não đến nỗi bản thân tôi cũng gần như muốn khóc, nếu tôi không đang cảm thấy quá hạnh phúc về ngày hôm nay.
Rồi bà nói, “Có đúng con vừa gọi mẹ là ‘Mẹ’ không?”
Tôi đang đi giày vào đúng khoảnh khắc bầu trời bắt đầu đổ mưa rào. Nhìn qua thì có vẻ trời sẽ trở lạnh và có mưa tuyết, vì vậy thay vì đi chạy, tôi đi tắm. Tôi cởi quần áo, leo vào bồn, nước bắn tung tóe xuống sàn nhà, để lại những vũng nước nhỏ sóng sánh như cá mắc cạn. Ban đầu, toàn bộ việc này không diễn ra suôn sẻ bởi người tôi dài gấp đôi cái bồn tắm, nhưng bồn tắm đầy nước và tôi đã tới tận bước này rồi, nên đâm lao đành theo lao vậy. Hai bàn chân tôi tựa lên lưng chừng phần tường ốp gạch khi tôi thả người chìm xuống, mắt mở to, nhìn thẳng lên vòi hoa sen và bức màn tắm màu đen cùng trần nhà, và rồi tôi nhắm mắt lại, vờ như mình đang ở giữa hồ.
Nước thật yên bình. Tôi đang thư giãn. Trong làn nước, tôi thấy mình an toàn và được kéo vào một chốn tôi không thể thoát ra. Tất cả mọi thứ lắng xuống - tiếng ồn và những suy nghĩ dồn dập của tôi. Tôi tự hỏi liệu nếu muốn, mình có thể ngủ như thế này, ở đây nơi đáy bồn tắm, mặc dù tôi không hề muốn ngủ. Tôi để tâm trí mình trôi dạt. Tôi nghe thấy từ ngữ hình thành như thể tôi đã đang ngồi bên máy tính.
Vào tháng Ba năm 1941, sau ba lần suy nhược thần kinh nghiêm trọng, Virginia Woolf đã để lại một bức thư cho chồng và đi tới một con sông gần đó. Bà tống những khối đá nặng vào túi và bước dần xuống nước. “Gửi người yêu dấu nhất,” bức thư bắt đầu như vậy, “Em cảm thấy chắc chắn rằng em sẽ lại phát điên. Em cảm thấy chúng ta không thể trải qua những thời điểm khủng khiếp như vậy thêm một lần nào nữa… Vì vậy, em sẽ làm điều có vẻ là đúng đắn nhất.”
Đã bao lâu rồi? Bốn phút? Năm phút? Lâu hơn? Phổi tôi bắt đầu cháy rát. Bĩnh tĩnh, tôi tự nhủ. Thư giãn di. Điều tồi tệ nhất mày có thể làm là hoảng loạn.
Sáu phút? Hay bảy? Tôi đã nín thở được lâu nhất là sáu phút rưỡi. Kỷ lục thế giới là 22 phút 22 giây, và kỷ lục này thuộc về một thí sinh thi nín thở người Đức. Ông nói rằng tất cả chỉ là vấn đề kiểm soát và sức bền, nhưng tôi đồ rằng lý do phần nhiều nằm ở việc dung tích phổi của ông lớn hơn 20 phần trăm so với phổi người thường. Tôi tự hỏi liệu cuộc thi nín thở này có lợi ích gì không, liệu người ta có thực sự kiếm sống được bằng việc đó không.
“Anh đã là tất cả những gì một ai đó có thể… Nếu có bất cứ ai có thể cứu vớt em, người đó hẳn phải là anh.”
Tôi mở mắt ra và ngồi bật dậy, thở hổn hển, hít đầy không khí vào hai buồng phổi. Tôi thấy mừng rằng không ai ở đây mà nhìn thấy tôi, bởi tôi đang thở không ra hơi, ướt sũng và sặc nước. Không hề có cảm giác giần giật lúc vừa thoát chết, chỉ có sự trống rỗng, và hai lá phổi cần không khí, và tóc ướt dính bết vào mặt tôi.