Trở Về Đại Tùy

Lượt đọc: 527 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 402
Trêu khỉ

❊ ❊ ❊

“Biết kế hoạch của bọn chúng không?”

Dịch Phong nghe xong lời của Giả Hùng, đối với việc Dương Lượng muốn ra tay đối phó mình không cảm thấy bất ngờ, nhưng lại cảm thấy rất lạ khi Dương Lượng tìm Hắc Sơn tặc ra tay. Ngụy Đao Nhi và đám Hắc Sơn tặc lần trước lúc hắn vào kinh từng phục kích hắn một lần trên đường, lần đó bọn chúng không đắc thủ, còn bị Dịch Phong làm cho vô cùng thảm hại. Không ngờ, nhanh như vậy mà đã lại xuất hiện.

“Lại tới? Thật không biết chữ ‘chết’ viết thế nào.” Dịch Phong trong lòng cười lạnh một tiếng, thầm lắc đầu, đám Hắc Sơn tặc này chỉ có chút trí tuệ này thôi sao? Lúc trước cũng giống mình, là những kẻ nổi bật trong lớp trẻ ở Yến Sơn Minh, nay đã sa sút tới mức độ này, trở thành công cụ của kẻ khác, lại còn là công cụ thảm hại như vậy. Cũng không biết mấy tên này lấy đâu ra can đảm, lần này còn dám tới, mình đang dẫn theo hơn vạn đại quân, đám Hắc Sơn tặc này muốn đối phó với mình lúc này ư? Phục kích? Hành thích?

Giả Hùng vẻ mặt đắc ý, phấn khởi nói: “Chúng ta gần như đã hoàn toàn nắm giữ kế hoạch của đối phương, chúng ta đã phái ra những đặc công giỏi nhất, đã thành công thâm nhập vào nội bộ Hắc Sơn tặc.”

“Đã như vậy, vậy thì có khỉ để trêu rồi.” Dịch Phong khẽ cười vài tiếng. Hiện tại hắn, thật sự không để mấy tên Hắc Sơn tặc vào mắt, bọn chúng hoàn toàn không cùng một đẳng cấp, Hắc Sơn tặc chẳng qua là lũ hề nhảy nhót, miễn cưỡng coi như con khỉ đáng để trêu đùa một chút mà thôi.

Trong ánh sáng ban mai, chiến mã hí vang đón gió, kèm theo tiếng vũ khí va chạm lanh lảnh, Dịch Phong dẫn hơn vạn nhân mã chia tay với Lý Uyên và những người khác, hắn dẫn bộ hạ tiếp tục tiến về phía bắc.

Đại quân hành quân trên con đường ở Tấn Bắc, Dịch Phong nhìn thấy đội ngũ đổ xuống phía nam liên miên không dứt, giống như một con rồng dài, từ phương bắc cuồn cuộn không ngừng tuôn tới, cứ mãi hướng về phía nam. Đó là bách tính các châu Hân, Đại, Úy, Vân, Sóc. Họ đều biết, đại chiến sắp bắt đầu rồi. Ở lại biên cương, chỉ có thể chịu đựng tai họa chiến hỏa. Lúc này chỉ có đi về phía nam, đến Thái Nguyên hoặc đi tới nơi xa hơn về phía nam, tránh né chiến hỏa, tìm đường sống.

Họ đánh xe ngựa xe bò, chất đầy hòm lớn hòm nhỏ, thậm chí có người vác cả nồi sắt, có người cõng chăn, có người còn gánh lồng gà, có người lùa theo đàn cừu. Lại có người chẳng mang theo thứ gì, hai bàn tay trắng bước chân lảo đảo. Những người phụ nữ bế con và người chồng vác hành lý dìu dắt nhau tiến bước, chốc chốc lại có người ngã trên nền tuyết lạnh lẽo, khắp nơi đều có thể nghe thấy tiếng khóc thét của những đứa trẻ đói rét, các bà mẹ đang nức nở, hành nhân đa số đều là vẻ mặt đờ đẫn và nặng nề.

Tuy Dương Kiên và các đại thần bao gồm cả Dịch Phong, đều cho rằng trận chiến này thế là bắt buộc phải đánh, hơn nữa khai chiến tất thắng, cuộc chiến tranh này phải đánh. Và tất nhiên có thể thắng. Nhưng họ lại chưa tận mắt nhìn thấy, ảnh hưởng của chiến tranh đối với bách tính tầng lớp dưới, dù cho đây có là trận chiến sẽ không kéo dài quá lâu, và cuối cùng chắc chắn sẽ thắng. Nhưng đối với bách tính bình thường mà nói, chiến tranh chính là chiến tranh, chiến tranh chính là không giữ được gia viên. Ly hương, là tai ương và khổ đau.

Dịch Phong nhìn những người này. Trong lòng rất xúc động.

Nghĩ nghĩ, hắn vẫn xuống ngựa. Sai các chiến sĩ chặn những bách tính ly hương này lại.

Bách tính bị chặn lại vẻ mặt hoảng sợ, có chút không biết làm sao, tràn đầy sợ hãi và bất an.

“Có phải bắt lính không?” Có người bất an hỏi người bên cạnh.

“Hình như không phải.” Có người thấy những binh lính chặn người kia từng người một giáp trụ sáng loáng, nhưng lại không hung hãn lắm, vừa không đánh người cũng không mắng người, chỉ yêu cầu họ ở lại, rồi không ngừng nói với họ rằng, người dẫn binh là Hoàng thái tôn điện hạ, là Bắc phạt Đông lộ nguyên soái, là U Châu phủ Đại tổng quản.

“Hoàng thái tôn điện hạ? Hoàng thái tôn điện hạ chặn chúng ta lại để làm gì nhỉ?”

“Hoàng thái tôn điện hạ này là đi đâu vậy, sao lại hướng về phía bắc?”

“Ngươi thật ngu ngốc, không nghe nói Hoàng thái tôn là Bắc phạt Đông lộ nguyên soái, còn là U Châu phủ Đại tổng quản sao, dẫn theo binh mã này chắc chắn là muốn bắc tiến đánh người Đột Quyết.”

“Đúng, đúng, nghe nói Hoàng thái tử mới là Bắc phạt Đại nguyên soái chứ.”

“Sao ta lại nghe nói Tấn Vương mới là Bắc phạt Đại nguyên soái.”

Đủ loại bàn luận nổi lên khắp nơi, mọi người dùng kiểu nói chuyện này để giảm bớt chút bất an trong lòng.

Nhưng rất nhanh, họ đã biết Hoàng thái tôn chặn họ lại để làm gì. Hoàng thái tôn phái người bên đường dựng lên hàng chục lá cờ hổ, dưới mỗi lá cờ hổ dựng lên một cái lều lớn, rồi có quân của Hoàng thái tử mặc quân bào đỏ ở bên trong nấu cơm. Đúng vậy, chính là nấu cơm, mùi thơm tràn ngập của dầu thơm, mùi thịt, mấy chiếc nồi sắt lớn xếp hàng đặt trên bếp vừa xây xong, trên bếp đang đốt những hòn đá màu đen, theo người hiểu biết thì gọi là thạch than, phía Hoài Hoang cũng gọi là thứ gọi là than đá. Lửa lớn nổi lên, nồi nóng lên, dầu vàng óng đổ xuống, tức thì mùi thơm nức mũi, sau đó đổ nước sôi vào, lại thêm vào hải đới hoặc tử thái khô, cùng với trứng gà và một ít cá nhỏ tôm nhỏ khô, hầm nồi canh lớn. Trên cái thớt dựng lên ở phía bên kia, thì có binh lính áo đỏ bắt đầu nhào bột, chuẩn bị làm màn thầu, bánh bao, mì sợi, canh cục bột, mì đao cắt, vân vân.

“Trời ạ, Hoàng thái tôn thật là hiền minh nhân hậu, lại lấy quân lương ra nấu cơm cho chúng ta ăn.” Có người biết những binh lính này là đang nấu cơm cho họ thì chấn kinh đến mức khó tin.

“Thật không cần tiền?” Một ông lão đói khát hỏi.

“Hoàng thái tôn là trữ quân của nước, là đích tôn của Thiên tử, các người đều là con dân của ngài, ngài sao có thể lấy tiền của các người? Mọi người hãy yên tâm xếp hàng đi.”

Mọi người đua nhau bắt đầu xếp hàng trước từng cái bếp dưới lá cờ, đi nửa ngày đường trong gió tuyết, tất nhiên muốn ăn bát cơm nóng canh nóng.

Đợi mọi người bắt đầu xếp hàng, lại có người đi tới, bắt đầu nói về chuyện đi Hà Bắc U Châu phủ.

“Người nào muốn đi U Châu phủ thì nghe cho kỹ đây. Phàm là những người nguyện ý đi U Châu phủ, trên đường đều có quan binh hộ tống, quan binh phụ trách thức ăn cũng như lều trại quần áo chống rét cho các người. Sau khi đến U Châu, nếu nguyện ý từ nay định cư, sẽ chia ruộng đất cho các người, dù cho là không nguyện ý định cư ở U Châu, thì sau khi đến đó, cũng có thể sắp xếp công việc tạm thời, để các người có việc để làm, có tiền công để nhận, còn có nhà để ở, có lửa có quần áo giữ ấm, đợi chiến sự kết thúc, đến lúc đó ai muốn quay về còn có thể tùy ý hồi hương.” Binh lính lặp đi lặp lại tuyên truyền.

Điều kiện binh lính tuyên truyền thật là quá tốt, đi U Châu, trên đường bao ăn còn bao cả lều trại ở, có binh hộ tống, sau khi đến nơi, người nguyện ý định cư có ruộng để chia, vay tiền dựng nhà các loại, người không nguyện ý định cư, cũng có thể sắp xếp làm công kiếm tiền, sẽ bảo đảm cơm ăn áo mặc chỗ ở, thật khó mà tin nổi, lại có chuyện tốt như vậy. Nhưng người nói lời này, lại là Hoàng thái tôn đương triều, điều này không nghi ngờ gì đã mang lại nhiều hy vọng cho nhiều bách tính vốn dĩ rút lui về phía nam, nhưng lại không biết sau khi đến phía nam thì phải sinh tồn thế nào. Dù sao không phải ai cũng có người thân ở Thái Nguyên, không phải ai đến phía nam là đều tìm được việc làm. Dắt díu gia đình rút lui về phía nam, rất nhiều người không có tiền trong người, ăn tháng này đã không biết tháng sau phải sống thế nào.

“Ngươi cảm thấy chuyện này là thật sao?”

“Ta cảm thấy Hoàng thái tôn không cần thiết phải lừa chúng ta, ngươi xem người giờ chẳng phải đang nấu cơm cho chúng ta ăn, nấu canh cho chúng ta uống, còn nhóm lửa cho chúng ta sưởi ấm sao?” Tận mắt thấy có thể nhận được không ít lợi ích Thái tôn điện hạ ban cho, tên lưu dân đó khi xưng hô với Thái tôn thậm chí dùng trực tiếp ba chữ “lão nhân gia”, một chút cũng không thấy ngại ngùng.

“Nếu là thật, vậy Hoàng thái tôn tại sao lại muốn chúng ta đi Hà Bắc, trực tiếp an trí chúng ta ở Thái Nguyên chẳng phải tốt sao.” Có người còn nghi ngờ.

Lúc này một lão già tuổi hơi lớn, còn mặc trên người bộ nho bào, rõ ràng là một người đọc sách nói: “Các người chẳng lẽ vừa rồi không nghe nói, vị Hoàng thái tôn này còn kiêm nhiệm Đông lộ nguyên soái và U Châu phủ Đại tổng quản sao. U Châu chính là phiên địa của Hoàng thái tôn, đem người an trí đến U Châu, an trí đến phiên địa của ngài tự nhiên lý thuận tiện hơn, hơn nữa quan trọng là, U Châu đó là phiên địa của ngài mà. Có nhân khẩu, mới có tất cả.” Lão già rõ ràng kiến thức rộng hơn, tuy ông ta cảm thấy nhân khẩu tuy trân quý, nhưng cũng chưa đến mức thiếu người như vậy. Nhưng ông ta vẫn cảm thấy sự an bài này của vị Hoàng thái tôn cũng là cân nhắc rất lâu dài. Vừa có thể cứu chữa lưu dân thu phục lòng người, đồng thời đem những lưu dân này tới địa bàn U Châu của mình, đó cũng là tráng đại thực lực U Châu phủ.

Lưu Văn Tĩnh, Lý Mật và những người khác bồi tiếp Dịch Phong đứng ở đó quan sát những lưu dân đăng ký đi Hoài Hoang, trên mặt đầy vẻ cười.

“Những lều cơm và điểm báo danh này phải giữ lại, lưu dân từ phương bắc xuống, chúng ta đều phải nghĩ cách đưa họ đến U Châu, có bao nhiêu chúng ta lấy bấy nhiêu. Dù không nguyện ý định cư, chỉ định tạm thời đi tránh chiến sự, cũng cứ thu nhận hết. Ngoài ra, trên những con đường khác, cũng dựng chút cờ, thiết lập lều cơm, lập điểm báo danh.” Dịch Phong nhìn những lưu dân ngày càng đông trước mặt, trong lòng lại vô cùng cao hứng. Hiện tại hắn thiếu người mà, thiếu người nghiêm trọng.

Lúc trước đám người ở Hoài Hoang kia, lớp người trẻ tuổi khỏe mạnh nhất, cơ bản đều bị hắn đưa vào quân đội rồi. Mà quân đội của hắn lại đều là quân chuyên nghiệp, không có kiểu chiến thời là binh nhàn thời là nông. Đàn ông còn lại cũng cơ bản đều đưa vào các công xưởng mỏ quặng rồi, thậm chí phụ nữ trẻ khỏe của Hoài Hoang cũng cơ bản đều gia nhập công xưởng làm việc kiếm tiền, khác biệt rất lớn với tình hình Trung Nguyên. Nhưng dù như thế, Hoài Hoang vẫn phải đối mặt với sự thiếu hụt nhân lực nghiêm trọng. Mà hiện tại Dịch Phong không chỉ có một Hoài Hoang, hắn còn có U Châu ba mươi hai châu nữa cơ mà. Đặc biệt là hắn còn định hướng bắc đẩy mạnh, mở rộng sang vùng đất Tam Phiên, khai hóa vùng đất mới này, thì cần càng nhiều người hơn. Hiện nay chiến sự biên cương bắt đầu, rất nhiều bách tính biên cương vì tránh chiến loạn mà nam hạ, những quan phủ địa phương phía nam nhìn thấy những người này liền sợ, sợ nhất là xảy ra chuyện. Nhưng Dịch Phong nhìn thấy những người này lại cảm thấy đều là bảo bối.

“Điện hạ nhân từ.” Đám học sĩ và xá nhân Thái tôn phủ thi nhau khen ngợi ca tụng Dịch Phong nhân từ, họ đều cho rằng Dịch Phong an bài những lưu dân kia chỉ là xuất phát từ sự nhân từ của kẻ bề trên đối với bách tính, nhưng lại không hề nghĩ tới, Dịch Phong tuy vì thương xót đồng cảm với bách tính, nhưng hắn làm như vậy cũng là vì việc này đối với Hoài Hoang đối với U Châu phủ quả thật là chuyện cực kỳ có lợi. Nếu chỉ xuất phát từ đồng cảm, Dịch Phong chỉ cần trích một khoản tiền, sau đó để địa phương Thái Nguyên xuất người, an trí những lưu dân này, xây cho họ một doanh trại an trí tạm thời, sắp xếp lều trại, rồi mỗi ngày cung cấp lương thực, đợi họ chống đỡ đến khi chiến tranh kết thúc là đủ rồi, đâu cần phải phiền phức như vậy đưa họ đến U Châu chứ.

Tất nhiên, Dịch Phong cũng không giải thích quá nhiều với đám học sĩ xá nhân này, tùy họ muốn nghĩ sao thì nghĩ, mình làm tốt việc của mình là được rồi. Để lại người phụ trách việc này, lại để lại một ít nhân mã cho hắn, sau đó còn phái người gọi người của quan phủ địa phương Thái Nguyên tới dặn dò đôi câu, Dịch Phong liền dẫn bộ hạ tiếp tục khởi hành bắc tiến. (Chưa xong còn tiếp...)

[Dịch từ bản hv] ChuongId:395
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mộc Tử Lam Sắc

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.