Trở Về Đại Tùy

Lượt đọc: 558 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 465
Huyết chiến Ô Sa Bảo

❊ ❊ ❊

Tiếng tù và thê lương vang vọng trong gió lạnh, đây không phải là tiếng tù và thúc quân, không có sự hào hùng ấy, mà chỉ toàn là bi ai, tuyên cáo một lần tấn công nữa của quân Nê Lợi lại thất bại.

Mưa to như trút, ba tòa ngoại bảo của Ô Sa Bảo đứng sừng sững như bàn thạch, kiên cố không thể phá vỡ. Mặt đất ngoài bảo từ sớm đã bị nước mưa và vó ngựa của quân Đột Quyết nhào nặn thành một bãi bùn lầy, dẫm một bước xuống là ngập tới bắp chân. Trong vũng bùn nước, đâu đâu cũng là thi hài nằm ngổn ngang, có thể thấy ở bất cứ nơi nào, bùn nhão cũng gần như bị máu tươi nhuộm qua, ánh lên một tầng màu tím đen.

Tranh thủ lúc giao tranh tạm nghỉ, dân phu trong thành bắt đầu leo lên thành, vận chuyển những bao cỏ chứa đất lên đầu tường, lấp lại mấy chỗ khiếm khuyết.

Ba tòa ngoại bảo của Ô Sa Bảo tuy không lớn, nhưng lại tạo thành thế ỷ dốc, hỗ trợ lẫn nhau, đặc biệt là ở giữa ba bảo còn có một tòa Ô Sa Thành Bảo, một tòa thành kiên cố và rộng lớn hơn, với kho dự trữ phong phú.

Dưới chân thành bảo, rải rác khắp nơi toàn là những khí cụ công thành vỡ nát tan tành, có thang leo, có xe húc, xe thang, xe tháp, Ô Sa Bảo kiên cố khó công phá hơn nhiều so với tưởng tượng của người Đột Quyết, kỵ binh Đột Quyết dưới chân thành không chiếm được nửa phần ưu thế. Nê Lợi cuối cùng đành phải để kỵ binh của hắn áp giải những bách tính bị bắt được đi chặt cây, chế tạo đủ loại khí cụ công thành. Nhưng những khí cụ tốn bao công sức chế tạo ra cũng không hề tăng thêm chút trợ lực nào cho cuộc tấn công của họ, mấy tòa thành bảo nhìn có vẻ đơn giản lại có từng lớp từng lớp công sự phòng thủ, nào là hào rãnh, nào là cọc nhọn ngăn ngựa, cộng thêm vô số hố lớn hố nhỏ, tạo thêm vô vàn chướng ngại cho việc công thành. Để vận chuyển được những khí cụ công thành kia tới dưới chân bảo, Nê Lợi gần như lấy mạng người để lấp đường, lấp tới đâu, chết tới đó.

Chết không chỉ là những tù binh bị bắt cóc, mà còn có rất nhiều dũng sĩ Đột Quyết, lúc này họ đều đang bị ngâm trong nước mưa đến trắng bệch. Căn bản không phân biệt nổi đâu là dũng sĩ Đột Quyết dũng mãnh, đâu là nô lệ Nam Man hèn mọn. Khi không mưa, khí cụ công thành vận chuyển nhanh hơn một chút. Nhưng thứ mãnh hỏa du đen ngòm trên thành lại càng mãnh liệt hơn, trên thành có xe mãnh hỏa du cực kỳ lợi hại. Nó giống như guồng nước, có thể phun ra thứ dầu đen ngòm, khí cụ công thành cứ dính phải loại dầu này là trên thành sẽ có hỏa tiễn bắn xuống, dầu đen vừa gặp lửa lập tức sẽ bùng lên ngọn lửa ngùn ngụt, nước cũng không dập tắt được. Hơn nữa đám quân Tùy đáng chết này cũng không phải chỉ biết thủ trong thành, mỗi lần tới thời khắc mấu chốt, trên thành luôn phun mạnh dầu đen, sau đó là hỏa tiễn, rồi đến máy bắn đá, nỏ giường cộng thêm sự oanh tạc bao phủ của cung nỏ, ngay sau đó quân Tùy trong thành sẽ mở cổng thành, kỵ binh tinh nhuệ Hoài Hoang trang bị kính giáp sẽ sát xuất, càn quét binh mã công thành dưới chân thành, họ thậm chí chẳng quan tâm trong số những người vận chuyển khí cụ có phải có rất nhiều người là người Hán hay không, càn quét tàn nhẫn lạnh lùng như gió bấc. Sau khi càn quét một vòng dưới sự yểm hộ của cung tiễn, nỏ pháo trên thành, họ lại lập tức rút về trong thành trước khi đối phương kịp phái kỵ binh ra ứng cứu. Chỉ để lại những khí cụ công thành đang cháy rực cùng những thi thể chồng chất tầng tầng lớp lớp.

Càng về sau, mưa không dứt, đâu đâu cũng là bùn nhão, thậm chí biến thành đầm lầy. Khí cụ ngày càng khó vận chuyển tới dưới chân thành, làm nhanh bao nhiêu cũng không bằng trên thành đốt nhanh bấy nhiêu.

Nê Lợi lại nghĩ ra một biện pháp khác, phái người xông đến dưới chân thành đào tường thành. Họ chế tạo một lượng lớn đại thuẫn, một đội nhân mã vác trên đầu, giống như đang nâng một chiếc thuyền nhỏ bị lật úp, đội mưa tên và đá tảng xông đến chân tường thành. Đào bới bức tường thành bằng đất nện đã bị ngâm mềm nhũn trong mưa lớn, liều mạng cạy tường, đào nền móng, không cần đào sập, chỉ cần đào ra được một lỗ hổng, kỵ binh chuẩn bị phía sau là có thể nhanh chóng xông vào trong thành.

Nhưng đợt tấn công này lại là một thất bại triệt để từ đầu đến cuối.

Họ dùng đại thuẫn chống đỡ cung tên, thậm chí cả nỏ pháo của quân Tùy trên thành, nhưng quân Tùy lại còn có hỏa du cùng kim trấp. Từng thùng từng thùng hỏa du đổ xuống, rồi bắn hỏa tiễn theo, lửa vừa cháy lên là không bao giờ tắt, thuẫn gỗ dù dày đến mấy cũng không chịu nổi. Mà kim trấp còn độc địa hơn, đó căn bản là phân được đun sôi, đổ ụp xuống đầu, không những hôi thối vô cùng mà sát thương lực còn cực mạnh, một khi dính vào người là một mảng da thịt chín nát, còn lợi hại hơn cả nước sôi dầu nóng. Hơn nữa, điều tàn độc nhất là, dính phải kim trấp không chỉ làm da thịt bị bỏng nát mà còn chứa độc, cho dù không bị bỏng chết thì tiếp theo cũng sẽ phát độc, người trúng phải về cơ bản là không sống nổi, sẽ phát sốt, rồi nói mê sảng, sau đó là chết. Kiểu chết này còn khiến người ta sợ hãi hơn cả việc bị hỏa du thiêu chết trực tiếp trên chiến trường.

Quân Nê Lợi thương vong nặng nề dưới chân Ô Sa Bảo, thậm chí ngay cả một tòa ngoại bảo cũng không nhổ được, việc này khiến kế hoạch tiến quân vào Hoài Hoang của Nê Lợi bị trì hoãn vô thời hạn. Không hạ được Ô Sa Bảo, hắn không dám dẫn binh thâm nhập, có cái đinh kiên cố như Ô Sa Bảo ở trên đường lui, hắn lúc nào cũng phải lo lắng cho phía sau lưng mình.

Thế nhưng trên tường thành của bốn tòa thành Ô Sa Bảo, cũng cùng một cảnh máu nhuộm đỏ tươi, thi thể đầy đất. Dẫu cho mưa to như trút, cũng không cách nào rửa sạch được những vết máu trên thành.

Theo quân lệnh của Dịch Phong, quân Hoài Hoang trấn thủ tại Ô Sa Bảo không ít, hơn nữa đều là tinh nhuệ tác chiến dã chiến, được tạo thành từ một bộ quân và một kỵ quân. Binh mã lên tới gần ba vạn người, Cao Giáp thống lĩnh bộ quân Hoài Hoang quân, Đan Hùng Tín thống lĩnh kỵ quân Hổ Dực quân, cộng thêm trấn thú quân của Ô Sa Bảo, binh lực không thể gọi là không nhiều, nhưng đối mặt với kẻ điên như Nê Lợi, dưới sự tấn công mãnh liệt, Ô Sa Bảo dựa thành cố thủ vẫn phải trả giá bằng thương vong không nhỏ.

Ô Sa Bảo thành cao hào sâu, nhưng nhược điểm là không có địa hình thuận lợi nào để cố thủ, được xây dựng trên thảo nguyên, tuy lúc chọn địa điểm cũng đã chọn một nội bảo ba vệ bảo ở nơi sườn núi cao, nhưng bốn phía vẫn quá bằng phẳng, kỵ binh người Đột Quyết có thể dễ dàng xông đến dưới chân tường thành, Cao Giáp và Đan Hùng Tín có thể thủ được đến bây giờ, hoàn toàn nhờ vào sự kiên cố của tòa thành, bốn thành là một thể, hỗ trợ lẫn nhau, đồng thời binh lực đầy đủ, cộng thêm khí cụ lương thảo phong phú, tướng sĩ đoàn kết một lòng.

Cao Giáp dẫn đội tuần tra trên mặt thành, nhìn quân y của đội y tế và đội cáng thương đang cứu chữa thương binh, còn có đội thu liễm do dân phu tổ chức đang thu liễm thi thể tướng sĩ tử trận, đưa họ về trong bảo, rửa sạch thân thể thay quần áo, sau đó đăng ký rồi hỏa táng, thu gom tro cốt, tránh để xảy ra dịch bệnh.

"Trong Anh Liệt Từ, ta sẽ đến tế lễ các huynh đệ." Cao Giáp đứng trong mưa lớn, chào những đồng bào tử trận đã mất đi sự sống kia, trầm giọng nói.

"Cứ yên tâm đi, Thái tôn điện hạ sẽ thay các vị chăm sóc tốt cho gia đình." Các sĩ quan khác cũng cùng nói.

Cao Giáp nhìn những thủ quân ướt sũng và mệt mỏi trên thành, "Nói cho mọi người một tin vui, Thái tôn điện hạ đã liên chiến liên tiệp tại Quy Châu, hiện giờ Khố Hợp Chân, Đạt Mạn đều đã thành rùa trong hũ, đang bị đóng cửa đánh chó, rất nhanh thôi, điện hạ có thể dẫn quân bắc tiến, thu dọn luôn cả tên chó chết Nê Lợi này. Ráng chống đỡ thêm vài ngày nữa, thắng lợi đã đang vẫy tay chào chúng ta rồi."

"Quân chủ nói không sai, chúng ta mệt mỏi, nhưng Nê Lợi dưới chân thành càng mệt mỏi hơn, chúng ta mệt còn có thể luân phiên xuống nghỉ, trở về trong lâu đài, có phòng ốc, giường chiếu sạch sẽ ấm áp, có cơm canh nóng hổi. Còn Nê Lợi bọn chúng có cái gì, mưa to thế này, chúng cũng chỉ có thể ngủ trong mưa, trong những cái lều ẩm ướt đó, chúng thậm chí đã bắt đầu lôi ngựa chết về giết thịt ăn rồi, ở lại thêm nữa, đoán chừng chúng phải lôi thi thể người phe mình về ăn mất. Chúng không chịu nổi đâu, bây giờ chúng vẫn chưa biết chiến tình bên trong Trường Thành, nếu không, đoán chừng đã sớm bỏ chạy từ lâu rồi."

"Không thể để hời cho bọn chúng được, muốn chạy á, nằm mơ." Một binh sĩ hô lớn.

"Đúng, nợ máu phải trả bằng máu, đừng hòng để một tên nào chạy thoát." Mọi người cùng hô lớn.

Cao Giáp gật đầu với những binh sĩ vừa nhen nhóm lại đấu chí: "Đương nhiên, chúng muốn chạy, nhưng còn phải hỏi qua chúng ta đã."

Ngoài thành, mấy nghìn quân bộ của Nê Lợi, toàn thân bùn nước ướt sũng rút lui xuống.

Tướng lĩnh dẫn đội công thành, ai nấy đều ủ rũ, họ đi theo Nê Lợi từ Tây Vực xa xôi chạy đến phương Đông này, là vì muốn cướp đoạt vàng bạc châu báu và phụ nữ nô lệ, chứ không phải để ở trong gió lạnh mưa sa đáng chết này, đối đầu với tòa thành bảo kiên cố cao lớn của người Hán kia, cùng với cung tên, hỏa du dường như vĩnh viễn không bao giờ dùng hết mà tự sát xung phong. Đi suốt dọc đường, họ thậm chí chỉ cướp được một chút chiến lợi phẩm không đáng kể tại Vân Nội Thành, sau đó thì cứ mãi ở lì trong đống bùn trước cái Ô Sa Bảo đáng chết này mà lăn lộn vật lộn.

Ô Sa Bảo đáng chết, người Hán đáng chết, Nê Lợi đáng chết!

Trên một gò đất cao cách thành mười dặm, chính là doanh trại của quân Đột Quyết, binh mã các bộ tộc trong doanh nhìn thấy dáng vẻ bại trận chật vật trở về của binh mã nước Cao Xương hôm nay, đều không nhịn được cười mắng, hả hê trên nỗi đau của người khác. Thực tế, dưới chân Ô Sa Bảo, năm vạn quân mã của Nê Lợi, hầu như các bộ đều đã luân phiên tấn công qua, mà cũng không có bộ nào là không phải nếm mùi thất bại, mỗi lần binh mã bộ tộc tấn công bại trận rút lui, đều sẽ bị những kẻ khác châm chọc cười nhạo một trận. Mọi người cũng dường như đã quen với kiểu này, nhìn thấy người khác cũng bại rồi, trong lòng rốt cuộc cũng có thể cân bằng lại đôi chút.

Trong màn mưa, dưới lá cờ Ngân Lang, Nê Lợi khả hãn đứng trước lều nhìn đội bại quân rệu rã này về doanh, lại nhìn dáng vẻ "năm mươi bước cười trăm bước" của binh mã các bộ không có tâm can kia, không khỏi tức đến bật cười.

Khúc Văn Thái dưới trướng Nê Lợi ở bên cạnh đầy lo âu, "Nay đại quân tiến thoái lưỡng nan, đúng như thế cưỡi hổ khó xuống, binh mã nhuệ khí mất sạch, sĩ khí không còn. Huống chi chúng ta tới từ xa, không mang theo nhiều quân lương vật tư, sau khi vào cảnh nội nước Tùy, càng là toàn dựa vào cướp bóc đánh cỏ cốc, lấy chiến nuôi chiến. Nhưng hiện giờ giậm chân dưới thành kiên cố, công lâu không hạ được, lương thảo lại thiếu thốn, đây là tượng bại quân, mạt tướng kiến nghị khả hãn, nên sớm đưa ra quyết định." Khúc Văn Thái là cháu nội của quốc vương đương nhiệm nước Cao Xương, cha là vương tử Cao Xương. Cao Xương lập quốc ở Tây Vực đã được một trăm bốn mươi năm, lần lượt trải qua ba đời Khuyết thị, Trương thị, Mã thị truyền tới Khúc thị, Khúc thị chấp chưởng Cao Xương thời gian lâu nhất, đã gần trăm năm nay. Nhưng Cao Xương tuy lập quốc, lại luôn phải thần phục bá chủ thảo nguyên, lần lượt phụ thuộc vào các tộc mạnh như Cao Xa, Nhu Nhiên, Đột Quyết, thuở ban đầu Mộc Can khả hãn tây chinh, đánh bại Cao Xương, Cao Xương từ đó thần phục Đột Quyết. Nước Cao Xương cũng luôn phụ thuộc vào hệ tộc Mộc Can khả hãn của Đột Quyết, sau Mộc Can, phụ thuộc vào con trai Mộc Can là A Ba, sau khi A Ba chết, Cao Xương tiếp tục phụ thuộc vào cháu trai của A Ba là Nê Lợi. Lần này Đạt Đầu Đột Quyết truyền lệnh các khả hãn cùng chinh phạt Đại Tùy, Nê Lợi cũng triệu tập các bộ trong phong quốc của mình, trong đó bao gồm cả nước Cao Xương phụ thuộc vào hắn. Cao Xương phái quân đội tham gia chinh phạt, do cháu nội quốc vương là Khúc Văn Thái thống lĩnh. Dưới chân Ô Sa Bảo, quân Cao Xương cũng tổn thất không nhỏ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:395
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mộc Tử Lam Sắc

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.