Abdul Ali tức điên. Hoặc Hussein Nassir bị điên hoặc bom của hắn đã không thể kích nổ được. Thế nào đi nữa thì tên khủng bố người Jordan vẫn muốn giả thiết thứ hai là câu trả lời. Giao việc cho Nassir là cả một sai lầm, Ali đã nhận ra điều đó nhưng kẻ ăn mày sao có quyền chọn người bố thí. Chiến dịch lần này đã phải huy động hầu hết nguồn nhân lực mà Al-Qaeda có ở Mỹ, thậm chí chúng còn phải đưa thêm người vào từ Mexico và Canada.
Kẻ tử vì đạo, ít nhất là khi thực hiện việc mình cần làm, không cần thiết phải là người thông minh sắc sảo, thậm chí cũng chẳng cần phải thật dũng cảm mà lại cần phải có một niềm tin mù quáng rằng sẽ nhận được sự đền bù thích đáng khi lên thiên đường.
Điều đó đúng với Nassir, hắn quả là ngốc khi đặt phần còn lại của chiến dịch vào tình trạng nguy hiểm bằng cách tìm ra vị trí của đội mình. Làm sao hắn biết vị trí của đội chính là vị trí của Ali. Ali biết rằng giữ bí mật mọi chi tiết của một chiến dịch như thế này không dễ và có ai đó đã cho Nassir biết nhiều hơn những gì hắn cần. Những tin nhắn định vị không hề nói dối. Nassir đã đến cả Transcon và Kim Cương Geneva, Đại lý thu đổi kim hoàn và với mục đích nào đó hắn đang có mặt ở Công viên trung tâm. Thằng ngu Nassir sẽ sớm bị bắt và làm lộ tất cả. Ali không còn cách nào khác là phải tìm và đảm bảo an toàn cho Nassir cho đến khi mọi việc hoàn tất. Đến lúc đó hắn mới có cơ hội để tìm hiểu làm sao Nassir lại biết về phần kết của chiến dịch này.
Ali lệnh cho Sacha cho xe quay lại nhắm hướng Công viên trung tâm mặc dù biết làm như vậy sẽ rất bất lợi cho kế hoạch định sẵn. Hắn hy vọng rằng mình sẽ tìm được Nassir trước khi thằng ngu lại phạm phải một sai lầm ngớ ngẩn nào nữa và bán mạng tất cả bọn chúng.