“Tại sao cậu lại nghĩ rằng anh ấy thích cậu?” Courtney Piggott hỏi cô bạn thân Lauren Ansell khi cả hai cùng dạo bước trên cánh đồng sau trường. “Việc anh ấy nhìn cậu một cách kỳ lạ chẳng có nghĩa lý gì cả.”
“Tất nhiên là có rồi!” Laura đáp. “Và tớ đã ngưỡng mộ anh ấy từ lâu, vậy nên cái nhìn đó đồng nghĩa với việc giờ là cơ hội của tớ.”
“Cậu dị thật đấy,” em gái sinh đôi của Courtney, Caitlin, nói. “Nếu cậu tin là thế, vậy thì…”
“Này mấy em!”
Cả ba im bặt khi nghe tiếng giáo viên thể chất, thầy Carmichael, hét lên với mình.
“Tôi ước gì chân các em cũng hoạt động tốt như miệng,” ông nói tiếp. “Giờ thì nhanh nhẹn lên nào. Chạy tiếp đi!”
Các cô gái lại cất bước, chạy một đoạn trên cánh đồng cho đến khi thầy giáo quay đi lần nữa.
“Tớ ghét chạy băng đồng,” Caitlin dừng bước và bắt đầu rên rỉ. “Đáng ra phải có luật cấm bắt ép người ta làm trò này. Nó thật chẳng ra sao… Chẳng thú vị chút nào.”
Lauren vấp phải dây giày khi họ đang dạo bước, suýt ngã nhưng đã kịp lấy lại thăng bằng. “Tớ sẽ bắt kịp sau một phút nữa,” cô nói, ra hiệu cho các bạn tiếp tục đi trước khi cúi xuống buộc lại dây giày.
Cặp sinh đôi chui qua khoảng trống ở hàng rào và bước ra đường.
“Em ước gì có đường tắt dẫn về trường,” Caitlin nói.
Trước mặt họ là những học sinh còn lại trong lớp, chạy thành từng nhóm hai, ba người, chỉ có một đứa lập dị là chạy một mình. Họ còn cách nhóm đứng cuối cỡ khoảng một phút, nhưng cả hai đều không có ý định tăng tốc để bắt kịp. Thay vào đó, họ bước thong dong để đợi Lauren.
“Hoặc một cánh cổng ma thuật. Nếu có nó, chúng ta có thể lén chui qua và đợi mọi người tới,” Courtney cười.
“Hoặc TARDIS của [1]!” Caitlin cũng cười theo.
Thầy giáo ra hiệu giục họ nhanh chân lên trước khi ông biến mất sau một góc đường, nhưng cả hai vẫn giữ nguyên tốc độ. Họ đã chạy trên con đường này không biết bao nhiêu lần trong suốt năm năm theo học tại Học viện Dunwood. Nó chẳng có gì ngoài hàng rào cao ở hai bên, chỉ đủ rộng cho một chiếc xe chạy qua - lý do khiến nó đủ an toàn cho các sinh viên tập chạy, bởi không có nhiều tài xế muốn đi qua nơi này.
Lúc này, cặp sinh đôi có thể thấy được phần mái của các dãy phòng học và hàng rào hiện ra khi họ chạy tới đối diện với các dãy nhà của viện dưỡng lão.
“Lauren đâu rồi?” Courtney run lên khi một cơn gió quét qua con đường. “Chúng ta sẽ gặp rắc rối nếu không quay lại sớm.”
“Em nghĩ cậu ấy đang ở sau chúng ta.” Caitlin quay lại, nhưng họ chỉ có một mình.
“Cậu ấy không thể bị bỏ lại xa đến vậy được, Cait ạ,” Courtney bảo em gái. “Chị cá là cậu ấy đã tìm thấy đường tắt và quyết định bỏ rơi chúng ta.”
“Nếu đúng vậy thì cậu ấy hẳn đã gọi chúng ta rồi.”
Họ chạy thêm vài bước nữa, rồi Courtney - dừng lại.
“Chúng ta nên quay lại tìm cậu ấy.”
“Nhưng chúng ta sẽ gặp rắc rối nếu không sớm về đích.”
“Đáng lẽ giờ cậu ấy phải bắt kịp rồi chứ. Mất có một phút thôi mà.”
Caitlin thở dài và theo chị gái trở lại cánh đồng. Họ chạy về nơi lần cuối nhìn thấy Lauren, băng qua cánh đồng và vòng qua mấy gốc cây.
Không để ý rằng chị mình đã dừng lại, Caitlin suýt thì đâm sầm vào lưng cô.
Courtney chỉ vào thân hình đang nằm trên cỏ. “Có gì đó không ổn.”
“Ý chị là sao?”
Caitlin theo chị gái chạy đến chỗ bạn của họ. Tiếng gió thổi lướt qua mặt đất là âm thanh duy nhất họ có thể nghe được. Họ bước bên nhau, đôi mắt mở to sợ hãi. Lauren đang nằm ngửa, mái tóc vàng buông xõa quanh đầu.
“Cậu ấy đang trêu chúng ta thôi, phải không?” Caitlin hỏi.
“Chị không biết,” Courtney thì thầm. “Lauren?”
Cô khẽ chạm vào chân Lauren bằng mấy đầu ngón chân. Điều đó hẳn sẽ khiến Lauren phải cười khúc khích nếu cô ấy đang đùa. Nhưng cô ấy không hề cử động.
“Lauren?” Caitlin khuỵu gối xuống. “Cậu ổn chứ?”
Đó là lúc cô nhận thấy ánh mắt vô hồn của bạn mình.
❀ ❀ ❀
[1] Series phim truyền hình khoa học viễn tưởng của Vương quốc Anh do đài BBC sản xuất, từ năm 1963. TARDIS là tên con tàu vũ trụ xuyên không - thời gian, phương tiện di chuyển của Doctor Who.