“Chúng ta có đến khu tiếp đón không?” Harvath hỏi lúc đám đông bên ngoài nhà thờ bắt đầu tan.
“Tôi tưởng chúng ta sẽ tiễn đưa Bob theo cách riêng của chúng ta”, Cates đáp.
“Cái gì? Ý anh là chỉ 3 người các anh?”
“Không. Bốn người chúng ta”, Morgan nói. “Nói cho cùng chúng ta là một đội, đúng không?”
Harvath mỉm cười. Tracy Hastings lấy một chai Lous XIII từ trong túi ra và nói “Bob nói có nợ anh một li. Bọn tôi đã góp tiền và mua chai này hộ anh ấy”.
Harvath nhoẻn cười rộng hơn.
Vì họ đã gửi lời chia buồn tới gia đình vào đêm thức canh quan tài hôm qua và đã ở lại cho tới tận bữa rượu vào sáng sớm hôm sau, nên không ai có thể trách họ vì đã không ở lại dự bữa. Thực tế, rất ít người nhận ra sự vắng mặt của họ. Hơn nữa, việc kể những câu chuyện trong lúc uống hết chai cô-nhắc giá 1300 đôla chính là cách tiễn đưa Bob của họ.
Họ quyết định bắt chuyến phà Fulton trở lại Manhattan và tìm một nơi yên tĩnh trong công viên Battery, nơi có thể nhìn bao quát ra sông Hudson và tạm thời quên đi mọi chuyện đã xảy ra.
Cách nhà thờ một dãy nhà, một chiếc li-mu-zin đen đỗ sát bên họ và khi cánh cửa màu xanh đen mở ra, Harvath nghĩ mình đã nhận ra giọng người đàn ông đang gọi tên mình. Lúc quay lại nhìn, anh thấy Robert Hilliman, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng đang vẫy tay.
“Buổi lễ thật cảm động”, ông ta nói, ra hiệu cho Harvath cúi xuống chiếc xe. “Tôi cần nói chuyện với cậu một lát. Cậu không phiền chứ?”
Harvath bảo mọi người sẽ gặp nhau ở bến phà rồi leo vào trong chiếc li-mu-zin.
“Cậu thế nào rồi, Scot?” Hilliman nói ngay khi cánh cửa đóng lại.
“Tôi khỏe, thưa ông” anh đáp, và không hề thấy thoải mái khi ngồi trong chiếc li-mu-zin giữa Brooklyn nói chuyện với Bộ trưởng Bộ quốc phòng.
“Sẵn sàng cho nhiệm vụ chưa? Vai còn đau không? Mắt cá chân thế nào?”
“Vai tôi đã phục hồi được 80%, còn mắt cá chân ổn rồi.”
“Tốt, tôi mừng khi nghe điều đó”.
“Thưa ông, ông làm gì ở đây thế?” Harvath hỏi.
Hilliman mỉm cười “Tôi biết Bob Herrington. Không tường tận, nhưng tôi biết cậu ta. Cậu ta là người tốt. Cậu ta thuộc đội bảo vệ của tôi hồi tôi đến Afganistan lần đầu tiên. Đã xảy ra một tình huống. Câu chuyện chưa bao giờ được đăng báo, nhưng chỉ cần nói rằng nếu không có Bob Herrington, giờ tôi đã không có mặt ở đây”.
“Sáng sớm nay tôi đã gửi lời chia buồn tới bố mẹ cậu ấy và lặng lẽ đứng phía sau nhà thờ trong suốt buổi lễ”.
“Còn chiếc Diều hâu đen? Có phải do ông làm không?”
“Đội của cậu ấy đã làm đơn xin và chuẩn bị hết. Với những gì đã xảy ra ở Manhattan, chắc chắn một số người cảm thấy việc máy bay bay diễu hành trong đám tang là khó chấp nhận. Nhưng tôi không nghĩ thế. Bob Herrington là một con người tuyệt vời, một trong những người lính cừ khôi nhất của quốc gia này”.
Hilliman lấy một tập tài liệu trong vali ra và đưa cho anh. “Tôi đã đọc báo cáo về cuộc thẩm vấn cậu của Hội Cựu chiến binh. Tôi nghĩ cậu xứng đáng được tạo cơ hội”.
Lúc Harvath xem qua tập tài liệu, vị Bộ trưởng Bộ quốc phòng tiếp tục “Scot, cậu đã tham gia chiến dịch này đủ lâu để biết tại sao phải phân loại các chiến dịch. Đôi khi vì sự sống còn của an ninh quốc gia mà bàn tay phải không được phép biết bàn tay trái đang làm gì. Và có những lúc chúng ta muốn bắt đầu với những ý định tốt đẹp nhất và mục đích trong sáng nhất, nhưng bức tường chúng ta xây dựng lên để bảo vệ chiến dịch của mình lại ngăn cản chúng ta không được tiếp cận với những thông tin chiến lược tối quan trọng. Rõ ràng đó là chuyện đã xảy ra tuần trước và chúng ta để mất nhiều người tốt cũng chỉ vì thế”.
“Tôi có một số nguồn thông tin được phép tùy ý sử dụng, mặc dù không thể thay đổi quá khứ nhưng tôi có thể gây ảnh hưởng rất quan trọng tới tương lai”.
Harvath không nghe thêm lời nào nữa. Khi anh xem xấp tài liệu, cơn giận dữ hiện rõ trên khuôn mặt. “Không thể tin nổi những gì tôi đang đọc. Ông thực sự sẵn sàng để hắn đi? Sau những gì chúng ta biết về Mohammed bin Mohammed? Sau khi đã hao tốn không ít sức người và sức của để lần theo dấu vết hắn? Thế còn những người bị giết vì đã cố tóm cổ hắn? Kế hoạch hắn sẽ tiến hành với đất nước này?”
“Cậu không biết toàn bộ câu chuyện”.
“Ông biết không, Bộ trưởng? Tôi chẳng thấy có gì khác biệt cả”.
“Nghe này, tôi sẽ cho cậu biết”.
Harvath ném tập tài liệu sang chiếc ghế bên cạnh và cầu cho ông ta có câu trả lời thoả đáng. Nếu không, anh sẽ bóp cổ ông ta ngay tại ghế sau của chiếc li-mu-zin này.
Hilliman hít một hơi thật sâu và nói “Không kẻ nào có thể chịu đựng được cuộc tra tấn, ngay cả với một kẻ như Mohammed bin Mohammed, vấn đề là khi nào anh thực sự làm chúng suy sụp. Để biết điều đó, anh phải xác minh những thông tin nhận được, mà như thế cần có thời gian. Trong vụ của Mohammed, chúng ta lại không có thời gian. Để hắn thật sự cảm thấy khốn khổ, họ đã buộc phải tận dụng cách điều trị bằng phương pháp thẩm tách của hắn”.
“Vì thế, phải thừa nhận rằng nếu chúng ta không đạt được bước tiến đáng kể nào trong phạm vi của một cái cửa sổ, thì chúng ta sẽ phải chuyển hắn đến một quốc gia khác, nơi sẽ phối hợp cùng chúng ta để thẩm vấn hắn, quốc gia mà hắn biết đồng bọn của hắn rất có thể sẽ phá hoại để giúp hắn trốn thoát”.
“Tôi vẫn không hiểu vì sao ông làm thế”.
“Để chúng ta có thể lần theo dấu vết hắn”.
“Nhưng ban đầu các ông đã mất nhiều năm để tìm ra hắn. Điều gì khiến ông chắc chắn sẽ không để tuột mất hắn?” Harvath hỏi.
“Vấn đề nằm ở đó. Chúng tôi chắc đến 99% rằng chúng tôi sẽ không tuột mất hắn - và trong nghề của chúng ta, chúng tôi sẵn sàng đánh cược cả ngôi nhà của mình cho tỉ lệ phần trăm đó”.
“Ông định lần theo dấu vết hắn bằng cách nào?”
“Nhờ chất đồng vị phóng xạ, chúng tôi đã tiến hành như một phần của việc điều trị bằng phương pháp thẩm tách của hắn. Nó tạo ra tín hiệu rất đặc biệt và có thể lần ra thông qua vệ tinh”.
“Chắc ông đang đùa tôi”.
Vị Bộ trưởng giơ cả hai tay lên nói “Vậy hãy giúp tôi. Đó là một công nghệ vô cùng mới, nhưng rất có hiệu quả. Chúng tôi đã thấy số liệu, nhưng chúng tôi còn đạt được một bước tiến xa hơn khi tự mình làm thí nghiệm tổng thể. Cuối cùng nó cũng hoạt động”.
“Đến 99%” Harvath xác nhận.
“Đúng”.
“Vậy ông có biết lúc này Mohammed bin Mohammed đang ở đâu không?”
Hilliman nhìn anh. “Có, chúng tôi biết”.
“Thế các ông còn chờ gì? Sao không tóm lấy hắn?”
“Vì chúng tôi cần biết Al-Qaeda định lấy nguyên liệu chế tạo bom nguyên tử từ kẻ nào”.
“Và khi đã biết thì sao?”
Hilliman lôi thêm hai tập tài liệu khác từ trong cặp xách ra, đưa cho Harvath rồi nói “Đó là câu chuyện tôi muốn nói với cậu”.”