Chờ Mặt Trời Lên

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 39 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4. Wiener Kunstmaterialien (Wkm)

❊ ❊ ❊

LYSANDER BƯỚC XUỐNG CẦU THANG căn hộ của Bensimon, chậm rãi, tâm trí chất chứa những ý nghĩ cả vui vẻ, u buồn và lo lắng nữa. Cuộc gặp diễn ra rất ngắn ngủi, chỉ trong vòng mười lăm phút, Bensimon đã ghi lại các thông tin cá nhân của anh, thảo luận về các phương thức thanh toán (gửi hóa đơn mỗi tháng hai lần, thanh toán bằng tiền mặt) và cuối cùng là hỏi xem anh có muốn trao đổi về bản chất “vấn đề” của mình không

Lysander tạm dừng giữa phố và hút thuốc, tự hỏi việc anh dấn thân vào quá trình này có thực sự hữu ích không hay tốt hơn hết anh nên quay về London? Hay là áp dụng giải pháp của mấy tên lang băm? Hay trở thành một người ăn chay và mặc đồ lót hiệu Jeager giống George Bernard Shaw[*]. Anh cau mày, tự nhiên thấy bất định - tâm trạng anh không tốt, cảm thấy chán nản. Chính người bạn thân nhất, Greville Warley, đã giới thiệu vị bác sĩ phân tâm học này cho anh - Greville là người bạn duy nhất nhận thức được vấn đề của anh (nhưng cũng chỉ lờ mờ thôi) - và bây giờ Lysander nhận ra anh đã lao theo ý tưởng này như một kẻ cuồng tín, hủy bỏ hết tất cả những dự định tương lai, rút hết tiền tiết kiệm để đến Vienna, tìm một bác sĩ đích thực. Có phải anh đang quyết tâm một cách ngu ngốc hay đó chỉ là dấu hiệu của sự tuyệt vọng?…

Rẽ trái ở đường Berggasse, Bensimon đã nói vậy, sau đó đi bộ kịch đường, đến một quảng trường nhỏ. Cửa hàng phía bên phải ngay trước mặt - WKM - anh không thể không thấy nó. Lysander lên đường tâm trí anh vẫn không ngừng nghĩ về khoảnh khắc quyết định ấy.

BENSIMON: Vậy bản chất vấn đề của anh có thể là gì?

LYSANDER: Đó là… là một vấn đề về tình dục.

BENSIMON: Phải, thường là thế. Vấn đề cốt lõi mà.

LYSANDER: Khi tôi vào khúc dạo đầu… Phải nói là, trong suốt thời gian diễn ra đại hội ái tình…

BENSIMON: Xin đừng dùng uyển ngữ, anh Rief. Nói thẳng ra đi - đó là cách duy nhất. Cứ việc nói toạc móng heo một cách thô lỗ nếu anh muốn. Dùng ngôn ngữ đường phố cũng được không xúc phạm tôi đâu.

LYSANDER: Vâng. Khi đang làm tình, tôi không thể làm chuyện đó được.

BENSIMON: Anh gặp vấn đề với sự cương cứng à?

LYSANDER: Tôi không có vấn đề với chuyện cương cứng. Mà ngược lại chuyện ấy rất suôn sẻ. Vấn đề của tôi đó là… sự phóng tinh.

BENSIMON: À. Vấn đề phổ biến đến không thể tin nổi. Anh phóng tinh quá sớm. Hội chứng Ejaculatio praecox.

LYSANDER: Không mà là tôi không hề phóng tinh được.

Lysander thả bộ xuống con dốc thoải trên đường Berggasse. Căn phòng của Tiến sĩ Freud ở đâu đây thôi - có lẽ anh nên thử gặp ông ta? Câu này nói tiếng Pháp như thế nào nhỉ? “Tại sao lại mất thời gian nói chuyện với những tông đồ trong khi bạn có thể đi gặp Chúa?”. Nhưng đây là vấn đề về ngôn ngữ: Bensimon là người Anh, cả một lợi thế khổng lồ - thậm chí là một lợi ích - không chối cãi được. Lysander nhớ lại quãng im lặng thật dài sau khi anh nói với Bensimon bản chất vấn đề rối loạn tình dục lạ lùng của mình.

BENSIMON: Vậy là… anh có quan hệ tình dục nhưng không có cực khoái,

LYSANDER: Chính xác đấy.

BENSIMON: Xảy ra chuyện gì?

LYSANDER: Tôi có thể tiếp tục hưởng thụ sự vui vẻ nhưng chẳng có gì xảy ra khiến tôi dần dần thấy chùng xuống, là thế đấy.

BENSIMON: Chứng xìu dương vật.

LYSANDER: Cuối cùng là thế.

BENSIMON: Tôi sẽ phải suy nghĩ về chuyện này. Vấn đề khác thường nhất. Rối loạn cực khoái cảm - anh là người đầu tiên tôi gặp. Rất hấp dẫn.

LYSANDER: Rối loạn cực khoái cảm à?

BENSIMON: Đó là chuyện không ổn ở anh. Đó là tên gọi cho vấn đề của anh đấy.

Và chỉ có thế, ngoại trừ thêm một lời khuyên nữa. Bensimon hỏi anh có giữ một cuốn sổ ghi chép, nhật kí hay một cuốn sổ tay nào không. Lysander trả lời là không. Anh nói mình sáng tác thơ khá đều đặn, một số đã được đăng trên báo và tạp chí. Nhưng - anh khiêm tốn nhún vai - anh chỉ là một nhà thơ tay mơ, yêu thích thử sức mình với thơ ca và sáng tác một cách vô tư nhất - thêm nữa anh không có một cuốn nhật kí hay sổ tay nào hết.

“Tôi muốn anh về nhà viết ra mọi thứ”, Bensimon nói. “Những giấc mơ, những suy nghĩ thoáng qua, những gì nhìn thấy, nghe thấy khiến anh tò mò. Bất kì cái gì và tất cả mọi thứ. Những kích thích đủ kiểu - về tình dục hay mùi vị, âm thanh, nhục cảm - bất cứ thứ gì. Mang những ghi chép ấy đến các buổi tư vấn này và đọc cho tôi nghe. Đừng giữ lại bất kì cái gì, kể cả những thứ gây sốc hay vô vị. Như thế tôi sẽ có được cái nhìn sâu trực tiếp vào tính cách và bản chất của anh - vào tâm trí vô thức của anh”.

“Ý ông là “thẻ căn cước” của tôi”.

“Tôi thấy anh đã làm xong bài tập về nhà rồi, anh Rief. Tôi ấn tượng đấy”.

Bensimon bảo anh ghi chép thật nhanh những cảm nhận và quan sát vào đúng thời điểm chúng xuất hiện, không được gạch xóa hay sửa đổi. Ngoài ra anh không được dùng giấy nháp hay giấy vụn để viết. Lysander nên mua một cuốn sổ tay tử tế - bìa bọc da, giấy tốt - và biến nó thành một hồ sơ cá nhân đích thực, bao gồm đầy đủ thông tin và dùng được lâu dài, chứ không phải một bộ sưu tập mấy dòng viết vội.

“Và đặt cho nó một cái tên”, Bensimon gợi ý. “Chẳng hạn như - “Cuộc sống nội tâm của tôi” hay “Những phản ánh riêng tư”. Nói cách khác là hình thức hóa. Nhật kí giấc mơ của anh, bản ghi chép về bản thân anh - hồ sơ của anh - một thứ anh nâng niu, quý trọng trong suốt cuộc đời mình. Một bản ghi chép của tâm trí trong suốt những tuần tới đây, khi tỉnh táo và cả khi không tỉnh táo”.

Lysander nghĩ ít nhất việc băng qua con phố đến cửa hàng tạp hóa của các nghệ sĩ mà Bensimon giới thiệu - sẽ mang đến một điều cụ thể, một dạng ghi chép lâu dài về quãng thời gian anh ở đây. Toàn bộ cuộc nói chuyện này - cũng như tất cả các cuộc chuyện trò khác anh buộc phải tham gia - đơn giản chỉ là lời nói gió bay. Anh thấy yên lòng với ý kiến này khi đi qua những cánh cửa xoay để vào cửa hàng: Bensimon đã đúng, có lẽ điều này sẽ giúp được anh.

Cửa hàng WKM rộng rãi, ánh sáng chan hòa - các cụm bóng đèn điện trong những chiếc đèn chùm bằng nhôm hiện đại treo trên trần nhà, vầng hào quang rực rỡ phản chiếu xuống lớp sàn bằng vải sơn lót sáng bóng bên dưới. Mùi nhựa thông, sơn dầu, gỗ thô và vải bạt khiến Lysander cảm thấy như được chào đón. Anh yêu những cửa hàng lớn kiểu này - các lối đi ngập đầy chất liệu nghệ thuật, chất đống như một nhà kho văn hóa, chạy hết chỗ nọ chỗ kia; các ngăn giấy đủ loại xếp thành tầng, các lọ đựng đầy bút chì nhọn, một đống các khung tranh lớn nhỏ, mấy dãy Ống sơn dầu nghiêng sắp xếp theo thứ tự chuỗi màu, các chai to lấp lánh dầu lanh và chất pha loãng sơn, các tấm ngăn bằng vải bạt, mấy cái ghế đẩu gấp, các bảng màu chất đống các hộp thiếc thô ráp đựng màu nước, các hộp phẳng đựng phấn màu đang mở nắp lộ ra những thứ sáng rực rỡ bên trong như những điếu xì gà con nhiều màu. Cứ hễ vào những cửa hàng thế này để có thể mua được một số dụng cụ ngon lành, anh luôn sẵn sàng trổ tài phác thảo, vẽ tranh màu nước hay tạo hoa văn trên lớp vải sơn lót sàn nhà, như một sở thích nghiêm túc.

Anh rẽ vào góc gian bên tìm kiếm giữa một thư viện nhỏ các cuốn sổ tay và tập bìa cứng. Sau một lúc, anh chọn một quyển sổ dày hàng trăm trang như một quyển từ điển. Không không - dày quá, anh cần một thứ khiêm tốn hơn để có thể thực sự dùng hết. Anh chọn một quyển bìa bọc da mềm, giấy tốt, không có dòng kẻ, một trăm năm mươi trang. Anh thích trọng lượng cuốn sổ khi cầm trong tay, vừa vặn bỏ vào túi áo, như một cuốn cẩm nang - cẩm nang cho tinh thần của anh. Hoàn hảo. Một cái tựa xuất hiện trong đầu anh: “Những cuộc Điều tra Tự thuật của Lysander Rief”… Bây giờ đây chính xác là điều Bensimon đã…

“Chúng ta lại gặp nhau”.

Lysander quay lại thấy cô Bull đang đứng đó, Một cô Bull thân thiện, hay cười.

“Anh đang mua sổ tay đúng không?” cô nói vẻ hiểu biết. “Bensimon chắc phải có một khoản hoa hồng ở đây”. “Cô cũng thế à?”

“Không. Tôi đã bỏ cuộc sau hai tuần. Vấn đề là tôi thật sự ăn nói không tốt, anh thấy đấy. Tôi ưa hình dung - nhìn mọi thứ bằng hình ảnh, chứ không phải bằng ngôn từ. Tôi thích vẽ hơn là viết”. Cô giơ lên những gì đã mua - - một bộ dao có hình dáng kỳ cục tối màu, một số con có đầu lưỡi sắc nhọn, một số có hình tam giác như mấy cái bay mi ni.

“Cô không thể vẽ bằng mấy cái thứ này”, Lysander nói.

“Tôi khắc mà”, cô giải thích. “Tôi chỉ đang cần thêm ít đất sét và thạch cao nữa. Cửa hàng WKM này là nơi tốt nhất trong thành phố”.

“Một nữ điêu khắc gia - thú vị làm sao”.

“Không. Là một nhà điêu khắc”.

Lysander nghiêng đầu, ngượng nghịu: “Dĩ nhiên”.

Cô Bull bước đến gần hơn và hạ thấp giọng.

“Tôi thật sự xin lỗi về hành động của mình sáng sớm nay…”.

“Không thành vấn đề…”.

“Tôi hơi… căng thẳng. Tôi đã dùng hết thuốc rồi, anh thấy đấy. Đó là lí do vì sao tôi phải đến gặp bác sĩ Bensimon - để lấy thêm thuốc”. “Phải. Bác sĩ Bensimon cung cấp cả thuốc nữa à?”

“À không. Kiểu kiểu thế. Nhưng ông ấy tiêm cho tôi. Và thêm bao nhiêu thứ nữa”. Cô vỗ vỗ vào túi xách của mình. “Một món đồ kì lạ - anh nên thử đi nếu thấy người hơi yếu”.

Lysander nghĩ, nhờ thuốc của bác sĩ Bensimon, trông cô ta đúng là có hơi khác thật, nhìn cô ta anh càng thấy tự tin và an tâm hơn. Bằng cách nào đó có thể chủ động mọi…

“Anh có khuôn mặt thú vị nhất mà tôi từng gặp đấy”, cô Bull nói.

“Cảm ơn cô”.

“Tôi rất thích được chạm khắc khuôn mặt anh”

“Ồ, tôi hơi..”.

“Không vội đâu”. Cô lục trong túi xách lấy ra một tấm danh thiếp. “Cô Esther Bul, nghệ sĩ và nhà điêu khắc. Cả nhận dạy nghề nữa”. Có một địa chỉ tại Bayswater, London.

“Hơi cũ một chút”, cô nói, “Bây giờ tôi đã ở Vienna được hai năm rồi - có số điện thoại của tôi ở mặt sau. Chúng tôi chỉ vừa mới lắp thôi”. Cô nhìn anh khiêu khích. Lysander không để ý đến ngôi thứ nhất số nhiều. “Tôi sống cùng Udo Hoff”.

“Udo Hoff?”

“Một họa sĩ”.

“À, đúng rồi, đúng rồi. Udo Hoff”.

“Anh có điện thoại không? Có ở khách sạn không?”

“Cả hai đều không. Tôi ở nhà trọ. Chẳng biết tôi sẽ còn ở đấy bao lâu nữa”.

“Anh phải đến studio của tôi đi. Viết địa chỉ của anh vào đây. Tôi sẽ gửi anh thư mời đến dự một trong những bữa tiệc của chúng tôi”.

Cô đưa cho anh một tờ giấy nháp từ trong túi và Lysander ghi lại địa chỉ. Anh phải thừa nhận với một chút miễn cưỡng rằng anh muốn ở một mình tại Vienna: để giải quyết vấn đề - chứng rối loạn cực khoái cảm của anh, giờ đây nó đã có tên - chỉ một mình thôi, đơn độc. Anh thật sự không cần hay không muốn bất kì quan hệ xã hội nào hết, Anh đưa trả tờ giấy nháp.

“Lysander Rief”, cô nói. “Tôi đã nghe nói về anh chưa nhỉ?”

“Tôi nghi ngờ điều đó”.

“À mà tên tôi là Hettie”, cô đáp, “Hettie Bull”, cô chìa tay ra, bắt tay Lysander rất chặt.

ý câu lạc bộ đến quán bar Lỗ thứ 19. Ở đây có hai nhân viên đánh máy tuổi trung niên từ Swansea đến giúp giải quyết vấn đề hành chính của trại. Phương tiện liên lạc duy nhất là chiếc điện thoại nằm trên bàn trong một góc phòng. Ở góc kia, p
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của William Boyd

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.