Bầu không khí toàn bộ phim trường có chút bi tráng, khiến trái tim Justin co thắt dữ dội. Tầm mắt anh ta đảo qua đảo lại giữa Lam Lễ và Vin Diesel, nhịp tim dồn dập khiến anh ta có chút khó thở, dự cảm chẳng lành cứ mãi vây lấy không buông. Anh ta há miệng, câu nói "Hủy bỏ cảnh quay này" gần như đã dâng lên tận môi, nhảy múa nơi đầu lưỡi.
"Justin, tôi đã dặn dò xong xuôi cả rồi." Giọng của chỉ đạo võ thuật đã cắt ngang lời của Justin. Justin ngơ ngác gật đầu với đối phương, nuốt khan một ngụm, nghiêm túc nhìn chằm chằm vào hai người Lam Lễ và Vin Diesel. Nhưng cả hai người đều không đếm xỉa đến anh ta, chỉ nhìn xuống đất hoặc trần nhà, bộ dạng vô cùng tập trung vào việc chuẩn bị.
"Cẩn thận, làm ơn hãy cẩn thận, đừng quá đà. Nếu thực sự không ổn, chúng ta có thể thuê diễn viên đóng thế để hoàn thành đoạn này." Justin biết những lời mình nói đều là thừa thãi.
Họ đã bàn bạc từ trước, Lam Lễ khăng khăng tự mình ra trận, hơn nữa cảnh quay này có rất nhiều cảnh quay cận và đặc tả, hiệu quả của người đóng thế chắc chắn sẽ bị giảm sút. Nhưng Justin vẫn không nhịn được mà dặn dò thêm lần nữa. Sau khi nói xong, Justin gật đầu, như đang tự cổ vũ bản thân, "Vậy thì, chúng ta bắt đầu quay thôi! Hy vọng mọi việc suôn sẻ!"
Đoàn làm phim vốn luôn ồn ào náo nhiệt, lúc này lại im phăng phắc. Áp lực lan tỏa khiến ai nấy đều chẳng biết phải nói gì, chỉ vô thức nhìn vào hai người ở giữa sân. Một mặt mong chờ màn đối đầu nảy lửa, gay cấn giữa hai người; mặt khác lại lo lắng tia lửa sẽ làm nổ thùng thuốc súng, khiến tình hình mất kiểm soát.
Lam Lễ đứng bên khung cửa sổ vỡ, đeo găng tay vào. Đây không phải là để làm màu, mà là để đảm bảo kính vỡ không cắt rách lòng bàn tay. Động tác chậm rãi, chuyên tâm ấy dường như đang thực hiện công việc tỉ mỉ nhất trên thế giới. Điều này tạo thành sự tương phản rõ rệt với Vin Diesel đang trong tư thế sẵn sàng, cơ bắp căng cứng. Sự căng thẳng vô hình ấy khiến dòng không khí như cũng trở nên căng như dây đàn.
Trợ lý thư ký trường quay cầm tấm bảng clapperboard, đứng trước ống kính máy quay, không nhịn được mà bắt đầu đánh lô tô, cổ họng khô khốc đáng sợ. "Cảnh... ừm, cảnh 71, màn 3, không, màn 2, lần thử đầu tiên. Bắt đầu quay!" Cắn răng, nói nhanh cho xong câu lệnh, sau khi đập bảng clapperboard, liền lập tức bỏ chạy thục mạng.
Ý nghĩ duy nhất của cậu ta lúc này là: chạy trốn.
Lam Lễ đứng tại chỗ, không vội vàng xông lên ngay. Cậu hơi thu cằm, ánh mắt đanh lại, cái nhìn sắc lẹm hướng về phía sâu trong căn phòng. Ánh sáng trong căn phòng không hề sáng sủa, thậm chí còn hơi tối tăm, Vin Diesel tựa như con sư tử ẩn mình trong góc chờ thời cơ hành động. Đôi mắt lộ ra vẻ phấn khích và rạo rực trước khi săn mồi, nanh vuốt sắc nhọn đã lộ ra, căn phòng hoang tàn ấy cuộn trào một luồng không khí nguy hiểm, đổ nát.
Đột nhiên, Lam Lễ giật phăng chiếc áo chống đạn trên người xuống, chê thứ này quá vướng víu, trực tiếp ném sang một bên. Sau đó, hai tay theo đà chống lên khung cửa sổ đầy mảnh kính vỡ, tay chân đồng thời dùng lực, cả người nhẹ nhàng bay qua tường, tiến vào trong phòng, rồi theo quán tính lao tới phía trước.
Nhưng, chỉ mới bước ra được một bước, Vin Diesel đã dùng hết sức bình sinh lao thẳng tới. Lam Lễ chỉ cảm thấy mình như va phải một đoàn tàu đạn, từng tế bào toàn thân giãn ra, rồi ngay lập tức co rút lại. Nỗi đau đớn và dằn vặt trong khoảnh khắc đó khiến cậu nghiến chặt răng, thậm chí suýt chút nữa là cắn phải đầu lưỡi.
"Bành!"
Lam Lễ đập mạnh cả người vào thùng sắt, tựa như con búp bê vải rách nát. Theo lý mà nói, thùng sắt này nên là đạo cụ đặc chế, âm thanh va chạm sẽ có cảm giác kim loại, vật liệu chế tạo thực tế sẽ nhẹ hơn và mềm hơn; thế nhưng, đầu của Lam Lễ lại va đập chân thực vào tấm sắt, lực va chạm mạnh mẽ khiến cả đại não bắt đầu chấn động, trong chớp mắt trước mắt hiện lên vô số ngôi sao.
Chết tiệt, tổ đạo cụ lại âm thầm giở trò.
Nhưng Lam Lễ không có thời gian suy nghĩ, vì ngay sau đó, Vin Diesel đã dùng sức văng cậu ra. Lực kéo của trọng lực khiến cả người cậu văng ra ngoài một cách chật vật. Thêm vào đó là sự choáng váng, trọng tâm gần như không thể giữ vững, cậu bị trọng thương mà hầu như không có lấy một chút không gian để thở.
Giây tiếp theo, cú đấm mạnh của Vin Diesel giáng xuống, nhắm thẳng vào cằm cậu. Cậu thậm chí có thể cảm nhận rõ ràng tiếng va chạm giữa răng và xương. Cứng và mềm trong khoảnh khắc này hoàn toàn hỗn loạn, nỗi đau như thủy triều trong nháy mắt nhấn chìm cậu. Oxy chưa kịp lọt vào phổi, cảm giác nghẹt thở nóng rát đã khiến lồng ngực như muốn nổ tung.
"Khuảng!"
Lam Lễ va mạnh vào chiếc gương bên cạnh, trong chớp mắt toàn bộ kính vỡ thành vô số mảnh, còn có vài mảnh vụn rơi vào mắt, tầm nhìn như rơi vào kính vạn hoa, rực rỡ chói mắt. May thay, loại kính này không phải hàng thật, mà là kính giả đặc chế, nếu không, thứ Lam Lễ cảm nhận được lúc này không phải là đau nhói, mà là máu chảy ròng ròng rồi.
Đầu nặng chân nhẹ, hai mắt bỏng rát, trọng tâm không vững, từng thớ cơ đều đang đau đớn gào thét. Tồi tệ hơn là lục phủ ngũ tạng như đang bốc cháy, dường như có thể nổ tung trong cơ thể bất cứ lúc nào.
Thừa dịp ngươi bệnh, lấy mạng ngươi.
Vin Diesel tuyệt đối không có ý nương tay, túm lấy cổ Lam Lễ, đẩy mạnh một cái, mượn trọng lượng cơ thể Lam Lễ, đập mạnh đầu cậu vào cánh cửa sắt bên cạnh. Nhìn Lam Lễ lùi lại, ngay sau đó lại nện cánh cửa sắt tới. Khuảng! Khuảng! Hai tiếng liên tiếp, vô cùng chuẩn xác, không hề giảm nhẹ, ngay cả cánh cửa sắt cũng lõm vào một mảng. Thật khó tưởng tượng cái trán của Lam Lễ rốt cuộc đang phải chịu đựng nỗi đau như thế nào.
Trong cơn mưa đòn dồn dập, Lam Lễ căn bản không có không gian để thở, hàm răng gần như sắp cắn nát. Nhưng trọng tâm vẫn không đứng vững, chẳng còn cách nào khác, cậu cũng không màng đến những điều này nữa, tập trung chút sức lực còn lại ở thân trên, giơ hai tay lên, đỡ lấy cú đấm xuống như mãnh hổ xuống núi của Vin Diesel. Rồi lợi dụng trọng lượng cơ thể lao tới, nhưng vì hai chân vẫn chưa đứng vững, lực đạo hoàn toàn không đủ.
Vin Diesel gồng mình chống đỡ, sau đó hai tay kẹp vào trong, khống chế lấy hai cánh tay Lam Lễ, đầu lao mạnh về phía trước, nện thật mạnh vào trán Lam Lễ. Lần thứ tư liên tiếp tấn công vào đầu Lam Lễ, ngay sau đó theo đà lao tới một cú húc trâu điên, vốn định húc chết Lam Lễ vào bức tường. Nhưng không ngờ tới, bức tường lâu năm không tu sửa lại lỏng lẻo, vừa đâm vào đã vỡ vụn dễ như bỡn, khiến cả Vin Diesel và Lam Lễ đều không kịp dừng bước, ngã xuống đất.
Vin Diesel biết tình thế khẩn cấp, hắn lăn lộn chiếm lấy thế thượng phong, ghì chặt Lam Lễ dưới đầu gối, sau đó giơ nắm đấm phải nện xuống, nhắm vào đầu Lam Lễ, một cái, lại một cái nữa.
Lam Lễ chỉ thấy cả thế giới đang đảo lộn, sự va chạm mạnh mẽ kia đã dần mất đi cảm giác đau, chỉ còn những chấn động không ngừng, tựa như đang đứng sâu trong tâm trái đất, cảm nhận uy lực của tâm chấn động đất. Vin Diesel không giảm lực, hoàn toàn không giảm lực, nắm đấm không ngừng tăng tốc và tăng lực giáng xuống như sao băng. Lam Lễ chỉ thấy dạ dày cuộn trào, cảm giác buồn nôn ấy khiến cậu cảm nhận được sự suy yếu chưa từng có.
Báo động, trong đầu vang lên tiếng báo động, dường như tính mạng cậu vẫn đang trong tình thế nguy kịch, bất cứ lúc nào cũng có thể thực sự chết ở đây.
Chết? Đây là cuộc đời thứ hai cậu khó khăn lắm mới có được, cậu sẽ không dễ dàng buông súng đầu hàng, ít nhất sẽ không chết trong tay một gã diễn viên hành động cơ bắp hữu dũng vô mưu như Vin Diesel!
Nhắm chặt mắt, loại bỏ tất cả nhiễu loạn bên ngoài, trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, cậu di chuyển đầu sang một bên. Chỉ là khoảng cách vài centimet, sau đó cậu nghe thấy một tiếng gió rít qua tai. Tiếng "xoảng" vỡ vụn vang lên, nắm đấm của Vin Diesel nện vào tấm ván ép dưới thân Lam Lễ, đấm thủng một lỗ trên tấm ván — dù đây là tấm ván đặc chế của tổ đạo cụ, nhưng uy lực vẫn đáng kinh ngạc.
Lam Lễ có thể cảm nhận được cảm giác đau nhói của dăm gỗ lướt qua má, cậu nâng đầu gối lên thúc mạnh, sức mạnh tựa như mũi dùi khoan vào cột sống của Vin Diesel. Cột sống, một trong những phần quan trọng nhất cũng là mong manh nhất của cơ thể người, nỗi đau sắc nhọn ấy như gợn sóng lan tỏa ra. Sau đó cả người Vin Diesel lao về phía trước, dáng vẻ chật vật tay chân lóng ngóng cũng không thể ngăn cản nguy cơ mất kiểm soát cơ thể, ma sát va đập vào đống cốt thép bê tông.
Không khí, Lam Lễ cuối cùng cũng cảm nhận được không khí, oxy lạnh lẽo tràn vào phổi, tươi mới và sôi sục. Cậu cũng không có thời gian suy nghĩ thêm nữa, lập tức đứng dậy, cuối cùng cũng tìm lại được trọng tâm của hai chân. Cảm giác này đã lâu rồi mới thấy lại, khiến cơ thể một lần nữa tràn đầy sức mạnh, mặc dù đầu vẫn còn choáng váng dữ dội.
Chính là khoảng thời gian ngắn ngủi này, Vin Diesel cũng đứng dậy, nhưng chậm hơn Lam Lễ nửa nhịp, trọng tâm của hắn vẫn chưa kịp điều chỉnh lại.
Lam Lễ nhìn khoảng cách giữa hai người, một bước, lại một bước, bước chắc chắn ba bước về phía trước. Sau đó tận dụng ưu thế địa hình, cả người bay lên không trung, hai chân đá chính xác vào lưng Vin Diesel. Trọng lượng toàn thân cộng với quán tính lao tới và tác động trọng lực, ba sức mạnh cộng hưởng không chút giữ lại văng lên người Vin Diesel, và rồi——
Vin Diesel văng thẳng ra ngoài, xuyên qua vách tường ván mỏng manh, ngã cái rầm vào đống dăm gỗ và mảnh đá vụn. Nỗi đau dữ dội nổ tung với tâm điểm là cái lưng, khiến hắn gần như không thể chống đỡ, tiếng rên rỉ đau đớn cứ thế tràn ra từ kẽ răng. Nhưng Vin Diesel biết, hắn không được lơ là, dù đau đớn đến đâu, hắn vẫn bò dậy, dáng vẻ chật vật tay chân lóng ngóng, căn bản chẳng màng đến hình tượng của bản thân, tiếc rằng, hắn vẫn đánh mất tiên cơ.
Đầu gối của Lam Lễ đã đợi sẵn từ lâu, nâng lên một cách chính xác và tàn nhẫn, nhắm thẳng vào cằm Vin Diesel. Lực va chạm từ dưới lên lại một lần nữa hất văng Vin Diesel, trọng tâm lảo đảo lùi lại, thế giới bắt đầu đảo lộn. Nhưng Lam Lễ vẫn không dừng tay, lao tới một bước, nắm đấm phải siết chặt, dứt khoát tiếp tục gây áp lực lên đầu Vin Diesel. Cú va chạm khổng lồ nện mạnh vào xương mày Vin Diesel, máu cứ thế bắn ra, nở rộ dưới ánh đèn lờ mờ yếu ớt.
Một cú đấm, lại một cú đấm, cú đấm thứ ba, sau chuỗi đòn đánh liên hoàn đầy khí thế, Lam Lễ nâng chân trái lên, dùng hết sức bình sinh đá vào lồng ngực Vin Diesel. Cả người hắn tựa như con rối hơi trước cửa siêu thị, dang rộng tay lùi lại không ngừng, cuối cùng va vào góc tường, cơ thể mềm nhũn ra, dường như hoàn toàn mất đi ý thức.
Nhưng, chuyện này vẫn chưa kết thúc.