Tick Tock

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 35
35 ◄○►

❊ ❊ ❊

Khuya hôm ấy, tôi ngồi canh gác trên xích đu ngoài hiên. Một tay tôi cầm chiếc cốc nhựa đựng thứ rượu vang đỏ rẻ tiền, tay kia cầm cây gậy bóng chày Louisville Slugger của Brian. Đây chắc chắn không phải Mùa hè tình yêu[1] tập hai rồi.

— Ai đang tới đó, đề nghị báo tên! - Tôi nói khi Mary Catherine bước lên bậc thềm, vừa từ lớp học nghệ thuật về. Nàng mặc quần bò bó và chiếc áo hai dây in họa tiết hình báo vui mắt; trông nàng thật xinh đẹp.

— Chúng ta tự vũ trang sao? Chuyện đã tệ tới mức đó cơ à? - Mary Catherine nói, hạ cái túi đựng laptop trên vai xuống, duỗi dài chân và ngồi cạnh tôi.

Tôi rót cho cô trông trẻ nhà mình một cốc rượu Malbec.

— Tệ hơn, - tôi nói và đưa cho nàng.

— Bọn trẻ ngủ hết chưa?

— Ít nhất cũng giả vờ ngủ hết cả rồi, - tôi nói. - Tất cả, trừ gã to đầu nhất.

— Brian á?

— Không, vị cha xứ đang tức ấm ách trong bụng kia. Ông ra ngoài mua vài vại bia, đại khái là thế, để đầu óc bớt rối rồi. Đêm nay đến Thánh cũng cần hơi men. - Tôi nói và chạm cốc nhựa với nàng.

— Vụ bắt gã đánh bom có tiến triển gì mới chưa? - Nàng hỏi, đá đôi giày mềm khỏi chân. - Vì lớp em loạn hết rồi. Phải một nửa lớp không đến làm bài kiểm tra. Họ nói với giáo sư là sợ đi tàu.

— Khôn ngoan đấy, - tôi nói. - Có lẽ em nên noi gương các bạn trong lớp. Nếu như hệ thống báo động màu vẫn hoạt động bình thường thì chúng ta đang ở mức màu da cam, da cam đậm đấy.

— Em lớn rồi, Mike. Giờ em thừa sức đi khắp thành phố mà không lo bị lạc. Em tự lo được.

— Anh biết, nhưng nếu có điều gì xảy ra với em thì ai sẽ chăm sóc anh đây? - Tôi nói.

Chúng tôi ngồi đung đưa hồi lâu, nói chuyện và uống thêm rượu vang. Nàng kể cho tôi nghe vài câu chuyện vui về kì nghỉ hè với gia đình đông đúc hồi còn là một đứa trẻ sống ở Tipperary. Vậy là sau một ngày mệt nhọc, cuối cùng tôi cũng bắt đầu thấy thư thái.

Tôi không nhớ ai bắt đầu nụ hôn trước. Chúng tôi ôm nhau một hồi lâu, lắng nghe tiếng sóng biển rì rào chỉ cách đây hai dãy nhà. Những con sóng đánh cao và ồn ào đến khó tin, tạo thành tiếng động dập dồn không dứt. Hình như trên đài radio đã phát thông báo về cơn bão đầu tiên trong năm đang từ Florida tiến về Bờ Đông thì phải.

Tới lúc đó, tôi nhớ ra một điều khác. Cơn bão không phải thứ duy nhất đang tiến đến New York.

“Tại sao tôi lại bảo Emily Parker đến chứ?” Tôi nghĩ trong khi Mary Catherine lần mở khuy áo sơ mi của tôi. Bởi vì cô là một chuyên gia hành pháp xuất sắc ư? Ngay cả tôi cũng biết đó là điều ngớ ngẩn. Emily đáng yêu, và tôi thích cô ấy. Nhưng Mary Catherine cũng đáng yêu, và tôi cũng thích nàng nữa.

Chuyện này sẽ dẫn đến chuyện khác, và một lúc sau tôi thấy tay mình luồn ra sau lưng áo của Mary. Đột nhiên Mary đẩy tôi ra và ngồi thẳng.

— Anh hãy nói về màu da cam đậm đi, - nàng bảo.

Nàng có lí. Cả hai chúng tôi đều biết rõ rằng mình đang ở ngưỡng của một cái gì đó, hoặc là tuyệt vời hoặc là khủng khiếp. Cả hai đều không biết nên làm gì.

— Bây giờ thì sao? - Mary hỏi.

— Em nói cho anh biết đi.

— Chúng mình thật đúng là dân Ireland, Michael.

— Phải, chuẩn xác hơn thì anh đúng là một anh chàng người Mỹ gốc Ireland, - tôi nói và lại kéo nàng vào lòng, đặt một nụ hôn lên đôi môi thơm ngọt của nàng.

— E hèm, - có ai đó hắng giọng.

Tôi không biết ai nhảy lên cao hơn, tôi hay Mary. Tiếng xích kêu lanh canh trong khi chúng tôi gần như đã dứt bật chiếc ghế đu khỏi móc.

Seamus bước lên bậc thềm, cười ngoác đến tận mang tai.

— Thế lớp của con tối nay ra sao, Mary Catherine? Lớp học nghệ thuật ấy, nếu con không khó chịu trước câu hỏi của ta?

— Dạ ổn ạ. Nhìn đồng hồ kìa. Ngày mai còn nhiều việc lắm. Chúc ông ngủ ngon. - Mary nói và lao bắn vào nhà, bỏ mặc tôi một mình.

Seamus nhìn chiếc áo sơ mi mở phanh ngực của tôi với vẻ xem thường.

— Michael Sean Aloysius Bennett. Nhân danh Chúa, anh nghĩ anh đang làm gì vậy? Và đừng có mà nói với ta rằng các con đang tắm nắng nhé, - Seamus nói.

— Con… con đi ngủ đây thưa đức Cha. - Tôi nói và lao bổ tới cửa. - Hôm nay là một ngày rất dài. Chúc Cha ngủ ngon.

❀ ❀ ❀

[1] Mùa hè Tình yêu là một hiện tượng xã hội diễn ra vào mùa hè 1967, hàng ngàn thanh niên Mỹ tràn về các khu phố của San Francisco để tận hưởng tình yêu, hòa bình và chất kích thích.

i đã cho chiếu X-quang trước khi mở. Đó là một bức thư được đánh máy. Đề ngày hôm nay, với hai chữ: Vì Lawrence. Tôi nhắm mắt, tóc gáy dựng đứng. Gửi cho tôi? — Vì Lawrence? - Tôi nói. - Thế là cái khỉ gì? Ý tôi là, khoan đã. Chuyện này điê
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.