Tick Tock

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 74
74 ◄○►

❊ ❊ ❊

Phải gần một giờ sau, Emily và tôi mới đến được Phân khu Mười chín để thẩm vấn Berger.

Lúc chúng tôi đi, tòa nhà nơi Berger ở và cả quãng phố vẫn còn hỗn loạn với các thành viên đội SWAT và kĩ thuật viên bom mìn. Điều tồi tệ hơn cả là Carl Apt vẫn mất tăm mất tích. Cứ như hắn đã tan vào không khí vậy.

Emily và tôi đã có một cuộc họp trù bị chóng vánh trong hành lang của tòa nhà xây bằng vật liệu nhẹ, bên ngoài một phòng thẩm vấn tại tầng một của phân khu. Qua tấm kính một chiều, chúng tôi nhìn Lawrence tại nơi y được đặt lại, trông y có vẻ hoàn toàn thoải mái trên cái xe cáng quá khổ. Y vẫn trần truồng, nhưng ai đó đã xoay xở xỏ cho y một cái quần Tyvek.

Trong khi nhìn y, tôi không thể nào kiềm chế cơn tức giận. Berger dường như hoàn toàn thích thú đắm mình vào việc phạm tội và cái mùi tởm lợm bốc ra từ chính y. Mặc dù thần kinh y rõ ràng có vấn đề nhưng tôi chẳng hơi đâu mà bận tâm. Tôi đã phát ớn với sự điên rồ, phát ớn vì vụ này, đặc biệt phát ớn vì nó chưa đi tới hồi kết.

Cuối cùng chúng tôi quyết định tôi là người đầu tiên thẩm vấn Lawrence.

— Mike, nhớ này, - Emily nói khi tôi đi. - Lawrence là một con dã thú. Hắn biết cách thao túng, kiểm soát, áp đặt và làm người ta bực mình không đúng chỗ. Đừng để hắn bắt thóp anh.

— Được thôi, nếu hắn làm thế, - tôi vừa nói vừa bước đi. - Cho anh một phút trước khi em cố giằng anh ra khỏi hắn nhé.

— Xin chào, Lawrence, - tôi bước vào phòng, nói và mỉm cười mặc dù đầu tôi đang bốc hỏa. - Tôi gọi anh là Lawrence nhé?

— Ôi được chứ, thám tử, - Berger nói và đảo mắt nhìn căn phòng sơn xám xịt của phân khu. - Tôi từng là một cảnh sát hỗ trợ ở đây, anh có tin được không? Sau ca trực, tôi thường đến các quán bar dành cho cảnh sát để theo dõi các trận đấu của đội Yankee và cùng mấy thằng cha ở đó ngắm mấy cô hầu bàn say các anh chàng cảnh sát như điếu đổ. Sau lưng tôi, bọn nó gọi tôi là Trâu bự, nhưng tôi không bận tâm. Tôi giống như một vật đem phước, bao giờ người ta cũng thích ở gần tôi.

— Lawrence, chuyện đó cũng thú vị đấy, - tôi nói. - Nhưng thật ra tôi muốn hỏi anh vài câu về Carl. chúng tôi đã lên tầng trên để tìm hắn như anh nói, nhưng hắn không ở đó. Anh nghĩ Carl có thể đi đâu? Đến ngôi nhà nghỉ dưỡng cuối tuần của anh ở Connecticut chăng?

— Có thể, - Berger nheo mắt nói. - Nhưng khả năng không cao. Nói thật với anh, tìm cậu ấy không dễ đâu. Cậu ấy lớn lên trong cảnh nghèo đói khủng khiếp ở Appalachia, và khi tôi gặp Carl thì cậu ấy đang sống vất vưởng gần công viên Quảng trường Liên hiệp quốc. Cậu ấy gọi đó là “cắm trại đô thị”. Carl từng ở trong quân đội. Cậu ấy từng trải qua những hoàn cảnh khắc nghiệt. Cậu ấy kể từng ở trong lực lượng Delta trước khi bị đuổi. Tôi nghĩ cậu ấy thực sự thích cảm giác đau. Cậu ấy là độc nhất vô nhị đấy.

— Theo nghĩa nào? - Tôi hỏi.

— Ồ, ví dụ như Carl không được học hành tử tế nhưng lại cực kì thông minh. Sau khi cứu cậu ta khỏi cuộc sống đường phố, tôi bắt đầu dạy cho cậu ta mọi thứ. Nghệ thuật. Văn học. Thậm chí tôi còn cho Carl theo học ở City College. Cậu ấy tiếp thu mọi thứ ngay lập tức. Giống như một miếng bọt biển vậy.

— Ái chà, - tôi nói.

— Ái chà là đúng, - Berger nói. - chúng tôi thường thức khuya, đôi khi thức suốt đêm, chỉ để nói về những chuyện trên trời dưới bể, về những gì chúng tôi yêu thích. Những gì chúng tôi căm ghét. Khi tôi hé lộ một số những sở thích đen tối của mình, ví dụ như nỗi ám ảnh đối với những tội ác đẫm máu nhất của thế kỉ thì Carl bao giờ cũng điềm tĩnh, bao giờ cũng giữ thái độ trung lập.

— Các anh là bạn bè tốt của nhau, - tôi nói, chỉ ước gì có một viên aspirin.

— Phải, chúng tôi là bạn, - Berger nói. - Khó mà tin nổi một người ghê tởm như tôi cũng có thể có bạn, phải không? Carl đã chứng minh điều đó khi tôi phát hiện ra mình sắp chết. Tôi đã nói với anh chưa nhỉ? Tôi bị bệnh tim bẩm sinh. Thêm vào đó, tôi còn ghiền ăn vặt. Mike, anh có thể cười. Đó là một trò đùa của số phận.

Tôi mỉm cười và nghĩ “Mày mới là trò đùa của số phận thì có.”

— Dù sao đi nữa, vài ngày sau khi tôi biết được tin xấu về quả tim của mình, Carl nói rằng cậu ấy có một bất ngờ cho tôi. Món quà quý nhất mà một người có thể tặng cho người khác. Cậu ấy lập kế hoạch trừ khử kẻ thù giùm tôi và đồng thời để làm cho tôi vui. Tôi rất tò mò và thích thú. Tôi không biết có phải cậu ấy chỉ nói đùa hay không. Khi anh trở nên nặng nề như tôi, phải nằm ẹp trên giường suốt ngày thì anh sẽ hiểu thế nào là buồn chán. Nhưng khi tôi đọc được một bài viết về vụ đánh bom trong thư viện thì tôi biết Carl đã làm thật! Carl làm mọi việc cậu ấy từng nói.

Tôi liếc nhìn gương, nơi Emily đang quan sát. Điều Berger vừa nói giúp chúng tôi chút ít. Rõ ràng nó giải thích vì sao chúng tôi đã rất gặp khó khăn khi lắp ráp mọi việc với nhau. Đó không phải một động cơ của duy nhất một thủ phạm, mà là một sự pha trộn quái dị của nhiều động cơ quái dị.

— Anh không nghĩ đến chuyện đi trình báo à?

Berger nhún vai. Y nhìn chỗ khác và bắt đầu ngắm nghía bộ móng tay.

— Chắc tôi quên mất, - y lúng búng.

— Và anh đã sẵn sàng tự thú? - Tôi nói, nhìn Berger chằm chằm. - Anh tự nguyện thừa nhận có liên can?

— Rất tự hào vì được làm đồng phạm, - Berger nói. - Ghi lại đi Mike, và cho tôi một cái bút. Tôi sẽ kí vào biên bản với niềm hạnh phúc vô bờ bến nữa kìa.

Rất kì quặc là khi tôi quay gót trở ra, đột nhiên tôi không còn thấy tức giận tí nào nữa. Tôi không để cho tâm địa ác độc cùng những cảm giác lâm li lố bịch và đồi bại của y ảnh hưởng đến mình. Đột nhiên tôi có thể nhìn rõ bản chất con người y, một kẻ chẳng ra hồn người. Tôi chỉ là người lao công đang cố làm nốt phần việc trong ca của mình mà thôi.

— Lawrence, năm phút nữa tôi sẽ quay lại, - tôi nói, nụ cười giờ đây không cần phải nặn ra mới có nữa.

Thực ra tôi còn thấy vui. Vui vì tôi sắp được ra khỏi chỗ này và về với gia đình mình. Sau khi tắm táp sạch sẽ, tôi sẽ quên đi người đàn ông này.

— Cảm ơn đã hợp tác. Tôi sẽ quay lại ngay cùng với bút và biên bản lời khai.

i đã cho chiếu X-quang trước khi mở. Đó là một bức thư được đánh máy. Đề ngày hôm nay, với hai chữ: Vì Lawrence. Tôi nhắm mắt, tóc gáy dựng đứng. Gửi cho tôi? — Vì Lawrence? - Tôi nói. - Thế là cái khỉ gì? Ý tôi là, khoan đã. Chuyện này điê
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.