Tick Tock

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5
5 ◄○►

❊ ❊ ❊

Một người đàn ông đầu hói to con có hàng ria đen xoăn, mặc bộ đồ dã chiến màu xanh lơ gặp tôi ở dưới vòm hiên của thư viện đồ sộ. Với bộ ria đó, Paul Cell có bề ngoài rất giống với anh chàng trên logo phù hiệu của đội Phá dỡ Bom mìn, một anh chàng táo bạo nhìn từa tựa Nam tước Đỏ[1] đang cưỡi một quả bom, nổi bật trên nền trời Manhattan.

— Chúng tôi đã cho chó đánh hơi tất cả các xe quanh đây cũng như toàn bộ vật dụng trên phố, vì thế tôi khá chắc rằng không có một quả bom thứ hai trong khu vực này, - Cell nói. - Thử nghĩ mà xem. Hung thủ thu hút các nhân viên sơ cứu tới chỉ bằng một quả bom giả. Nếu là tôi, tôi cũng sẽ làm như vậy. Nhìn những cái cửa sổ kia mà xem. Ngay lúc này đây, biết đâu lại đang có một vài phần tử Hồi giáo cực đoan nấp sau bức rèm nào đó, ngón tay đặt sẵn trên cò súng, mắt quan sát chúng ta và thèm thuồng được nổ một phát súng huy hoàng và thần thánh chứ chẳng chơi.

— Chúa ơi, Paul, làm ơn đi, - tôi nói, ôm chặt lồng ngực. - Sáng nay tôi quên không uống Lipitor đấy nhé.

Cell và lính của anh ta là những người giải quyết bom mìn xuất sắc nhất. Họ quả quyết, nhanh nhẹn và hiệu quả như một đội khúc côn cầu trong giải NHL[2]. Có khi họ còn giỏi hơn vì nếu thành viên nào phạm lỗi, người đó sẽ được ra nằm trong khu phạt đóng bằng gỗ thông[3]. Mọi viên cảnh sát đều có sẵn máu điên trong người, nhưng những anh chàng này là điên nhất.

— Được thôi, được thôi. Anh đã sẵn sàng thấy màn hấp dẫn nhất chưa? - Cell nói và dẫn tôi đi qua cửa thư viện, đưa tay ra bộ mời chào.

— Chưa, nhưng làm luôn đi vì đằng nào chẳng vậy, - tôi nói, hít vào một hơi.

Trong khi băng qua sảnh trước rộng thênh thang lát đá cẩm thạch của thư viện để đến một cầu thang bằng đá, chúng tôi đi qua năm sáu viên cảnh sát trông có vẻ lo lắng. Trong gian phòng hình tròn phô trương được lát gỗ, mấy kĩ thuật viên bom mìn đang giúp các đồng nghiệp cởi bộ đồ phá bom Kevlar màu xanh lơ trông giống như bộ quần áo vũ trụ. Một người khác đang đẩy con rô bốt không dây bốn bánh và thiết bị X-quang đi chỗ khác.

— Sao thế, không cần mấy cái ấy nữa à? - Tôi nói.

Cell lắc đầu.

— Chúng tôi đã vô hiệu hóa quả bom rồi. Mà nói đúng ra, chúng tôi chẳng phải làm gì nữa kìa. Cái thằng điên kia không định kích hoạt nó. Đây, để tôi chỉ cho anh xem.

Tôi miễn cưỡng theo anh ta vào một phòng đọc sâu hun hút. Chỗ này trông giống như một sảnh khiêu vũ và trông còn ấn tượng hơn cả sảnh trước, với những cửa sổ lớn hình vòm, những chùm đèn và một khu để sách mênh mông rộng cỡ một sân bóng bầu dục trong nhà hồi thế kỉ mười chín. Chiếc bàn tại góc phía bắc phòng đọc được phủ một tấm bạt Kevlar dày bịch màu vàng cam. Tôi cảm thấy nhịp tim như nhanh gấp ba lần và hai tay tôi vô thức nắm chặt lại khi Cell nâng tấm bạt lên.

Nằm giữa bàn là thứ trông giống một chiếc laptop màu trắng. Sau đó tôi nhìn thấy những cái đinh tán, dây nhợ cùng chất nổ dẻo trông như đất sét ở chỗ lẽ ra phải là bàn phím, và tôi đã rùng mình. Trên màn hình, mấy chữ cụt ngủn ớn lạnh TA LÀ BOM nhấp nháy sáng rồi lại tắt trước khi màn hình chạy đến dòng tin nhắn: QUẢ BOM NÀY SẼ KHÔNG NỔ. NHƯNG QUẢ SAU THÌ CÓ ĐÓ. TA THỀ TRƯỚC ĐÔI MẮT CỦA LAURENCE TỘI NGHIỆP.

— Thằng cha này có phong cách đây, - Cell nói và nhìn quả bom một cách ngưỡng mộ. - Về cơ bản, nó giống như một quả mìn định hướng. Hai kilôgam chất nổ dẻo nằm sau những cái đinh này nếu nổ sẽ phóng ra vô vàn những mảnh nhỏ như vỏ đạn ghém. Tất cả được nối với một cái chuyển mạch bằng thủy ngân cảm ứng rất nhạy với chuyển động. Bản thân tôi mới thấy kiểu bom này lần thứ hai. Đã thế hắn còn dán nó vào bàn để buộc người ta phải mở nó và làm tràn thủy ngân.

— Hắn thật… biết tính toán đâu ra đấy, - tôi nói và lắc đầu.

Cho đến giờ, với tôi phần ngán ngẩm nhất trong tin nhắn kia là lời cảnh báo về quả bom tiếp theo. Tôi lo sợ điều đó. Có vẻ như có kẻ đang muốn chơi một trò nho nhỏ với các nhân viên NYPD. Mặc dù đang đi nghỉ, nhưng ngoại trừ một trận bóng trên bãi biển thì tôi không hứng thú chơi gì hết.

— Hắn dùng súng hàn để gắn hờ nguồn pin và quả bom. Chắc chắn hắn thông thạo cả máy tính nữa, bởi vì dù không có phần cứng của máy tính, hắn vẫn có thể tạo ra tấm thiệp mừng bằng hệ thống lệnh cơ bản.

— Tại sao nó không nổ? - Tôi hỏi.

— Hắn đã cắt một trong những dây nối và bịt cả hai đầu dây lại để nó không nổ, tạ ơn Chúa. Nhân viên an ninh nói phòng đọc rất đông, giống như bao nhiêu thứ bảy khác. Mike, cái này dễ dàng giết chết hàng chục người chứ chẳng chơi. Áp lực của ngần ấy chất nổ dẻo có thể kéo sập cả một ngôi nhà.

Chúng tôi lặng lẽ nhìn dòng chữ chạy ngang.

— Nghe vần vè ra phết nhỉ? - Cell nói.

— Phải, - tôi nói và lấy chiếc BlackBerry ra, bắt đầu bấm số gọi sếp. - Tôi từng thấy phong cách này rồi. Và nó được gọi là thơ ngụ ngôn tưng tửng.

— Mike, hãy cho tôi biết có chuyện gì, - một lúc sau Miriam nói.

— Miriam. - Tôi nói, nhìn chằm chằm vào chữ TA LÀ BOM nhấp nháy trên màn hình. - Chúng ta gặp rắc rối rồi.

❀ ❀ ❀

[1] Biệt danh của Manfred von Richthofen, phi công không quân Đức nổi tiếng trong Thế chiến I, từng bắn hạ 80 máy bay đối phương.

[2] Giải khúc côn cầu Mỹ.

[3] Ý nói là nếu thành viên đội phạm sai lầm, họ sẽ phải nằm trong quan tài truy điệu.

i đã cho chiếu X-quang trước khi mở. Đó là một bức thư được đánh máy. Đề ngày hôm nay, với hai chữ: Vì Lawrence. Tôi nhắm mắt, tóc gáy dựng đứng. Gửi cho tôi? — Vì Lawrence? - Tôi nói. - Thế là cái khỉ gì? Ý tôi là, khoan đã. Chuyện này điê
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.