Phòng thẩm vấn C
Trại tạm giam Đồn cảnh sát Tây Jakarta
Jakarta, Indonesia
Kate ngẩng lên khi cửa phòng thẩm vấn mở ra, và một người đàn ông béo phị, mồ hôi đầm đìa bước vào. Một tay ông ta cầm một tập hồ sơ, tay kia chìa ra cho cô. “Bác sĩ Warner, tôi là Cảnh sát trưởng Eddi Kusnadi. Tôi mo...”
“Tôi đã đợi ở đây hàng tiếng đồng hồ rồi. Người của ông đã tra hỏi tôi về những chi tiết vụn vặt trong nghiên cứu của tôi và dọa sẽ bỏ tù tôi. Tôi muốn biết các ông đang làm gì để tìm hai đứa trẻ bị bắt cóc đó.”
“Bác sĩ, cô không hiểu tình hình ở đây đâu. Chúng tôi chỉ là một đồn cảnh sát nhỏ.”
“Thế thì gọi cảnh sát nhà nước đi. Hoặc là...”
“Cảnh sát nhà nước có vấn đề của riêng họ, bác sĩ ạ, và những vấn đề đó không bao gồm chuyện đi tìm mấy đứa trẻ đần độn.”
“Ông không được gọi chúng là đần độn.”
“Chúng không bị đần độn à?” Ông ta mở tập hồ sơ ra. “Ghi chép của chúng tôi cho biết cơ sở của cô đang thử nghiệm một loại thuốc mới chữa bệnh đần độn...”
“Chúng không đần độn. Chỉ là não của chúng hoạt động khác mọi người. Cũng như hệ trao đổi chất của tôi hoạt động khác với hệ trao đổi chất của ông.”
Viên cảnh sát trưởng béo mập nhìn xuống người mình, như đang muốn tìm xem cái hệ trao đổi chất này ở đâu để so sánh với Kate.
“Hoặc là các ông bắt đầu tìm kiếm lũ trẻ, hoặc ông phải thả tôi ra để tôi tự đi tìm chúng.”
“Chúng tôi không thể thả cô được,” Kusnadi nói.
“Vì sao?”
“Chúng tôi chưa loại trừ cô khỏi danh sách tình nghi.”
“Thật vớ vẩn...”
“Tôi hiểu, bác sĩ ạ, tin tôi đi, tôi rất hiểu. Nhưng cô muốn tôi phải làm gì? Tôi không thể nói với các điều tra viên của tôi ai là nghi phạm, ai không phải. Như vậy là không hợp lệ. Tuy nhiên, tôi đã thuyết phục họ giữ cô trong buồng này. Họ cứ đòi tôi phải chuyển cô sang khu giam giữ chung. Nhưng khu đó giam cả nam lẫn nữ, và tôi e là không được giám sát chặt chẽ lắm.” Ông ta ngừng lại một lát, rồi lại mở tập hồ sơ ra. “Nhưng tôi nghĩ tôi có thể trì hoãn được ít nhất là một thời gian. Trong lúc đó, bản thân tôi có một vài câu hỏi. Hồ sơ của chúng tôi cho thấy cô đã mua một căn hộ ở Jakarta. Trả bằng tiền mặt, số tiền tương đương bảy trăm ngàn đô la Mỹ.” Ông ta ngước lên nhìn cô, và khi thấy cô không nói gì, ông ta liền tiếp tục. “Chúng tôi đã liên lạc với ngân hàng và biết được cô có một tài khoản với số dư trung bình là tương đương ba trăm ngàn đô la Mỹ. Tài khoản này thường xuyên được nhận tiền gửi đến từ một ngân hàng ở Quần đảo Cayman.”
“Số dư tài khoản của tôi chẳng liên quan gì đến chuyện này.”
“Tôi dám chắc là không. Nhưng cô có thể hiểu các điều tra viên của tôi sẽ thấy thế nào rồi đấy. Tôi xin phép hỏi, làm sao cô lại có nhiều tiền như thế?”
“Đó là tiền thừa kế của tôi.”
Viên cảnh sát trưởng nhướn mày lên và mặt có vẻ tươi hơn một chút. “À, từ ông bà cô chăng?”
“Không, từ cha tôi. Nghe này, chúng ta đang tốn thời gian vô ích đấy.”
“Ông ấy làm nghề gì?”
“Ai cơ?”
“Cha cô ấy.”
“Làm ngân hàng, tôi nghĩ vậy, hoặc là nhà đầu tư. Tôi không biết nữa, khi đó tôi còn rất nhỏ.”
“Tôi hiểu rồi.” Viên cảnh sát trưởng gật đầu. “Tôi tin là chúng ta có thể giúp nhau, bác sĩ ạ. Chúng ta có thể thuyết phục các điều tra viên của tôi rằng cô không liên quan gì đến vụ bắt cóc này và cung cấp cho sở cảnh sát của tôi những kinh phí rất cần thiết để tìm những đứa trẻ đ - ờ, những đứa trẻ... yếu đuối này.”
Kate nhìn ông ta chằm chằm. Giờ thì mọi chuyện đã sáng tỏ rồi. “Tôi đang nghe đây.”
“Tôi tin cô, bác sĩ Warner ạ. Nhưng như tôi đã nói đấy, các điều tra viên của tôi chỉ biết nhìn vào bằng chứng, và họ biết bồi thẩm đoàn sẽ nghĩ thế nào, và nói riêng giữa chúng ta với nhau, bác sĩ Warner ạ, tôi nghĩ là có lẽ họ không ưa người nước ngoài lắm, nhất là người Mỹ. Tôi tin rằng cách duy nhất để đảm bảo an toàn cho cô và để hai ta cùng đạt được mục đích là tìm hai đứa trẻ đó. Như vậy cô sẽ được minh oan.”
“Vậy ông còn đợi gì nữa?”
“Như tôi đã nói ban nãy, bác sĩ Warner ạ, chúng tôi là một đồn cảnh sát nhỏ. Để tìm hai đứa trẻ này... tôi sẽ cần thêm nguồn lực, từ ngoài đồn của tôi. Nhưng, tôi rất tiếc phải nói rằng một vụ điều tra như thế này sẽ tốn khá nhiều tiền, khoảng hai triệu đô. Đô Mỹ ấy. Nhưng nếu tôi nhờ vả một chút thì tôi nghĩ chúng tôi có thể làm được với khoản tiền một triệu rưỡi. Nhưng thời gian là vàng, bác sĩ thân mến ạ. Hai đứa trẻ đó giờ có thể đang ở bất kỳ đâu. Tôi chỉ mong chúng vẫn còn sống.”
“Một triệu rưỡi đô la.”
Viên cảnh sát trưởng gật đầu.
“Các ông sẽ có tiền. Nhưng phải thả tôi ra trước đã.”
“Tôi không mong muốn điều gì hơn, bác sĩ ạ, hãy tin tôi. Nhưng những lời hứa của kẻ đang bị giam trong phòng thẩm vấn thì...” Ông ta giơ tay lên.
“Được rồi, đưa tôi một cái điện thoại và thông tin về tài khoản ngân hàng của ông - tài khoản ở ngân hàng. Và kiếm cho tôi một cái xe.”
“Có ngay, thưa bác sĩ.” Ông ta mỉm cười, đứng lên và đi ra.
Ông ta để lại Kate trong phòng thẩm vấn một mình. Cô lại ngồi xuống bàn, co một chân lên ghế và lùa tay qua mái tóc vàng. Người phụ nữ trên bức tường lắp gương kia chẳng có gì giống với nhà khoa học đầy hy vọng đã chuyển đến Jakarta bốn năm trước.

Viên cảnh sát trưởng đóng cửa phòng thẩm vấn lại. Một triệu rưỡi đô la! Ông ta có thể về hưu được rồi. Cả nhà ông ta có thể nghỉ khỏe. Một triệu rưỡi đô... Liệu ông ta có thể moi được hơn không nhỉ, hai, hoặc hai triệu rưỡi? Ba triệu? Cô ta có thể có hơn. Hơn rất nhiều. Cô ta đồng ý với mức một triệu rưỡi gần như ngay tức thì. Có lẽ ông ta có thể quay lại và nói ông ta cần thuê thêm người. Sẽ mất bốn triệu. Ông ta đã sẵn sàng nhận mức hai trăm năm mươi ngàn đô; ông ta cứ nghĩ sẽ được ít hơn nhiều. Ông ta đứng trước cửa phòng thẩm vấn và nghĩ xem nên làm gì.
Ông ta sẽ không quay lại ngay. Ông ta có thể dọa cô thêm nữa. Vài giờ trong buồng giam với mấy thằng say, không có camera giám sát. Ông ta sẽ phải cẩn thận - ông ta không muốn cô ta chạy đến Đại sứ quán Mỹ sau khi được thả - nhưng nếu cẩn thận, hôm nay ông ta sẽ kiếm được bộn tiền.