Gene Atlantis

Lượt đọc: 250 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 33

❊ ❊ ❊

Khu ổ chuột ven sông

Jakarta, Indonesia

David tát Cole cái nữa, và gã tỉnh dậy. Có lẽ gã chưa quá hai mươi lăm tuổi. Gã trai ngước cặp mắt đờ đẫn nhìn lên, rồi mắt gã mở to khi thấy David.

Gã định giật lùi lại, nhưng David giữ chặt gã. “Tên mày là gì?”

Gã nhìn quanh, tìm sự trợ giúp, hoặc có lẽ là một lối thoát. “William Anders.” Gã lục tìm vũ khí trên người, nhưng không thấy gì.

“Nhìn tao đây. Mày thấy bộ giáp tao đang mặc không? Nhận ra nó chứ?” David đứng lên, để gã nhìn hết bộ giáp chiến đấu Immari mà anh đang mặc từ đầu đến chân. “Theo tao,” anh nói.

Gã trai đờ đẫn loạng choạng theo anh vào buồng bên, nơi đồng nghiệp của gã đang nằm chết cứng, đầu ngoặt theo một góc quái dị.

“Hắn cũng đã nói dối tao đấy. Tao sẽ chỉ hỏi một lần nữa thôi, tên mày là gì?”

Gã nuốt khan và vịn vào khung cửa để đứng cho vững. “Cole. Tên tôi là Cole Bryant.”

“Khá hơn rồi đấy. Mày đến từ đâu, Cole Bryant?”

“Lực lượng An ninh Immari Chọn lọc. Chi nhánh Jakarta.”

“Không, mày gốc gác ở đâu?”

“Gì cơ?” Gã lính đánh thuê trẻ tuổi có vẻ lúng túng vì câu hỏi.

“Mày lớn lên ở đâu?”

“Fort Collins. Colorado.”

David có thể thấy Cole đang dần tỉnh táo lại. Chẳng mấy chốc, gã sẽ trở nên nguy hiểm. Anh cần phải biết Cole Bryant có thích hợp với vai trò anh dành cho gã không.

“Gia đình mày còn ở đó chứ?”

Cole lùi khỏi David vài bước. “Không.”

Nói dối. Có vẻ khả thi đây. Giờ David cần thuyết phục được gã.

“Ở Fort Collins bọn trẻ con có đi xin kẹo vào dịp Halloween không?”

“Cái gì?” Cole nhích về phía cửa.

“Đừng cử động nữa.” Giọng David đanh lại. “Cái cảm giác ở lưng mày, cảm giác cưng cứng ấy. Thấy không?”

Gã trai sờ xuống thắt lưng, tìm cách thò tay vào áo giáp. Vẻ bối rối che mờ mặt gã.

David đi đến chỗ một cái túi xách ở góc phòng và mở nắp ra, cho thấy mấy khối hình vuông và chữ nhật màu nâu nhìn như đất nặn gói bằng nylon.

“Mày biết đây là cái gì chứ?”

Cole gật đầu.

“Tao đã gắn một hàng chất nổ dọc sống lưng mày. Cái công tắc không dây này điều khiển nó.” David chìa tay trái ra, cho Cole thấy một cái ống nhỏ cỡ hai viên pin AA đặt nối đuôi nhau. Ở trên đầu ống là một nút tròn màu đỏ mà ngón cái David đang giữ chặt. “Mày biết đây là gì không?”

Cole cứng đờ người. “Công tắc của người chết.”

“Tốt lắm, Cole ạ. Đây đúng là công tắc của người chết.” David đứng lên và quàng quai túi lên vai. “Nếu ngón tay tao trượt khỏi cái nút này, chỗ chất nổ trên lưng mày sẽ phát nổ, biến lòng ruột mày thành cháo hết. Hãy nhớ là ở đó không có đủ chất nổ để khiến tao bị thương hoặc thậm chí phá vỡ được áo giáp của mày. Tao có thể đứng ngay cạnh mày, và nếu tao bị bắn hoặc bị thương, chất nổ sẽ chỉ hóa lỏng bên trong cơ thể mày, để lại một lớp vỏ cứng bên ngoài, như Trứng Kem Cadbury ấy. Mày có thích Trứng Kem Cadbury không, Cole?” David có thể thấy gã đã sợ mất mật rồi.

Cole khẽ lắc đầu.

“Thật à? Hồi bé tao thích nhất loại ấy. Thích nhất là được ăn vào dịp lễ Phục Sinh. Đến nỗi mẹ tao còn để dành cho tao một ít vào dịp Halloween, sau khi tao đi xin kẹo về. Tao luôn vội vàng chạy về nhà để cắn vỡ một cái. Lớp vỏ sô cô la dày bên ngoài, lớp nhân chảy vàng óng bên trong.” David nhìn đi nơi khác, như đang nhớ lại chúng ngon đến thế nào. Anh liếc về phía Cole. “Nhưng mày không muốn biến thành một cái Sô cô la Trứng Kem Cadbury, phải không Cole?”

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.