Gene Atlantis

Lượt đọc: 88 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 70

❊ ❊ ❊

Tu viện Immaru

Khu tự trị Tây Tạng

David vẫn còn ngủ khi Kate trở về phòng anh. Cô ngồi xuống bên chân anh, trên chiếc giường đơn trong góc phòng và nhìn ra cửa sổ hồi lâu. Cô chưa bao giờ cảm thấy yên tĩnh như ở nơi này. Cô liếc nhìn David. Trông anh cũng thanh bình như khoảng thung lũng xanh và những đỉnh núi trắng xóa kia. Kate tựa lưng vào góc tường và duỗi chân ra bên cạnh anh.

Cô mở cuốn nhật ký, và một lá thư rơi ra. Tờ giấy có vẻ đã rất cũ, mong manh, giống như Qian vậy. Chữ được viết bằng mực đen sậm, và cô có thể cảm thấy những nét chữ gồ lên trên mặt sau tờ giấy như chữ nổi. Cô bắt đầu đọc to lên, hy vọng là David có thể nghe được và giọng đọc của cô sẽ giúp anh dễ chịu hơn.

Gửi hội Immaru,

Tôi đã trở thành đầy tớ của nhóm người mà các vị biết đến với cái tên là Immari. Tôi hổ thẹn vì những điều mình đã làm, và tôi lo sợ cho thế giới - sợ những điều mà tôi biết là chúng đang lên kế hoạch. Vào lúc này, vào năm 1938, dường như chúng là bất khả chiến bại. Tôi mong là mình đã nhầm. Nếu tôi không nhầm thì tôi xin gửi cuốn nhật ký này cho các vị. Tôi hy vọng các vị có thể dùng nó để chặn đứng Ngày Tận thế Immari.

Patrick Pierce

15-11-38

Ngày 15 tháng 4, 1917

Bệnh viện Đồng minh

Gibraltar

Khi họ lôi tôi ra khỏi đường hầm ở Mặt trận phía Tây và đưa tôi vào bệnh viện dã chiến này cách đây một tháng, tôi tưởng mình đã được cứu. Nhưng nơi này đã bám vào tôi như một tế bào ung thư, gặm nhấm tôi từ bên trong, mới đầu còn lặng lẽ đến mức tôi không nhận thấy, rồi đột ngột tấn công tôi, đẩy tôi vào một cơn bệnh tăm tối mà tôi không thể thoát ra.

Giờ này bệnh viện gần như yên tĩnh, và đó là lúc đáng sợ nhất. Các linh mục đến vào mỗi buổi sáng và tối, cầu nguyện, nghe thú tội và đọc kinh dưới ánh nến. Giờ họ đã về cả, phần lớn các y tá và bác sĩ cũng vậy.

Ngoài cửa phòng mình, tôi vẫn nghe thấy tiếng họ, bên ngoài phòng bệnh lớn với những dãy giường bệnh. Người bệnh la hét - chủ yếu vì đau, một số vì gặp ác mộng; số khác khóc, nói chuyện, đánh bài dưới ánh trăng và cười đùa như thể sẽ không có ít nhất sáu người chết trước bình minh.

Họ đã cho tôi một phòng riêng, đưa tôi vào đây. Tôi không yêu cầu như vậy. Nhưng cửa đóng được và chắn được gần hết những tiếng khóc lẫn tiếng cười, và tôi lấy vậy làm mừng. Tôi không thích nghe cả hai.

Tôi với tay lấy lọ thuốc phiện, uống cho tới khi nó tràn xuống cằm, rồi chìm vào màn đêm.

Cái tát khiến tôi thức dậy, và tôi thấy một hàm răng cải mả đang nhăn nhở cười trên một khuôn mặt bẩn thỉu lởm chởm râu. “Hắn tỉnh rồi!”

Mùi thối rữa của rượu và bệnh tật làm đầu óc tôi choáng váng, ruột gan như lộn mửa.

Hai gã đàn ông lôi tôi ra khỏi giường, và tôi thét lên đau đớn khi chân tôi đập xuống sàn. Tôi quằn quại trên sàn, cố không xỉu đi trong lúc chúng cười hô hố. Tôi muốn tỉnh táo khi chúng giết tôi.

Cửa mở ra và giọng y tá vang lên. “Chuyện gì thế này...”

Chúng túm lấy nàng và đóng sập cửa lại. “Chỉ giỡn chơi một chút với thằng cu nhà ông nghị sĩ thôi, thưa cô, nhưng có lẽ cô em xinh hơn hắn ta đấy.” Gã quàng tay quanh người nàng và luồn ra phía sau nàng. “Có nhẽ chúng tôi sẽ bắt đầu với cô trước, cô em ạ.” Hắn xé váy và áo lót của nàng từ tay áo bên trái xuống đến tận thắt lưng. Ngực nàng lộ ra, và nàng đưa tay lên che chắn. Nàng tuyệt vọng dùng tay kia chống trả lại, nhưng gã nọ túm được và nhanh chóng bẻ quặt nó ra sau.

Cơ thể trần trụi của nàng dường như khiến những gã say xỉn kia tăng thêm sức mạnh.

Tôi cố đứng dậy, và ngay khi tôi đứng lên được thì gã ở gần nhất liền xông vào tôi. Gã gí một con dao vào họng tôi. Gã nhìn thẳng vào mắt tôi trong lúc lảm nhảm với cái giọng say khướt. “Lão bố nghị sĩ xấu thói của mày đã bắt mày ra trận, bắt cả lũ chúng tao ra trận, nhưng giờ lão không cứu mày được nữa đâu.”

Con dao cứa vào cổ tôi trong lúc gã điên ấy trừng mắt nhìn tôi. Gã kia giữ cô y tá từ phía sau, vòng đầu ra cố hôn nàng trong lúc nàng quay mặt đi. Gã thứ ba bắt đầu cởi quần áo.

Trụ vào cái chân bị thương khiến từng cơn sóng đau đớn tràn qua người tôi - đau đến mức tôi thấy buồn nôn, chóng mặt. Tôi sắp ngất rồi. Không thể chịu nổi, mặc dù tôi đã nốc cả đống thuốc phiện. Thuốc phiện - còn đáng giá hơn vàng ở một nơi như thế này. Tôi chỉ tay vào bàn, cố làm cái nhìn của gã sao nhãng “Có thuốc phiện, cả một chai đầy trên bàn kia.”

Gã ngừng chú ý vào tôi trong tích tắc, và tôi giật được con dao. Tôi cứa con dao một vòng ngang cổ gã, rồi đẩy gã đi và giơ dao xông thẳng vào gã trần truồng kia, đâm lút cán dao vào bụng gã. Tôi ngã đè lên gã, rút dao ra và đâm nó vào ngực gã. Tay gã khua khoắng, và máu ộc ra từ miệng gã.

Cơn đau từ cú lao người đã xâm chiếm lấy tôi. Tôi chẳng còn đủ sức chống lại gã cuối cùng, kẻ đang ôm cô y tá, nhưng mắt gã trợn lên và gã thả nàng ra rồi chạy ra khỏi phòng đúng lúc tôi ngất xỉu.

- 2 ngày sau -

Tôi thức giấc ở một nơi khác, như một căn nhà ở thôn quê - nó có mùi giống thế và ánh mặt trời chiếu qua ô cửa sổ để mở cũng có cảm giác như vậy. Đó là một phòng ngủ sáng sủa, trang trí bởi bàn tay phụ nữ, với những đồ lặt vặt xinh xinh mà phụ nữ thích nhưng đàn ông chẳng bao giờ để ý, ngoại trừ vào những lúc như thế này.

Và nàng đang ở kia, đọc sách trong góc phòng, lặng lẽ đu ghế, chờ đợi. Như có giác quan thứ sáu, nàng biết ngay là tôi đã thức. Nàng nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, như thể nó là một món đồ sứ mỏng mảnh, và đến bên giường tôi. “Xin chào, thiếu tá.” Nàng lo lắng nhìn xuống chân trái tôi. “Họ đã phải phẫu thuật chân anh một lần nữa.”

Giờ tôi mới để ý đến cái chân. Nó đã được băng bó rất dày, gần như dày gấp đôi bề ngang chân. Khi họ mới đưa tôi vào và suốt hai tuần sau đó, họ đã dọa là sẽ cắt cụt nó. Rồi sau này cậu sẽ cảm ơn chúng tôi. Cậu phải tin chúng tôi, anh bạn già ạ. Nghe có vẻ kinh khủng thật, nhưng như thế là tốt nhất. Cậu sẽ không phải cô độc khi về nhà đâu, tôi đảm bảo đấy, sẽ có cả đống thanh niên từ mặt trận trở về đi bằng chân giả, ở đâu cũng gặp, thật mà.

Tôi cố cúi về phía trước để nhìn xem, nhưng tôi vừa nhỏm dậy thì cơn đau đã ập tới, túm chặt lấy tôi và đẩy tôi ngã vật xuống.

“Chân anh vẫn còn nguyên. Tôi đã bắt họ phải tôn trọng mong muốn của anh. Nhưng họ đã phải khoét bỏ rất nhiều mô. Họ nói chân anh đã nhiễm trùng và sẽ không bao giờ lành được. Ở bệnh viện rất nhiều vi trùng, và sau...” Nàng nuốt khan. “Họ nói anh sẽ phải nằm trên giường suốt hai tháng.”

“Mấy tên kia thì sao?”

“Họ nghĩ chúng là bọn đào ngũ. Sẽ có một cuộc điều tra, nhưng chỉ là... thủ tục thôi, tôi đoán vậy.”

Giờ tôi đã thấy nó, cái lọ trắng trên bàn, giống như ở bệnh viện. Tôi nấn ná nhìn nó. Tôi biết nàng đã thấy tôi. “Cô có thể đem nó đi được rồi đấy.” Nếu tôi lại dùng đến nó thì tôi sẽ không bao giờ dừng lại. Tôi biết con đường đó sẽ dẫn tới đâu.

Nàng bước tới trước và chộp vội lấy cái lọ, như thể nó sắp rơi khỏi bàn.

Tên nàng là gì nhỉ? Trời ạ, tháng vừa qua chỉ còn là một đám sương mù mờ, một giấc mơ đầy rượu và thuốc phiện, một cơn ác mộng. Barnes à? Barrett? Barnett?

“Anh có đói không?” Nàng đứng đó, một tay ôm cái lọ vào ngực, tay kia nâng váy. Có lẽ vì dùng thuốc, hoặc có lẽ vì đã nhịn ăn quá lâu, nhưng tôi chẳng thèm ăn chút nào.

“Đói chết đi được,” tôi nói.

“Đợi tôi một phút thôi.” Nàng đã ra đến cửa.

“Cô y tá ơi... có phải...”

Nàng dừng chân và nhìn lại, có lẽ hơi thất vọng một chút. “Barton. Helena Barton.”

Hai mươi phút sau, tôi đã ngửi thấy mùi bánh ngô, đậu hầm và giăm bông kiểu đồng quê. Chỉ riêng mùi thức ăn đã ngon hơn bất kỳ thứ gì tôi được nếm. Chính tôi cũng phải kinh ngạc khi đêm đó tôi ăn hết sạch những ba đĩa. Hóa ra là tôi đói thật.

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.