Buồng giam
Trụ sở Tháp Đồng Hồ
Jakarta, Indonesia
“Josh, cậu nghe tôi nói không?”
Josh Cohen cố mở mắt ra, nhưng ánh sáng quá chói. Đầu anh đau giần giật.
“Này, đưa tôi viên nữa.”
Josh chỉ lờ mờ thấy một hình thù ngồi cạnh mình trên một chiếc giường cứng. Anh đang ở đâu vậy? Nhìn giống một buồng giam của đơn vị. Người kia đưa một viên thuốc ra trước mũi Josh và bẻ nó đánh rắc một cái. Josh ngửi thấy một mùi kinh khủng nhất trên đời - mùi amoniac cay gắt, nồng nặc xộc thẳng vào khí quản anh, làm phổi anh căng lên và khiến anh quay cuồng giật lùi lại, đập đầu vào tường. Cảm giác giần giật biến thành một cơn đau nhói. Anh nhắm nghiền mắt và xoa xoa đầu.
“Được rồi, được rồi, cứ bình tĩnh.” Là trưởng đơn vị, David Vale.
“Có chuyện gì thế?” Josh hỏi.
Giờ anh đã mở được mắt ra, và anh nhận thấy David đang mặc đồ chống đạn toàn thân, cùng với hai đặc vụ hiện trường nữa, đứng bên cửa vào buồng giam.
Josh ngồi dậy. “Chắc ai đã cài bọ...”
“Bình tĩnh, không phải là vì bọ biếc gì cả. Cậu đứng lên được không?” David hỏi.
“Tôi nghĩ là được.” Josh loạng choạng đứng lên. Anh vẫn còn đờ đẫn vì thứ khí đã làm anh bất tỉnh trong thang máy.
“Tốt, đi theo tôi.”
Josh theo David cùng hai mật vụ kia ra khỏi buồng giam và xuôi theo một hành lang dài dẫn đến phòng đặt máy chủ. Đến cửa phòng, David quay sang nói với hai mật vụ, “Đợi ở đây. Nếu có ai vào hành lang thì báo ngay với tôi qua điện đàm.”
Trong phòng đặt máy chủ, David tiếp tục rảo bước, khiến Josh gần như phải chạy mới theo kịp. Trưởng đơn vị cao hơn mét tám và cơ bắp, không to con như những đặc vụ kiểu hậu vệ bóng bầu dục kia, nhưng đủ to con để khiến bất kỳ tên say nào định làm loạn trong quán rượu cũng phải nghĩ lại.
Họ luồn lách qua phòng đặt máy chủ chật chội, tránh những tủ sắt cao ngất ngưởng với những đèn xanh, vàng, đỏ nhấp nháy. Căn phòng mát lạnh, và tiếng máy chạy rì rì không ngừng dễ khiến người ta mất phương hướng. Đội IT ba người liên tục làm việc với các máy chủ - thêm vào, lấy ra, hoặc thay thế các phần cứng. Chỗ này chẳng khác gì cái chuồng lợn. Josh vấp phải một sợi dây, nhưng anh chưa kịp ngã xuống đất thì David đã quay lại, đỡ được anh và đẩy anh đứng dậy.
“Cậu ổn chứ?”
Josh gật đầu. “Ừ. Chỗ này bừa bộn quá.”
David không nói gì, nhưng anh chậm bước lại cho tới khi đến một tủ đựng đồ bằng kim loại ở cuối phòng. Anh đẩy cái tủ sang bên, cho thấy một ô cửa màu bạc và một tấm bảng điều khiển bên cạnh nó. Ánh đèn đỏ của máy quét bàn tay lướt qua tay anh, rồi một tấm bảng khác mở ra để quét nhận dạng mặt và võng mạc. Sau khi xong xuôi, bức tường mở ra, để lộ một cánh cửa kim loại màu tối như kiểu cửa trên tàu chiến.
David quét bàn tay một lần nữa để mở cửa và dẫn Josh vào căn phòng kích cỡ khoảng bằng nửa phòng tập thể dục ở trường trung học. Căn phòng có tường bê tông và tiếng chân họ vang to trong lúc họ tiến đến gần khu vực giữa phòng, nơi có một cái lồng kính nhỏ, mỗi chiều chừng ba mét rưỡi, được treo bằng những sợi dây kim loại xoắn lại thành một cụm dày. Cái lồng được thắp đèn sáng dịu, và Josh không nhìn được vào trong, nhưng anh đã biết nó là cái gì.
Josh đã ngờ rằng ở đơn vị có một căn phòng như vậy, nhưng anh chưa bao giờ được thấy tận mắt. Đó là phòng cách âm. Toàn bộ căn cứ Jakarta cũng có thể được coi là một phòng cách âm - nó được che chắn khỏi đủ loại máy nghe trộm. Không cần phải có thêm một phòng cách âm đặc biệt bên trong nữa - trừ phi ta không muốn một thành viên khác trong đơn vị nghe được.
Chắc chắn là có những giao thức cần đến một căn phòng như vậy. Anh đoán trưởng đơn vị liên lạc với các trưởng đơn vị khác qua điện thoại và video trong phòng này. Có khi là liên lạc với cả Trung tâm nữa.
Khi họ tiến đến gần căn phòng, một cầu thang ngắn bằng kính hạ xuống rồi nhanh chóng rút về khi họ đã vào trong. Một cánh cửa bằng kính khép lại sau lưng họ. Một dãy màn hình treo trên bức tường ở đầu kia phòng, nhưng ngoài ra thì Josh nghĩ căn phòng khá trống trải: chỉ có một cái bàn gấp đơn giản với bốn cái ghế, hai chiếc điện thoại, một cái loa hội nghị, và một tủ đựng hồ sơ bằng thép cũ. Đồ đạc đều rẻ tiền và có vẻ hơi lạc lõng, trông như nội thất ở trong nhà tạm tại một công trường xây dựng.
“Cậu ngồi đi,” David nói. Anh đi ra chỗ tủ đựng hồ sơ và lấy ra mấy tập tài liệu.
“Tôi có báo cáo. Nó rất quan trọng...”
“Tôi nghĩ có lẽ cậu nên để tôi bắt đầu trước.” David đến ngồi cạnh Josh bên bàn và đặt mấy tập tài liệu giữa họ.
“Xin phép sếp, báo cáo của tôi có thể sẽ thay đổi hoàn toàn cách nhìn của anh đấy. Nó có thể khiến chúng ta phải xem xét lại. Xem xét lại tất cả các chiến dịch đang được tiến hành của đơn vị Jakarta và thậm chí cả cách chúng ta phân tích...”
David giơ tay lên. “Tôi đã biết cậu định nói gì rồi.”
“Thật ư?”
“Đúng thế. Cậu định nói với tôi rằng phần lớn những mối đe dọa khủng bố mà chúng ta đang theo dõi, bao gồm cả những chiến dịch ở các nước phát triển mà chúng ta chưa hiểu rõ - không phải là hành động của hơn chục tổ chức khủng bố và cực đoan riêng biệt như chúng ta đã nghĩ.”
Khi Josh không đáp lại, David nói tiếp, “Cậu định nói với tôi là hiện tại Tháp Đồng Hồ tin rằng các tổ chức này chỉ là những bộ mặt khác nhau của một siêu tổ chức khủng bố toàn cầu, một tổ chức với tầm cỡ mà không ai có thể tưởng tượng nổi.”
“Họ đã cho anh biết rồi ư?”
“Phải. Nhưng không phải mới đây. Tôi đã bắt đầu ghép các manh mối với nhau từ trước khi tôi gia nhập Tháp Đồng Hồ kia. Tôi chỉ được thông báo chính thức khi được bổ nhiệm làm trưởng đơn vị.”
Josh nhìn đi nơi khác. Đây không hẳn là sự phản bội, nhưng việc một thông tin lớn đến vậy đã mà anh hoàn toàn không biết mảy may - trưởng nhóm phân tích - khiến anh thấy như bị đấm vào bụng. Nhưng đồng thời, anh cũng tự hỏi liệu anh đã có thể tự đoán ra điều này không, và David có thất vọng không khi anh đã không tự đoán ra được.
Có vẻ David cũng cảm nhận được sự thất vọng của Josh. “Nói để an ủi cậu, tôi đã định cho cậu biết một thời gian rồi, nhưng đây là thông tin tuyệt mật. Và còn điều này nữa cậu nên biết. Trong số khoảng 240 người đến dự cuộc họp của các trưởng nhóm phân tích, có 142 người không bao giờ về được đến nhà.”
“Cái gì? Tôi không hiểu. Họ...”
“Họ không qua được bài kiểm tra.”
“Bài kiểm tra...”
“Cuộc họp chính là bài kiểm tra. Từ lúc cậu đặt chân đến đó cho tới lúc cậu ra về, cậu đã bị giám sát bằng âm thanh và video. Cũng như các nghi phạm chúng ta tra hỏi ở đây, những người tổ chức hội nghị đã đo độ nhấn trong giọng nói, kích cỡ giãn nở đồng tử, cử động của mắt, và hàng chục hành vi khác. Tóm lại - họ giám sát phản ứng của các chuyên gia phân tích trong suốt cuộc họp.”
“Để xem chúng tôi có che giấu thông tin gì không à?”
“Ừ, nhưng quan trọng hơn là để xem ai đã biết trước điều đang được trình bày; cụ thể là chuyên gia phân tích nào đã biết là có một tổ chức siêu khủng bố giật dây tất cả. Cuộc họp đó chính là một chuyến săn lùng điệp viên hai mang của Tháp Đồng Hồ.”
Lúc đó, căn phòng kính quanh Josh như biến mất. Anh vẫn nghe tiếng David nói, nhưng anh đã chìm vào suy tưởng của mình. Cuộc họp đúng là một vỏ bọc hoàn hảo cho một chiến dịch ngầm. Tất cả các mật vụ của Tháp Đồng Hồ, kể cả chuyên gia phân tích, đều được huấn luyện các phương pháp chống gián điệp cơ bản. Vượt mặt máy phát hiện nói dối cũng là một phần của khóa huấn luyện cơ bản. Nhưng nói dối mà như nói thật thì dễ hơn nhiều so với việc giả vờ tỏ ra ngạc nhiên và duy trì được phản ứng đó với những hành vi cơ thể đáng tin, trong suốt ba ngày trời - điều đó là không thể. Nhưng để kiểm tra mọi trưởng nhóm phân tích. Như vậy có nghĩa là...
“Josh, cậu có nghe tôi nói không đấy?”
Josh ngẩng lên. “Không, tôi xin lỗi, nhiều thông tin quá... Tháp Đồng Hồ đã bị xâm nhập.”
“Phải, và bây giờ tôi cần cậu tập trung. Mọi chuyện đang diễn biến rất nhanh, và tôi cần cậu giúp. Bài kiểm tra các chuyên viên phân tích chỉ là bước đầu tiên trong giao thức tường lửa của Tháp Đồng Hồ. Ngay lúc này, trên toàn thế giới, các trưởng nhóm phân tích vừa trở về từ cuộc họp sẽ gặp mặt với đội trưởng của họ trong những phòng cách âm giống hệt thế này để tìm cách bảo vệ đơn vị của họ.”
“Anh nghĩ đơn vị Jakarta cũng đã bị xâm nhập ư?”
“Tôi sẽ ngạc nhiên nếu nó chưa bị. Còn nữa. Vụ đào thải các chuyên gia phân tích đã châm ngòi cho nhiều sự việc. Kế hoạch của Giao thức Tường Lửa là kiểm tra các chuyên gia phân tích xem có điệp viên hai mang không, rồi để các trưởng nhóm phân tích và các trưởng đơn vị còn lại cùng làm việc để phát hiện ra gián điệp.”
“Nghe cũng có lý.”
“Lẽ ra là thế, nhưng chúng tôi đã đánh giá thấp tầm cỡ của vụ xâm nhập. Tôi cần cho cậu biết một chút về cách tổ chức của Tháp Đồng Hồ. Cậu đã biết có bao nhiêu đơn vị rồi đấy: khoảng 200 đến 250, vào bất kỳ thời điểm nào. Cậu cũng nên biết là chúng tôi đã xác định được có một số trưởng nhóm phân tích là gián điệp - khoảng sáu mươi người. Những người đó đã không đến được cuộc họp.”
“Thế những người kia...”
“Là diễn viên. Chủ yếu là các đặc vụ đã từng có thời gian làm chuyên gia phân tích, hoặc bất kỳ ai có thể đóng giả cho giống. Chúng tôi buộc phải làm vậy. Một số chuyên gia phân tích đã áng chừng được số lượng đơn vị Tháp Đồng Hồ, và các diễn viên cũng có ích cho chiến dịch: họ giúp duy trì việc phát hiện nói dối trong suốt ba ngày bằng cách hỏi những câu hỏi cụ thể để dò ra những câu trả lời và phản ứng rõ rệt.”
“Thật không thể tin nổi... Làm sao chúng ta lại bị xâm nhập sâu đến vậy?”
“Đó là một trong những câu hỏi mà chúng ta phải trả lời. Còn nữa. Không phải đơn vị nào cũng như Jakarta. Phần lớn chỉ là các điểm thu thập thông tin; họ quản lý một nhóm nhỏ gồm các nhân viên điều phối đặc vụ và gửi HUMINT cũng như SIGINT họ thu thập được về cho Trung tâm. Một điểm thu thập thông tin bị xâm nhập là rất tồi tệ - nó có nghĩa là cho dù kẻ thù toàn cầu kia là ai thì chúng cũng đã dùng các đơn vị đó để lấy thông tin tình báo và thậm chí có thể còn gửi cho chúng ta thông tin giả nữa.”
“Gần như chúng ta đã bị mù,” Josh nói.
“Đúng thế. Tình huống tốt nhất của chúng ta trong lúc này là kẻ thù đã lợi dụng việc thu thập thông tin tình báo của chúng ta để chuẩn bị cho một cuộc tấn công khổng lồ. Giờ chúng ta biết đó mới chỉ là phân nửa tình hình. Một số đơn vị lớn cũng đã bị xâm nhập. Đây là những đơn vị giống với Jakarta, có nhiệm vụ thu thập thông tin đồng thời tổ chức các chiến dịch ngầm quy mô lớn. Chúng ta là một trong hai mươi đơn vị lớn nhất. Các đơn vị này là hàng phòng thủ cuối cùng, ranh giới mong manh bảo vệ thế giới trước âm mưu của kẻ thù này.”
“Bao nhiêu đơn vị đã bị xâm nhập?”
“Chúng tôi chưa biết. Nhưng ba đơn vị lớn đã thất thủ - Karachi, Cape Town và Mar del Plata đều thông báo là lực lượng đặc biệt của chính họ đã tấn công Trụ sở não của họ, giết phần lớn các chuyên gia phân tích và các trưởng đơn vị. Họ đã không có liên lạc gì suốt nhiều giờ rồi. Ảnh chụp vệ tinh từ Argentina khẳng định Trụ sở của Mar del Plata đã bị phá hủy. Lực lượng nổi dậy ở Cape Town được trợ giúp từ bên ngoài. Chính trong lúc này đây, ở Seoul, Delhi, Dhaka và Lahore đang xảy ra giao tranh. Dù các đơn vị đó hiện vẫn có thể cầm cự được, nhưng ta cũng nên đưa ra giả định rằng họ rồi cũng sẽ thất thủ. Ngay lúc này, lực lượng đặc biệt của chúng ta có thể đang chuẩn bị để chiếm đơn vị Jakarta, hoặc thậm chí nó có thể đang xảy ra ngay lúc này, ngay bên ngoài căn phòng này, nhưng tôi không tin là vậy.”
“Tại sao?”
“Tôi tin là chúng đang đợi cậu quay lại. Với những gì cậu biết thì cậu sẽ là một trở ngại. Khi chúng tấn công, cậu sẽ đứng đầu danh sách mục tiêu. Giờ nghe chỉ thị buổi sáng sẽ là thời điểm thích hợp nhất để tấn công; chắc chúng đang đợi đến lúc đó.”
Josh thấy miệng mình khô khốc đi. “Vì thế mà anh mới túm tôi từ trong thang máy.” Anh ngẫm nghĩ một hồi. “Giờ thì sao đây, anh muốn tôi tìm ra các mối đe dọa trong số nhân viên trước giờ chỉ thị ư? Hay chúng ta sẽ tấn công trước?”
“Không,” David lắc đầu nói. “Đó là kế hoạch ban đầu, nhưng giờ thì quá muộn rồi. Chúng ta phải chuẩn bị tinh thần là đơn vị Jakarta cũng sẽ thất thủ. Nếu chúng ta cũng đã bị xâm nhập sâu như các đơn vị chủ lực khác thì đây chỉ còn là vấn đề thời gian thôi. Chúng ta phải xem xét toàn cảnh và tìm hiểu xem mục đích cuối cùng của kẻ địch là gì. Chúng ta phải giả định ít nhất một hoặc một vài đơn vị sẽ sống sót và họ sẽ có thể sử dụng những thông tin chúng ta tìm hiểu được. Nếu không thì có lẽ một cơ quan chính phủ nào đó cũng sẽ có thể. Nhưng vẫn còn một câu mà cậu chưa hỏi, một câu rất quan trọng.”
Josh nghĩ ngợi giây lát. “Tại sao lại là bây giờ? Và tại sao lại bắt đầu với các chuyên gia phân tích? Sao không thanh lọc lực lượng đặc vụ chiến đấu trước?”
“Rất tốt.” David mở một tập hồ sơ ra. “Mười hai ngày trước, tôi đã nhận được thông tin từ một đầu mối nặc danh, nói đến hai điều. Thứ nhất là sắp xảy ra một vụ tấn công khủng bố - với một mức độ mà chúng ta chưa bao giờ thấy. Và thứ hai là Tháp Đồng Hồ đã bị xâm nhập.” David xếp lại mấy tờ tài liệu. “Người đó có gửi kèm một danh sách sáu mươi chuyên gia phân tích mà ông ta nói là các điệp viên hai mang. Chúng tôi đã bám theo họ mấy ngày và khẳng định họ thường gửi thư mật và có các liên lạc không được ủy quyền. Như vậy đầu mối đã đúng. Ông ta nói có thể còn nhiều nữa. Phần còn lại thì cậu đã biết rồi đấy: tôi và các trưởng đơn vị khác đã tổ chức hội nghị các chuyên gia phân tích. Chúng tôi thẩm vấn và cho cách ly những kẻ hai mang, và thay thế họ bằng các diễn viên. Cho dù nguồn tin là ai thì chắc ông ta cũng không biết về các đặc vụ chiến đấu hoặc không tiết lộ danh tính của họ vì lý do riêng. Ông ta không chịu gặp mặt, và tôi cũng không nhận được tin tức gì khác từ ông ta cả. Chúng tôi đã cho tổ chức hội nghị và sau đó là... cuộc thanh lọc. Đầu mối vẫn hoàn toàn im lặng. Thế rồi, đêm qua, ông ta lại liên lạc với tôi. Ông ta nói muốn giao cho tôi nửa thông tin còn lại như đã hứa, tức là chi tiết về một cuộc tấn công khổng lồ có mật danh là Giao thức Toba. Lẽ ra sáng nay tôi phải gặp ông ta ở ga Manggarai, nhưng ông ta không đến. Tuy nhiên, có một người đã xuất hiện, cùng với một quả bom. Nhưng tôi nghĩ đầu mối của ta đã quyết tâm giữ lời hứa. Một đứa bé đưa cho tôi tờ báo với tin nhắn này ngay sau vụ tấn công.” David đẩy một tờ giấy ngang qua bàn.
Giao thức Toba có thật.
12+4+47 = 4/5; Jones
22+7+47 = 3/8; Anderson
4+10+47 = 5/4; Ames
“Một loại mật mã gì đó,” Josh nói.
“Ừ, cũng lạ. Các tin nhắn khác đều không mã hóa. Nhưng giờ thì tôi thấy cũng hợp lý thôi.”
“Tôi không hiểu.”
“Mật mã này mới là tin nhắn thực sự - nó là mục đích của toàn bộ vụ này. Đầu mối muốn xảy ra vụ thanh lọc các chuyên gia phân tích để ông ta có thể gửi mật mã đến đúng lúc - để biết chắc nó sẽ được giải mã bởi một người không phải là điệp viên hai mang - cụ thể là cậu. Ông ta muốn chúng ta tập trung vào việc dọn sạch các chuyên gia phân tích và trì hoãn việc nổ súng cho đến khi ông ta gửi được tin nhắn này đến. Nếu biết chúng ta bị xâm nhập toàn vẹn đến mức nào thì chúng ta đã cách ly các đặc vụ chiến đấu trước và đóng cửa Tháp Đồng Hồ rồi. Chúng ta sẽ không nói chuyện như thế này.”
“Ừ, nhưng sao lại phải mất công gửi mật mã? Sao không gửi tin nhắn bình thường như những lần liên lạc trước?”
“Câu hỏi hay lắm. Chắc ông ta cũng bị giám sát. Nếu gửi tin nhắn bình thường thì ông ta sẽ phải chịu hậu quả; hoặc ông ta sẽ bị giết hoặc vụ tấn công khủng bố sẽ được đẩy nhanh lên. Vì thế, người theo dõi ông ta chắc phải đoán rằng chúng ta chưa biết mật mã này nói gì. Chính bởi vậy mà chúng chưa tấn công thêm các đơn vị khác - chúng nghĩ chúng vẫn có thể cầm chân Tháp Đồng Hồ.”
“Cũng có lý.”
“Chính thế, nhưng một câu hỏi vẫn làm tôi băn khoăn: sao lại là tôi?”
Josh ngẫm nghĩ một lúc. “Ừ, tại sao không gửi cho giám đốc Tháp Đồng Hồ, các lãnh đạo ở các đơn vị Tháp Đồng Hồ khác, hoặc báo động với các cơ quan tình báo thế giới? Họ sẽ có khả năng chặn đứng một cuộc tấn công dễ dàng hơn nhiều. Có lẽ báo tin cho họ sẽ khiến cuộc tấn công xảy ra sớm hơn - cũng giống như nếu ông ta gửi tin trực tiếp. Hoặc... anh có thể ở vào vị trí đặc biệt có thể ngăn chặn cuộc tấn công...” Josh ngẩng lên. “Hoặc anh biết điều gì đó.”
“Giỏi lắm. Lúc trước tôi có nói là tôi đã điều tra về tổ chức siêu khủng bố này từ trước khi gia nhập Tháp Đồng Hồ.” David đứng lên, đi ra tủ hồ sơ lấy hai tập tài liệu nữa. “Tôi sẽ cho cậu thấy việc tôi đã làm suốt mười năm qua, một việc tôi chưa từng cho ai khác biết; kể cả Tháp Đồng Hồ.”