Gene Atlantis

Lượt đọc: 250 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 26

❊ ❊ ❊

Sông Pesanggrahan

Jakarta, Indonesia

Hai bố con bác chài chèo thuyền xuôi sông, về phía biển Java. Mấy ngày qua, họ đánh được khá nhiều cá, vậy nên họ đã đem thêm lưới - thực ra là tất cả số lưới họ có. Con thuyền vì thế mà trĩu xuống, mấp mé gần mặt nước hơn thường lệ. Nếu mọi chuyện tốt đẹp thì họ sẽ quay về lúc mặt trời lặn, kéo theo đống lưới đầy cá đằng sau thuyền, đủ cho gia đình nhỏ của họ ăn và còn đủ để đem ra chợ bán nữa.

Harto nhìn con trai mình, Eko, chèo ở mũi thuyền và cảm thấy niềm tự hào tràn ngập trong lòng. Chẳng mấy chốc, bác sẽ có thể nghỉ hưu và Eko sẽ đi đánh cá. Rồi sẽ đến lúc Eko cũng đưa con trai mình đi đánh cá, giống như thế này, giống như cha bác đã từng dạy bác trước kia.

Bác mong là như vậy. Gần đây, Harto đã bắt đầu lo là mọi chuyện sẽ không còn như trước nữa. Mỗi năm trôi qua lại có thêm thuyền - và ít cá hơn. Họ đánh cá lâu hơn mỗi ngày nhưng lưới lại kéo về được ít cá hơn. Harto cố gạt ý nghĩ đó ra khỏi đầu. Vận may có lúc lên lúc xuống, cũng như nước biển vậy; mọi sự đã định rồi. Ta không nên lo những chuyện ta không điều khiển được.

Con trai bác đã dừng tay chèo. Con thuyền bắt đầu xoay ngang.

Harto cất tiếng gọi con, “Eko, con phải chèo đi chứ, thuyền sẽ xoay ngang nếu không chèo đều tay. Chú ý vào.”

“Trong nước có gì ấy bố ạ.”

Harto nhìn. Có một... thứ gì đó màu đen, đang trôi nổi. Một người đàn ông. “Chèo nhanh lên, Eko.”

Họ đưa thuyền đến cạnh người đàn ông, và Harto thò tay ra túm lấy anh rồi cố kéo anh lên con thuyền hẹp đã chở nặng lưới. Anh nặng quá. Anh đang mặc một thứ giáp gì đó. Nhưng cái áo giáp lại nổi được. Chắc làm bằng vật liệu đặc biệt. Harto lật người đàn ông nằm ngửa ra. Anh đội mũ bảo hộ và đeo kính - chúng đã che kín mũi, giúp anh khỏi chết đuối.

“Thợ lặn hả bố?”

“Không, bố đoán là... cảnh sát.” Harto lại cố kéo anh lên thuyền, nhưng con thuyền suýt nữa thì lật. “Eko, giúp bố một tay.”

Hai bố con cùng nhau kéo người đàn ông ướt sũng lên, nhưng ngay khi anh được kéo qua mạn thuyền thì nước bắt đầu tràn vào.

“Bố ơi, chúng ta đang chìm!” Eko lo lắng nhìn quanh.

Nước trào qua mạn thuyền. Phải ném cái gì đi đây? Người đàn ông ư? Sông đổ ra biển; ở đó anh chắc chắn sẽ chết. Họ không thể kéo anh đi một đoạn xa được. Nước đang tràn vào nhanh hơn.

Harto liếc nhìn đống lưới, thứ duy nhất nặng trên thuyền. Nhưng chúng là tài sản thừa kế của Eko - thứ duy nhất đáng giá trong gia đình bác, kế sinh nhai duy nhất của họ, cần câu cơm của họ.

“Ném lưới đi, Eko.”

Thằng bé vội làm theo lời bố mà không hỏi một câu, ném đi từng cái lưới một, thả di sản của mình xuống dòng sông chảy lờ đờ.

Khi lưới đã được ném đi gần hết thì nước thôi không tràn vào nữa, và Harto ngồi gục xuống thuyền, mắt đờ đẫn nhìn người đàn ông.

“Có chuyện gì thế bố?”

Thấy bố không nói gì, Eko liền nhích lại gần bố và người đàn ông họ vừa cứu. “Chú ấy chết rồi à? Có phải...”

“Bố con mình phải đưa anh ta về nhà. Giúp bố chèo thuyền đi, con trai. Có thể anh ta đang gặp rắc rối gì đó.”

Họ quay đầu thuyền và chèo lên thượng nguồn, ngược dòng chảy, về phía vợ và con gái Harto đang đợi để làm sạch và cất trữ số cá hai bố con đem về. Hôm nay sẽ không có con cá nào cả.

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.