Gene Atlantis

Lượt đọc: 88 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 84

❊ ❊ ❊

Ngày 13 tháng 8, 1917

Ngôi nhà thời thơ ấu của Helena còn bề thế hơn cả so với tưởng tượng của tôi, chủ yếu là vì tôi chưa từng thấy căn nhà nào như thế. Tòa nhà nằm bên bờ một mặt hồ khổng lồ, lọt giữa những khu rừng Anh Quốc rậm rạp và những ngọn đồi trùng điệp. Đó là một kiệt tác bằng đá và gỗ, như một lâu đài trung cổ đã được trang trí lại cho thời hiện đại. Sương mù phủ dày trên lối đi khi chiếc xe chạy khí đốt kêu sòng sọc chở chúng tôi từ ga về, xuôi theo con đường rải sỏi, hai bên trồng cây, dẫn đến tòa nhà.

Cha mẹ và em trai nàng đang đợi chúng tôi, đứng nghiêm như thể chúng tôi là các nguyên thủ quốc gia tới thăm. Họ hòa nhã chào đón chúng tôi. Sau lưng chúng tôi, đám gia nhân đã dỡ đồ xuống khỏi xe và biến mất cùng với đống hành lý của chúng tôi.

Cha nàng là một người cao lớn, vạm vỡ, không béo nhưng cũng không phải là gầy. Ông ta bắt tay tôi và nhìn vào mắt tôi, nheo mắt lại như đang dò xét gì đó. Có lẽ là linh hồn tôi.

Mấy tiếng sau với tôi chỉ là một màn mây mờ. Bữa tối, cuộc trò chuyện gẫu trong phòng khách, chuyến tham quan quanh nhà. Tôi chỉ có thể nghĩ đến khoảnh khắc tôi xin phép hỏi cưới con gái ông ta. Cứ chốc chốc tôi lại liếc nhìn ông ta, cố dò đoán chút thông tin, cố tìm kiếm gì đó có thể cho tôi biết ông ta là người thế nào và ông ta có thể sẽ nói gì.

Sau bữa tối, Helena kéo mẹ ra khỏi phòng với một câu hỏi về đồ gỗ, và tôi nhẹ cả người khi em trai nàng, Edward, cũng xin phép đi ra.

Cuối cùng cũng chỉ còn chúng tôi ở lại với nhau trong phòng khách lát gỗ, và tôi bắt đầu thấy căng thẳng. Ngày hôm nay tôi đã rất thận trọng với thuốc giảm đau, chỉ mới uống có một viên. Dạo này cơn đau cũng có giảm bớt, hoặc có thể tôi đã “quen với cái chân” như bác sĩ Carlisle nói. Nhưng nó vẫn còn âm ỉ, cắn rứt tôi trong nỗi căng thẳng. Mặc dù thế, tôi vẫn đứng nguyên, đợi cha nàng ngồi trước.

“Anh uống gì, Pierce? Brandy, scotch, hay bourbon?”

“Bourbon là được ạ.”

Ông ta rót rượu đầy đến gần miệng ly, chẳng buồn cho thêm đá, và trao cho tôi. “Tôi biết anh đến đây để hỏi gì, và câu trả lời là không, vì vậy hãy bỏ qua phần khó chịu đó để chúng ta có thể tận hưởng buổi tối. Kane nói với tôi là anh đã đến thăm khu khai quật ở Gibraltar, và Craig đã cho anh tham quan cái dự án nhỏ của chúng tôi.” Ông ta nở một nụ cười điệu với tôi. “Giờ tôi muốn nghe xem anh nghĩ gì về nó - với tư cách là một thợ mỏ chuyên nghiệp. Nó có thể đứng vững cho tới khi chúng tôi đào xong không?”

Mấy lần tôi đã định nói. Những ý nghĩ xấu xa tràn qua tâm trí tôi. Ông ta gạt mình sang bên như thể mình là một tên bán hàng rong. Ông ta thuộc hội Immari, một con rắn xấu xa không kém gì Kane. Tôi nốc một ngụm rượu lớn và cố sức nói thật bình tĩnh. “Tôi muốn biết tại sao.”

“Đừng khiếm nhã, anh Pierce.”

“Cô ấy yêu tôi.”

“Tôi dám chắc là thế. Chiến tranh là thời kỳ đầy xúc cảm. Nhưng chiến tranh sẽ kết thúc, và cảm xúc sẽ nhạt phai. Thế giới thực sẽ trở lại, con bé sẽ quay về Anh, và nó sẽ lấy một người có thể cho nó cuộc sống nó thực sự muốn, một cuộc sống của sự văn minh và tao nhã. Một cuộc sống mà ta không biết trân trọng cho tới khi ta đã thấy được sự man rợ ở phần còn lại của thế giới. Cuộc sống đó đang chờ con bé. Tôi đã sắp xếp cả rồi.” Ông ta vắt chân chữ ngũ và nhấp một ngụm brandy. “Anh biết không, khi Helena còn nhỏ, nó thường đem về đủ loại động vật lang thang vào điền trang này, những con vật sống dở chết dở, bệnh tật, thương tích, chấy rận đầy mình. Nó sẽ không chịu bỏ cuộc cho tới khi chúng chết hoặc khỏe lại. Con bé có một trái tim nhân hậu. Nhưng rồi nó lớn lên và không quan tâm tới việc cứu các con vật nữa. Ai cũng có những giai đoạn như vậy, nhất là các cô bé. Giờ tôi muốn nghe ý kiến của anh về đường hầm của chúng tôi ở Gibraltar.”

“Tôi cóc thèm quan tâm đến đường hầm ấy hay thứ dưới đó. Đó là một khu mỏ nguy hiểm, và tôi sẽ không làm việc ở đó. Điều tôi sẽ làm là lấy con gái ông, cho dù ông có cho phép hay không. Tôi không phải một con vật bị thương, và cô ấy không còn là một cô bé nữa.” Tôi dằn ly rượu xuống mặt bàn kính, suýt nữa làm nó vỡ tan và khiến thứ rượu nâu sánh ra khắp nơi. “Cảm ơn ông đã mời rượu.” Tôi đứng lên định đi, nhưng ông ta cũng đặt ly rượu xuống và chặn tôi ở cửa.

“Đợi một phút đã. Anh không thể nghiêm túc được. Anh đã thấy khu mỏ đó. Anh định từ bỏ thứ đó ư?”

“Tôi đã tìm được một thứ khiến tôi quan tâm hơn nhiều so với những thành phố bị mất.”

“Tôi đã nói với anh rồi. Tôi đã định sẵn một đám cho Helena. Mọi chuyện đã được sắp xếp. Hãy dẹp chuyện đó đi. Còn về vụ khai quật, chúng tôi có thể trả tiền cho anh. Mà đó chính là nhiệm vụ của tôi trong chuyện này. Tôi quản lý ví tiền - Tài chính Immari. Kane tổ chức các cuộc thám hiểm và nhiều việc khác nữa, mà tôi dám chắc là anh đã đoán ra. Mallory điều khiển đám mật thám. Đừng đánh giá thấp Craig; y giỏi việc đó lắm. Vậy anh cần bao nhiêu? Chúng tôi có thể trả anh gấp đôi. Hai ngàn đô một tuần. Chỉ trong vòng vài tháng, anh có thể tự xây dựng một cuộc sống mới cho mình theo bất kỳ cách nào anh muốn.”

“Có trả giá bao nhiêu thì tôi cũng sẽ không làm việc ở cái mỏ ấy.”

“Tại sao không? Vì lý do an toàn ư? Anh có thể sửa chữa điều đó; tôi dám chắc như vậy. Đám quân đội bảo tôi là anh khá thông minh. Người giỏi nhất, họ bảo vậy.”

“Tôi đã bảo với cô ấy rằng tôi sẽ không làm việc trong mỏ. Tôi đã hứa với cô ấy. Và tôi sẽ không biến cô ấy thành góa phụ.”

“Anh cứ đinh ninh là mình sẽ cưới con bé. Nó sẽ không lấy người mà tôi không cho phép.” Huân tước Barton hít vào một hơi và dò xét phản ứng của tôi, tự đắc khi thấy đã dồn được tôi vào chân tường.

“Ông đánh giá thấp cô ấy rồi.”

“Còn anh đánh giá nó quá cao. Nhưng nếu đó là cái giá của anh, thì xin mời, cộng thêm hai ngàn đô một tuần nữa. Nhưng anh phải đồng ý, ngay đây, ngay lúc này, rằng anh sẽ làm việc ở khu mỏ đó cho tới khi khai quật xong. Khi anh đã đồng ý, tôi sẽ lập tức cho phép anh lấy con bé.”

“Ông sẽ đánh đổi sự chấp thuận của mình lấy thứ bị chôn dưới đó ư?”

“Đơn giản thôi. Tôi là người thực tế mà. Và là một người đầy trách nhiệm. Có lẽ một ngày kia anh cũng sẽ như vậy. Tương lai của con gái tôi thì có là gì so với vận mệnh của toàn nhân loại?”

Tôi suýt phá lên cười, nhưng ông ta nhìn thẳng vào tôi với một cái nhìn cực kỳ nghiêm nghị. Tôi xoa mặt và cố suy nghĩ. Tôi không tính đến chuyện ông ta sẽ mặc cả, nhất là lại mặc cả vì vụ đào bới dưới vịnh Gibraltar này. Tôi biết tôi đang phạm sai lầm, nhưng tôi không thấy mình có lựa chọn nào khác. “Tôi muốn ông chấp thuận ngay bây giờ, chứ không phải sau vụ khai quật.”

Barton nhìn đi nơi khác. “Cần bao lâu để khai quật được công trình đó?”

“Tôi không biết...”

“Vài tuần, vài tháng, vài năm?”

“Tôi nghĩ có lẽ là vài tháng. Không có cách nào để b...”

“Rồi, rồi. Tôi chấp thuận. Chúng ta sẽ tuyên bố ngay tối nay, và nếu anh không giữ đúng thỏa thuận ở Gibraltar, tôi sẽ biến con bé thành góa phụ.”

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.