Gene Atlantis

Lượt đọc: 80 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 2

❊ ❊ ❊

Ga tàu Manggarai

Jakarta, Indonesia

David Vale lùi vào bóng râm của quầy vé ở ga tàu. Anh theo dõi người đàn ông đang mua tờ Thời báo New York ở quầy báo. Người đàn ông trả tiền cho chủ quầy, rồi bước qua thùng rác mà không vứt tờ báo đi. Không phải đầu mối.

Đằng sau quầy báo, một chuyến tàu tiến vào ga. Tàu chật ních công nhân người Indonesia từ các thành phố vùng ven vào thủ đô làm việc trong ngày. Hành khách bám đầy những đôi cửa kéo, chủ yếu là đàn ông trung tuổi. Trên nóc toa tàu, thanh thiếu niên nằm ngồi lộn xộn, đọc báo, nghịch điện thoại di động, tán chuyện. Những chuyến tàu đông đúc như thế này là một biểu tượng của chính bản thân Jakarta, một thành phố đang oằn mình dưới một lượng dân cư đang ngày một đông lên và phải gắng sức hiện đại hóa. Phương tiện giao thông công cộng chỉ là dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy thành phố đang cố gắng để thích nghi với hai mươi tám triệu dân trong nội thành.

Các hành khách giờ đang lao xuống khỏi tàu, vây kín sân ga như người đi mua sắm vào Thứ Sáu Đen Tối [[1]] ở Mỹ. Cảnh tượng thật hỗn loạn. Công nhân xô đẩy, hò hét chạy ra khỏi cửa ga, trong khi những người khác tìm cách vào ga. Ở đây và ở các ga tàu khác trên toàn thành phố, ngày nào cũng có cảnh này. Đúng là một nơi hoàn hảo để gặp mặt.

David không rời mắt khỏi quầy báo. Tai nghe của anh rè rè lên tiếng. “Nhà Sưu Tầm, Hàng Đồng Hồ đây. Xin nhắc, đã chậm hai mươi phút rồi.”

Đầu mối đến muộn. Cả đội đang lo lắng. Câu hỏi không ai nêu ra là: có nên bỏ cuộc không?

David đưa điện thoại lên mặt. “Nhớ rồi, Hàng Đồng Hồ. Môi Giới, Giao Dịch, báo cáo.”

Từ chỗ đứng của mình, David có thể thấy hai đặc vụ kia. Một đang ngồi trên ghế băng giữa đám đông nhốn nháo. Người kia thì đang sửa đèn gần buồng vệ sinh. Cả hai đều báo không thấy dấu hiệu gì từ đầu mối vô danh của họ, một người đàn ông tuyên bố mình có thông tin chi tiết về một cuộc tấn công khủng bố sắp xảy ra có tên là Giao thức Toba.

Hai đặc vụ kia đều giỏi, hai người xuất sắc nhất của đơn vị Jakarta; David hầu như không nhận ra họ giữa đám đông. Trong lúc anh nhìn quanh ga, có điều gì đó bỗng khiến anh thấy hơi khó chịu.

Tai nghe lại rè rè. Là Howard Keegan, giám đốc Tháp Đồng Hồ, tổ chức chống khủng bố nơi David làm việc. “Nhà Sưu Tầm, Người Định Giá, có vẻ hôm nay người bán không thích phiên chợ lắm.”

David là trưởng đơn vị Jakarta, còn Keegan vừa là sếp vừa là thầy của anh. Rõ ràng ông giám đốc không muốn giậm chân David bằng cách lệnh dừng chiến dịch lại, nhưng ẩn ý của ông thì đã quá rõ ràng. Keegan đã bay từ tận London đến đây, những mong thu thập được thông tin quan trọng. Đó là một quyết định liều lĩnh, xét đến việc có một chiến dịch khác cũng đang diễn ra ở Tháp Đồng Hồ.

“Tôi đồng ý,” David nói. “Dừng thôi.”

Hai đặc vụ kia bỏ vị trí một cách tự nhiên và nhanh chóng hòa vào đám đông người Indonesia đang đi đi lại lại.

David nhìn quầy báo một lần cuối. Một người đàn ông cao to mặc áo gió đỏ đang mua cái gì đó. Một tờ báo. Tờ Thời báo New York.

“Khoan đã, Giao Dịch và Môi Giới. Có người mua đang xem hàng đây,” David nói.

Người đàn ông lùi lại, giơ tờ báo lên, rồi dừng lại vài giây để đọc trang đầu. Không nhìn quanh, y gập tờ báo lại, ném nó vào sọt rác, rồi nhanh chóng tiến về phía đoàn tàu đầy hành khách đang rời ga.

“Đầu mối kia rồi. Tôi sẽ ra gặp.” Tâm trí David quay cuồng trong lúc anh chạy ra từ bóng râm và xông vào đám đông. Tại sao y lại đến muộn? Và bề ngoài của y - nhìn... không đúng. Cái áo gió đỏ chói, tư thế của y (tư thế của một người lính, hoặc một mật vụ), cách y bước đi.

Người đàn ông chen lên tàu và bắt đầu len lỏi giữa đám đông dày đặc đàn ông đang đứng và phụ nữ đang ngồi. Y cao hơn phần lớn hành khách trên tàu, và David có thể thấy đỉnh đầu y. David cũng chen lên tàu, rồi anh ngưng lại. Vì sao đầu mối lại bỏ chạy? Y đã thấy gì chăng? Bị đánh động chăng? Và rồi chuyện đó xảy ra. Người đàn ông quay lại, nhìn David, và cái nhìn trong mắt y đã nói lên tất cả.

David quay ngoắt lại, đẩy bốn người đang đứng ở cửa xuống sân ga. Anh đẩy họ ra xa đoàn tàu trong lúc nhiều hành khách khác hối hả chạy lên tàu qua lỗ hổng anh vừa tạo ra. David đang định hét lên thì vụ nổ xé toạc đoàn tàu, làm mảnh kính và kim loại bắn tung khắp nhà ga. Vụ nổ đẩy David xuống sân ga bê tông, đè anh giữa những thân thể, người đã chết, người còn quằn quại đau đớn. Khắp nơi đầy tiếng gào thét. Giữa đám khói, tro và những mảnh vụn đang lả tả rơi xuống như tuyết. David không nhúc nhích nổi chân tay. Đầu anh ngật ra sau, và anh suýt ngất đi.

Trong thoáng chốc, anh như đã quay lại New York, chạy khỏi tòa nhà đang đổ sụp, rồi anh bị đè bên dưới nó, mắc kẹt, chỉ biết chờ đợi. Những bàn tay từ các cánh tay vô hình chìa ra túm lấy anh, kéo anh lên. “Chúng tôi giữ được anh rồi, anh bạn,” họ nói. Còi trên những chiếc xe tải đề chữ “FDNY” [[2]] và “NYPD” [[3]] hụ vang trong lúc ánh mặt trời chiếu lên mặt anh.

Nhưng lần này thì không phải là xe cứu thương. Đó là một xe chở hàng màu đen bên ngoài ga tàu. Là các đồng đội của anh, chứ không phải FDNY. Hai đặc vụ, Môi Giới và Giao Dịch. Họ đỡ David lên xe và phóng đi trong lúc cảnh sát và lính cứu hỏa Jakarta tràn ngập các con phố.

[1] Ngày thứ Sáu sau lễ Tạ ơn ở Mỹ (vào cuối tháng 11), khi các cửa hàng giảm giá mạnh để chuẩn bị cho mùa mua sắm lễ Giáng Sinh.

[2] Viết tắt của Fire Department of New York, tức Sở Cứu hỏa New York.

[3] Viết tắt của New York Police Department, tức Sở Cảnh sát New York.

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.