Phòng Liên lạc An toàn
Trụ sở Tháp Đồng Hồ
Jakarta, Indonesia
Josh lo lắng chờ đợi xem giả thuyết của mình về tin nhắn được mã hóa mà David đã đưa cho có đúng không. Đó là ý tưởng hay nhất mà anh có được. Thật ra là ý tưởng duy nhất.
Anh cố không nhìn màn hình máy tính chủ trên bức tường dài trong căn buồng kính. Trong suốt ba mươi phút đồng hồ vừa qua, màn hình chỉ hiện một dòng chữ duy nhất:
Đang tìm kiếm...
Anh liếc nhìn hai màn hình bên cạnh nó: một video giám sát cửa bên ngoài, và bản đồ thành phố với hai mươi tư chấm đỏ hiển thị các đặc vụ chiến đấu của đơn vị Tháp Đồng Hồ Jakarta. Anh không biết màn hình nào khiến anh lo sợ hơn. Chúng chẳng khác gì những đồng hồ đếm ngược khổng lồ, tính từng giây cho đến cái chết của anh và một tai họa khủng khiếp vô danh nào đó... Màn hình kia vẫn chỉ hiện chữ, Đang tìm kiếm...
Việc tìm kiếm có nên mất nhiều thời gian thế này không nhỉ? Lỡ anh chỉ đang phí thời gian vô ích thì sao?
Còn một điều khác khiến anh lo sợ. Anh liếc nhìn hộp đồ tác chiến David để lại trên bàn. Anh đứng lên và cầm lấy cái hộp, nhưng khi anh nhấc nó lên, đáy hộp rơi ra. Khẩu súng và hai viên xyanua lăn xuống bàn, loảng xoảng đến chói tai giữa căn phòng tĩnh lặng. Âm thanh ấy dường như vang vọng suốt mấy giờ liền. Cuối cùng, Josh với tay lấy khẩu súng và hai viên thuốc. Tay anh run lên.
Trên tường, một tiếng bíp khiến anh chợt bừng tỉnh. Trên màn hình lớn hiện lên dòng chữ:
5 kết quả.
Năm kết quả!
Josh ngồi xuống bàn rồi dùng bàn phím và chuột không dây. Ba kết quả từ tờ Thời báo New York, một từ tờ Nhật Báo ở London, và một từ tờ Boston Toàn cầu.
Có lẽ anh đã đúng. Ngay khi nhìn thấy những cái tên và ngày tháng trong mật mã, ý nghĩ đầu tiên của anh là: đó là cáo phó. Cáo phó và quảng cáo rao vặt là các công cụ kinh điển của ngành tình báo: các điệp viên sau Thế chiến thứ hai thường xuyên dùng chúng để gửi tin tức đi khắp mạng lưới tình báo thế giới. Đó là phương thức cũ, nhưng nếu tin này được chuyển đi từ 1947 thì có thể hiểu được. Nếu đúng vậy thì mạng lưới khủng bố này đã có hơn sáu mươi lăm năm hoạt động. Anh cố không nghĩ đến ý nghĩa của điều đó.
Anh nhìn lại thông điệp mã hóa David đã đưa cho mình:
Giao thức Toba có thật.
12+4+47 = 4/5; Jones
22+7+47 = 3/8; Anderson
4+10+47 = 5/4; Ames
Rồi anh nhìn sang kết quả. Sẽ hợp lý hơn cả nếu bọn khủng bố chỉ dùng một tờ báo - tờ báo được bán ở nhiều thành phố trên thế giới. Tờ Thời báo New York có vẻ là ứng viên thích hợp nhất. Ngay từ năm 1947, ta cũng có thể đến bất kỳ quầy báo nào ở Paris, London, Thượng Hải, Barcelona, hay Boston và mua được tờ Thời báo New York của ngày hôm đó, bao gồm cả phần cáo phó.
Nếu các cáo phó là những tin nhắn được mã hóa thì chắc chúng phải được đánh dấu bằng cách nào đó. Josh nhận ra ngay: hai cáo phó trên tờ Thời báo New York đều có từ “tháp” và “đồng hồ” trong đó. Anh ngả người lên ghế. Có khả năng Tháp Đồng Hồ đã tồn tại từ lâu đến thế không? CIA chỉ được chính thức thành lập sau Đạo luật An ninh Quốc gia năm 1947, mặc dù tổ chức tiền thân của nó, Văn phòng Tình báo Chiến lược (OSS), đã được lập ra trong thời Thế chiến thứ hai, vào tháng Sáu năm 1942.
Tại sao bọn khủng bố lại nhắc đến Tháp Đồng Hồ? Có lẽ chúng đã chống lại Tháp Đồng Hồ từ thời đó - từ năm 1947 -cách đây sáu mươi sáu năm?
Anh cần tập trung vào các bản cáo phó này. Chắc sẽ có cách để giải mã chúng. Hệ thống mật mã lý tưởng sẽ có một mã biến thiên: không chìa khóa chung nào có thể giải mã một tin nhắn xác định. Mỗi tin nhắn sẽ kèm theo chìa khóa giải mã của riêng nó - một thứ gì đó đơn giản.
Anh mở cáo phó đầu tiên, ngày 12 tháng 4 năm 1947:
Adam Jones, Thợ Làm Đồng Hồ Hàng Đầu, Mất Ở Tuổi 77 Khi Đang Thực Hiện Tuyệt Tác Tháp Cao
Adam Jones, người Gibraltar, mất ở Honduras thuộc Anh Quốc. Ông đã được tìm thấy bởi một người hầu. Hài cốt sẽ được chôn cạnh mộ vợ ông - một địa điểm họ lựa chọn. Xin gửi thiệp hoặc hãy tư vấn ý kiến gia đình.
Tin nhắn nằm đâu đó trong này. Chìa khóa là gì nhỉ? Josh mở các cáo phó khác và đọc lướt qua xem có đầu mối nào không. Mỗi cáo phó đều có một địa điểm, được nhắc đến ở ngay đầu. Josh thử một vài khả năng, đổi vị trí một vài từ, rồi lại ngồi ngả ra và nghĩ. Các cáo phó này đều hành văn rất lủng củng, như thể có những từ không đặt đúng chỗ. Hoặc là gượng ép, như thể họ bắt buộc phải dùng những từ đó. Thứ tự các từ, khoảng cách giữa chúng. Anh đã nhận ra. Những cái tên chính là chìa khóa - độ dài của từng cái tên. Đây chính là phần thứ hai trong mật mã.
12+4+47 = 4/5; Jones
Cáo phó ngày 12 tháng 4 năm 1947 là của Adam Jones. 4/5. Tên riêng có bốn chữ cái; tên họ có năm chữ. Nếu anh tính từ từ thứ tư của cáo phó, rồi đếm sau đó năm từ, và lặp lại, anh sẽ có được một câu.
Anh xem lại cáo phó:
Adam Jones, Thợ Làm Đồng Hồ Hàng Đầu, Mất Ở Tuổi 77 Khi Đang Thực Hiện Tuyệt Tác Tháp Cao
Adam Jones, người Gibraltar, mất ở Honduras thuộc Anh Quốc. Ông đã được tìm thấy bởi một người hầu. Hài cốt sẽ được chôn cạnh mộ vợ ông - một địa điểm họ lựa chọn. Xin gửi thiệp hoặc hãy tư vấn ý kiến gia đình.
Khi xếp lại, tin nhắn sẽ là:
Gibraltar, Anh Quốc tìm thấy hài cốt cạnh địa điểm. Xin tư vấn.
Josh nghiền ngẫm tin nhắn đó một hồi lâu. Anh đã không tiên liệu điều này. Và anh chẳng hiểu nó có nghĩa là gì. Anh tra trên mạng và thấy vài kết quả. Hình như người Anh đã tìm thấy hài cốt ở Gibraltar vào những năm 1940, ở một hang động tự nhiên trên biển có tên là Động Gorham. Nhưng đó không phải là xương người hiện đại. Chúng là xương người Neanderthal - và chúng đã thay đổi hoàn toàn những gì thế giới biết về người Neanderthal. Những người họ hàng thời tiền sử của chúng ta thực ra đã tiến hóa hơn người vượn cổ nhiều. Họ biết xây nhà. Và họ còn đốt những bếp lửa lớn trong lò bằng đá, nấu rau củ, có tiếng nói, vẽ tranh trên hang động, chôn người chết với hoa, làm được những công cụ tân tiến bằng đá và sành sứ. Những khúc xương ở Gibraltar cũng thay đổi tuyến thời gian của người Neanderthal. Trước khi có phát hiện này thì người Neanderthal được cho là đã tuyệt diệt từ bốn mươi ngàn năm trước. Người Neanderthal ở Gibraltar lại sống cách đây chừng hai mươi ba ngàn năm - muộn hơn người ta tưởng nhiều. Gibraltar có lẽ là nơi chốn cuối cùng của người Neanderthal.
Một pháo đài Neanderthal cổ xưa thì có liên quan gì đến một vụ tấn công khủng bố toàn cầu nhỉ? Có lẽ các tin nhắn khác sẽ giúp anh sáng tỏ. Josh mở cáo phó thứ hai và giải mã.
Nam Cực, không thấy tàu ngầm Đức, chỉ thị nếu cho phép tiếp tục tìm kiếm
Thú vị thật. Josh tìm kiếm thêm. 1947 là một năm bận rộn ở Nam Cực. Vào ngày 12 tháng 12 năm 1946, Hải quân Mỹ đã cử một hạm đội lớn, bao gồm mười ba con tàu và gần năm ngàn lính, đến Nam Cực. Nhiệm vụ đó có bí danh là Chiến dịch Nhảy Cao, với mục đích thiết lập căn cứ nghiên cứu Tiểu Hoa Kỳ IV ở Nam Cực. Đã có nhiều thuyết âm mưu và phỏng đoán là người Mỹ đang tìm các căn cứ và công nghệ bí mật của Đức Quốc xã ở Nam Cực. Vậy tin nhắn này có nghĩa là họ không tìm thấy nó?
Josh lật tờ giấy dày bóng có ghi mật mã lên và xem bức ảnh in ở mặt trên. Ảnh chụp một tảng băng khổng lồ trôi nổi trên nền biển xanh, và ở giữa là một tàu ngầm đen nhô ra khỏi mặt băng. Chữ ghi trên tàu ngầm quá nhỏ nên anh không đọc được, nhưng chắc chắn nó là tàu ngầm Đức Quốc xã. So với kích cỡ của tàu ngầm thì tảng băng chắc rộng hơn hai mươi lăm cây số vuông. Đủ to để có thể có xuất xứ từ Nam Cực. Như vậy có nghĩa là chúng mới tìm thấy cái tàu ngầm gần đây? Có phải phát hiện này đã khởi động mọi việc không?
Josh chuyển sang tin nhắn cuối cùng, mong rằng nó sẽ cho anh một đầu mối. Khi giải mã xong, tin nhắn đó là:
Roswell, bóng thám không khớp với công nghệ ở Gibraltar, ta phải gặp mặt
Ghép lại thì ba tin nhắn đó là như sau:
Gibraltar, Anh Quốc tìm thấy hài cốt cạnh địa điểm. Xin tư vấn
Nam Cực, không thấy tàu ngầm Đức, chỉ thị nếu cho phép tiếp tục tìm kiếm
Roswell, bóng thám không khớp với công nghệ ở Gibraltar, ta phải gặp mặt
Chúng có nghĩa là gì? Một địa điểm ở Gibraltar, một tàu ngầm ở Nam Cực, và tin nhắn cuối cùng - một quả bóng thám không với công nghệ giống ở Gibraltar?
Còn một câu hỏi lớn hơn: Tại sao? Tại sao lại tiết lộ những tin nhắn này? Chúng đã có từ sáu mươi lăm năm nay. Làm sao chúng có thể liên quan đến những gì đang xảy ra ở thời điểm hiện tại - đến trận chiến ở Tháp Đồng Hồ và vụ tấn công khủng bố sắp xảy ra?
Josh đi đi lại lại; anh cần suy nghĩ. Nếu mình là một gián điệp hai mang trong một tổ chức khủng bố và đang tìm cách gọi hỗ trợ thì mình sẽ làm gì? Tìm cách kêu gọi sự giúp đỡ... đầu mối này hẳn sẽ để lại một cách để liên lạc với ông ta. Một mật mã khác ư? Không, có lẽ ông ta đang tiết lộ cách thức liên lạc. Các cáo phó. Nhưng như vậy sẽ không hiệu quả, cáo phó trên báo sẽ mất ít nhất một ngày mới được đăng, ngay cả trên mạng cũng vậy. Trên mạng. Cách thức tương ứng trong thời hiện đại sẽ là gì? Người ta thường đăng tin ở đâu?
Josh thử vài ý tưởng khác nhau. Cáo phó trên báo thì còn dễ: chỉ phải kiểm tra vài tờ báo. Cũng mất chút thời gian để tập hợp hết các bản cáo phó, nhưng anh lại có một lợi thế quan trọng: anh biết phải tìm ở đâu. Nhưng trên mạng thì tin nhắn có thể ở bất kỳ đâu. Chắc phải có một manh mối nào khác.
Ba tin nhắn này có điểm gì chung? Một địa điểm. Chúng có gì khác nhau? Ở Nam Cực không có người ở, không có tin rao vặt, không có... gì nhỉ? Giữa Roswell và Gibraltar có gì khác nhau? Cả hai nơi đó đều có báo. Ta có thể làm gì ở một nơi mà lại không thể làm ở nơi khác? Để đăng một tin gì đó... đầu mối đang chỉ anh đến một hệ thống đăng tin ngày nay cũng phổ biến như tờ Thời báo New York vào năm 1947 vậy.
Craigslist. Chắc chắn rồi. Josh kiểm tra. Ở Gibraltar không có Craigslist, nhưng đúng rồi - có một bảng tin Craiglist cho Roswell / Carlsbad, bang New Mexico. Josh mở bảng tin và bắt đầu đọc các tin rao vặt. Có hàng ngàn tin, với hàng chục hạng mục khác nhau: bán đồ, cho thuê nhà, cộng đồng, việc tìm người, người tìm việc. Mỗi ngày có đến cả trăm tin mới.
Làm sao anh tìm được tin nhắn của đầu mối - nếu nó có ở đây thật? Anh có thể dùng một công nghệ tập hợp trên để thu thập nội dung của trang mạng đó - một máy chủ của Tháp Đồng Hồ sẽ “bò” qua trang này, cũng giống như cách Google và Bing làm danh mục cho các trang mạng, lấy nội dung của chúng và khiến ta có thể tìm kiếm được chúng. Sau đó, anh sẽ chạy chương trình giải mã để xem có tin rao vặt nào thích hợp không. Sẽ chỉ mất vài giờ thôi.
Anh không có vài giờ.
Anh cần một điểm để bắt đầu. Cáo phó là lựa chọn logic nhất, nhưng trên Craigslist không đăng cáo phó. Hạng mục giống nhất là gì nhỉ? Có lẽ là... mục riêng tư ư? Anh đọc lướt qua các dòng đầu đề:
chỉ là bạn
nữ tìm nữ
nữ tìm nam
nam tìm nữ
nam tìm nam
tình cảm nói chung
gặp gỡ tình cờ
lỡ hẹn
linh tinh
Bắt đầu từ đâu đây? Anh đang đuổi theo một thứ huyễn hoặc sao? Anh không còn thời gian để phí hoài nữa. Có lẽ thêm vài phút nữa, một cụm tin rao vặt nữa.
“Lỡ hẹn” là một mục khá thú vị. Ý tưởng chung ở đây là nếu ta gặp một ai đó mà ta thích, nhưng không có cơ hội để “hẹn” với họ - tức là mời họ đi chơi - thì ta sẽ nhắn tin lên đây. Mục này rất được ưa chuộng bởi những anh chàng nhất thời không đủ can đảm để mời một cô bồi bàn xinh xắn nào đó đi chơi với mình. Thực ra chính Josh cũng đã đăng tin lên đó vài lần. Nếu người kia đọc được tin nhắn này và đáp lại thì ta cũng không bị áp lực gì. Còn nếu không... thì coi như là không có duyên với nhau vậy.
Anh mở mục này ra và đọc vài tin.
Chủ đề> Váy xanh ở cửa hàng CVS
Tin nhắn: Chúa ơi cô thật là lộng lẫy! Cô thật hoàn hảo và tôi không nói nên lời nữa. Tôi rất muốn được nói chuyện với cô. Email cho tôi nhé.
Chủ đề> Khách sạn Hampton
Tin nhắn: Chúng ta đi lấy nước ở bàn tiếp tân cùng nhau rồi cùng vào thang máy. Không biết cô có muốn gặp nhau để tập thể dục thêm chút không. Cho tôi biết tôi lên tầng nào. Tôi có thấy nhẫn cưới của cô. Chúng ta có thể giữ bí mật mà.
Anh đọc mấy tin nữa. Tin nhắn của đầu mối sẽ phải dài hơn, nếu nó theo cùng một mẫu đó: tin nhắn cài trong một tin nhắn khác, được giải mã bởi chìa khóa là độ dài của tên. Trên Craigslist, tất cả đều vô danh. Cái tên sẽ là địa chỉ email.
Ớ trang tiếp theo, tin đầu tiên là:
Chủ đề> Gặp bạn ở tòa nhà của hãng thu âm Tháp Cao trong lúc nói chuyện về đĩa đơn mới của Opera Đồng Hồ
Hứa hẹn đây... Tháp và Đồng Hồ trong dòng chủ đề. Josh nhấp chuột vào tin nhắn và đọc nhanh. Tin nhắn này dài hơn những tin kia. Địa chỉ email là andy@gmail.com. Josh ghi lại các từ thứ tư và sau đó là các từ thứ năm trong tin nhắn. Sau khi giải mã, tin nhắn như sau:
Tình hình thay đổi. Tháp Đồng Hồ sẽ thất thủ. Trả lời nếu còn sống. Đừng tin ai.
Josh cứng đờ người. Trả lời nếu còn sống. Anh phải trả lời. David phải trả lời.
Josh cầm điện thoại vệ tinh lên và bấm số của David, nhưng không kết nối được. Lúc nãy anh còn gọi được cơ mà. Không phải do căn phòng hoặc do điện thoại. Cái gì có thể...
Anh nhìn thấy nó. Video trực tiếp từ máy quay trên cửa bên ngoài. Nó không hề thay đổi. Anh xem kỹ hơn. Đèn trên máy chủ vẫn sáng nguyên. Nhưng chúng không bao giờ như thế; chúng luôn nhấp nháy liên hồi khi có người truy cập vào phần cứng, khi card nối mạng truyền đi hoặc nhận lại thông tin. Đây không phải là video trực tiếp, đây là một bức ảnh - bức ảnh được đặt ở đó bởi những kẻ đang tìm cách xâm nhập vào phòng.