Gene Atlantis

Lượt đọc: 472 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 69

❊ ❊ ❊

Phòng họp chính

Trụ sở Tháp Đồng Hồ

New Delhi, Ấn Độ

Dorian đưa tay lên chặn lời chuyên gia phân tích. “'Báo cáo Barnaby Prendergast' là cái gì?”

Gã đàn ông trạc ba mươi tuổi kia có vẻ bối rối. “Là báo cáo của Barnaby Prendergast ạ.”

Dorian liếc quanh phòng họp nhìn các nhân viên của Tháp Đồng Hồ và An ninh Immari đã được tập hợp lại. Nhóm nhân viên kết hợp này vẫn còn phải làm quen với mối liên kết chính thức giữa Immari và Tháp Đồng Hồ, và việc phân chia nhiệm vụ cùng quyền hạn đang khiến buổi họp bị trì hoãn. “Có ai cho tôi biết Barnaby Prendergast là cái gì được không?”

“À, đó là tên anh ta - Barnaby Prendergast,” tay chuyên gia nói.

“Nghiêm túc đấy à? Chúng ta đặt cho hắn cái tên đấy chắc - mà thôi, đừng cho tôi biết, tôi không quan tâm. Hắn đã nói gì? Nói lại từ đầu xem nào.”

Tay chuyên gia lật lật mấy trang giấy bấm kim. “Prendergast là một trong số khoảng hai mươi nhân viên vẫn có mặt ở hiện trường.”

Đã có mặt ở hiện trường,” Dorian chỉnh lại.

Tay chuyên gia phân tích nghiêng đầu. “Ờ, đúng ra là anh ta, hay cái xác của anh ta, vẫn còn ở hiện trường.”

“Thánh thần ơi, cứ đọc báo cáo đi.”

Tay chuyên gia nuốt khan. “Vâng, ờ, trước khi máy bay không người lái ném bom, anh ta - tức là Prendergast - báo cáo rằng một người phụ nữ không rõ danh tính, theo lời anh ta là 'đã bắt chuyện với anh ta bên ngoài phòng thí nghiệm và ép anh ta phải giúp cô ta giải cứu mấy đứa trẻ, theo lời cô ta nói là vậy'.” Gã lật một tờ giấy nữa. “Anh ta kể tiếp rằng anh ta 'đã tìm cách ngăn cô ta lại' và rằng anh ta 'tin cô ta đã dùng thẻ nhân viên giả hoặc ăn trộm được'. Và đây mới là điểm mấu chốt, anh ta nói cô ta chạy ra ngoài sau vụ tấn công, 'người đầy máu nhưng không có thương tích gì,' và cô ta 'đã tấn công anh ta một lần nữa, ngăn anh ta giải cứu các nhân viên khác,' rồi sau đó cô ta 'lấy súng của một lính gác và tìm cách bắn anh ta,' tức là bắn Prendergast ấy, rồi lên tàu chở hàng cùng một đồng phạm đang hấp hối, mà theo Prendergast thì tên này đã bị bắn nhiều phát.”

Dorian ngồi ngả ra trên ghế và nhìn chằm chằm vào dãy màn hình. Kate Warner đã sống sót qua Quả Chuông. Bằng cách nào? Chắc Reed đã chết rồi; Dorian gần như đã biến tên ngốc đó thành một miếng pho mát Thụy Sĩ đầy lỗ.

Tay chuyên gia hắng giọng. “Thưa ngài, chúng ta có nên bỏ qua bản báo cáo này không? Ngài có nghĩ đây là chuyện vớ vẩn, là anh ta đang tìm cách thu hút sự chú ý không?”

“Không, không hề.” Dorian cắn một mẩu móng tay. “Quá phức tạp để có thể là chuyện bịa. Đợi đã - sao anh lại nói là 'thu hút sự chú ý'?”

“Ngay trước khi máy bay thả bom, Prendergast đã gọi điện đến đài BBC; vì thế mà chúng tôi mới có được bản báo cáo này. Chúng tôi lúc đó đang giám sát mọi liên lạc ra và vào khu liên hợp kể từ khi xảy ra vụ... tai nạn. Chúng tôi đã đưa anh ta vào danh sách đen; câu chuyện của anh ta sẽ là mối đe dọa đối với bản thông cáo chính thức mà Immari đã đưa ra trước đó, nói rằng đây chỉ là một tai nạn công nghiệp. Vì vậy...”

“Được rồi, dừng lại. Dừng lại đã. Từ từ từng việc một. Hãy tập trung vào đây.” Dorian xoay ghế lại đối diện với tiến sĩ Chang, người đang ngồi ở góc phòng, nhìn trân trân vào lớp thảm rẻ tiền trải trên sàn phòng họp. “Chang. Chú ý vào.”

Tiến sĩ Chang ngồi bật dậy như vừa bị thầy giáo gọi. Anh ta có vẻ kiệt quệ và đờ đẫn kể từ sau vụ nổ ở Trung Quốc. “Vâng. Tôi đây.”

“Giờ thì anh vẫn còn đây, tiến sĩ ạ, nhưng nếu anh không phát hiện ra làm cách nào mà Kate Warner lại sống sót được qua Quả Chuông thì anh sẽ không còn đây nữa đâu.”

Chang nhún vai. “Tôi... còn không biết bắt đầu...”

“Anh sẽ phải bắt đầu. Làm sao cô ta sống sót được?”

Chang đưa nắm tay lên mặt rồi hắng giọng. “Ờ, ừm, để xem nào, có thể cô ta đã dùng liệu pháp để áp dụng cho lũ trẻ với chính bản thân mình. Có thể cô ta tự thí nghiệm trước xem có an toàn không.”

Dorian gật đầu. “Thú vị đấy. Còn khả năng nào khác không?”

“Không. Ờ, thực ra là còn lời giải thích hiển nhiên nhất - cô ta có thể đã có khả năng miễn dịch từ trước - Gen Atlantis.”

Dorian tiếp tục cắn móng tay. Quả là rất thú vị. Rất thú vị. “Được, khả năng đó có vẻ dễ kiểm tra đấy...”

Chang lắc đầu. “Phòng thí nghiệm của tôi đã bị phá hủy, và chúng ta còn không biết phải bắt đầu từ đâu...”

“Tìm phòng thí nghiệm mới đi.” Dorian quay sang một nhân viên của mình. “Tìm cho tiến sĩ Chang một phòng thí nghiệm mới.” Hắn lại tập trung vào Chang. “Tôi không phải nhà khoa học, nhưng tôi sẽ bắt đầu bằng cách giải mã trình tự hệ gen của cô ta và kiểm tra xem có điểm bất thường nào không.”

Chang gật đầu. “Vâng tất nhiên rồi, việc đó dễ thôi, nhưng với tình trạng ở khu liên hợp, chúng ta khó lòng mà tìm được mẫu ADN...”

Dorian ngật đầu ra sau. “Trời đất, nghĩ thoáng một chút đi. Cô ta có căn hộ ở Jakarta; chắc hẳn anh phải đủ thông minh để tìm được một cái lược hay một miếng băng vệ sinh dùng rồi chứ, tiến sĩ.”

Chang đỏ bừng mặt. “Vâng, chắc là được đấy.”

Một nữ chuyên gia phân tích của Tháp Đồng Hồ chen vào, “Một số phụ nữ thường giật nước băng vệ sinh...”

Dorian nhắm mắt vào và giơ tay lên. “Quên cái băng vệ sinh đi. Chắc chắn ở Jakarta có cả đống ADN của Kate Warner. Đến đó mà tìm. Hay tốt hơn cả là tìm cô ta đi. Nếu cô ta đã thoát được thì chắc chắn cô ta phải ở trên một trong các đoàn tàu đó.” Dorian quay sang Dmitry Kozlov, tay chỉ huy An ninh Immari đã cùng hắn rời Trung Quốc.

Gã này lắc đầu. “Tôi vừa nhận được danh sách. Chúng tôi đã đối chiếu với danh sách nhân viên. Cô ta không có trên bất kỳ con tàu nào. Cả Reed cũng vậy. Chúng tôi thấy có rất nhiều người bị thương và người chết, một số người bị chấn thương nặng, nhưng không ai bị bắn cả.”

“Không thể như vậy được. Lục soát lại các con tàu đi...”

“Làm vậy sẽ trì hoãn Toba...” Dmitry nói.

“Làm đi.”

Tay chuyên gia với bản báo cáo Prendergast lên tiếng. “Cô ta có thể đã nhảy xuống.”

Dorian day day thái dương. “Cô ta không nhảy đâu.”

Tay chuyên gia lắc đầu. “Làm sao ngài biết...”

“Vì cô ta đi cùng Reed.”

“Cô ta có thể đã đẩy hắn xuống.”

“Có thể nhưng cô ta đã không làm vậy.”

Tay chuyên gia có vẻ bối rối. “Sao ngài chắc chắn được?”

“Vì cô ta không ngu như anh đâu. Cô ta cao một mét bảy hai, nặng năm mươi lăm cân. Reed cao hơn một mét tám và nặng ít nhất là tám mươi cân. Warner không thể tự mình đi bộ ra khỏi Tây Tạng được, chứ đừng nói gì đến chuyện kéo theo một cái xác tám mươi cân. Và tin tôi đi, nếu Reed có còn sống thì hắn cũng không đi nổi.”

“Có thể cô ta đã bỏ hắn lại.”

“Cô ta sẽ không làm vậy.”

“Làm sao ngài biết?”

“Vì tôi hiểu cô ta. Kết thúc cuộc họp thôi, nhanh lên, tất cả đi ra, nhanh nào.” Dorian đứng lên và vẫy tay xua mọi người ra khỏi căn phòng đông nghẹt.

“Thế còn bản báo cáo của Barnaby Prendergast thì sao ạ?” tay chuyên gia hỏi.

“Nó thì sao?”

“Chúng tôi có nên chối bỏ...”

“Đừng hòng. Hãy xác nhận nó. Đằng nào truyền thông cũng sẽ cho đăng tin, trong đó có từ khủng bố mà. Và đó là sự thật: một tên khủng bố đã tấn công cơ sở của chúng ta ở Trung Quốc. Đây là cơ hội tốt nhất ta có được. Hãy công bố cả các đoạn băng quay cảnh Reed đặt bom để làm bằng chứng. Hãy nói với báo giới rằng vụ tấn công này nối tiếp một vụ tấn công trước đó ở Jakarta và do cùng một thủ phạm gây ra. Công bố cả đoạn băng có hình Warner nữa.” Dorian nghĩ một lát. Việc này có thể sẽ có lợi, có thể sẽ câu được thêm chút thời gian và đưa ra một câu chuyện có thể dùng làm vỏ bọc. “Hãy nói là chúng ta đang điều tra xem có phải bác sĩ Warner đã làm một loại vũ khí sinh học ở cơ sở nghiên cứu không, và chúng ta đang yêu cầu cách ly toàn bộ khu vực đó.” Dorian đứng đợi, nhìn chằm chằm vào đám nhân viên. “Được rồi, tích tắc tích tắc kìa, đi thôi.”

Hắn chỉ vào Dmitry. “Anh ở lại.”

Tên lính cao lớn tiến lại gần Dorian khi phòng đã vắng người. “Có ai đó đã đưa chúng xuống tàu.”

“Đồng ý.” Dorian đi lại gần cái bàn. “Chắc chắn là chúng.”

“Không thể. Chúng tôi đã liên tục lục soát vùng núi đó kể từ sau vụ 11/9, chúng không còn ở đó nữa. Chúng đã bị giết hết hồi năm 1938 rồi. Hoặc chúng chỉ là chuyện đồn thổi. Có lẽ hội Immaru chưa bao giờ tồn tại.”

“Anh có ý gì hay hơn chắc?” Dorian hỏi. Khi thấy Dmitry không đáp, hắn nói tiếp, “Tôi muốn cử các đội đến lục soát vùng núi đó.”

“Xin lỗi ngài, nhưng chúng ta không có đủ người. Vụ thanh trừng Tháp Đồng Hồ, cộng với việc kết thúc chiến sự ở Afghanistan - lực lượng của ta ở đây chỉ là tối thiểu thôi. Tất cả những nhân viên ở đây đều đang tập trung vào Toba rồi. Nếu ngài muốn có thêm đội riêng thì phải tách họ ra.”

“Không. Toba là ưu tiên hàng đầu. Thế còn giám sát vệ tinh thì sao? Chúng ta có thể dò theo dấu chúng, xem chúng đang ở đâu được không?”

Dmitry lắc đầu. “Ở phía Tây Trung Quốc ta không có vệ tinh do thám, không ai có cả. Đó là một trong những lý do Nghiên cứu Immari chọn địa điểm đó - ở đó chẳng có gì và chẳng có lý do gì để do thám. Không thành phố - thậm chí còn không có nhiều làng mạc hay đường sá nữa. Chúng ta có thể chỉnh lại vị trí vệ tinh, nhưng sẽ mất thời gian.”

“Làm đi. Và cử cả những máy bay không người lái còn lại ở Afghanistan nữa...”

“Bao nhiê...”

“Tất cả. Cho chúng dò từng centimét trên cao nguyên - trước hết là tập trung vào các tu viện ấy. Và giao nhiệm vụ cho hai người - chúng ta có thể bớt ra hai người. Toba quan trọng, nhưng bắt giữ Warner cũng quan trọng không kém. Cô ta đã sống sót qua Quả Chuông. Chúng ta phải biết được vì sao. Giao nhiệm vụ cho hai người đó lần theo đường đi của tất cả các đoàn tàu đã rời ga, tra hỏi dân làng, bất kỳ ai có thể đã thấy gì đó. Làm cho căng vào. Tôi muốn tìm thấy cô ta cho bằng được.”

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.